Nhưng mà trước khi chờ tới được giai đoạn đó, cô vẫn muốn cải thiện chất lượng cuộc sống hiện tại này của mình tốt lên một chút.
Có một số việc có thể giảm được thì cô vẫn nên giảm, ví dụ như chuyện sinh hoạt cá nhân hàng ngày của Nhan Dương nào là ăn cơm, tắm rửa, rửa tay, rửa mặt…Những việc nhỏ nhặt này, cô phải dạy cho anh có thể tự mình làm được, chẳng lẽ mấy chuyện này người đàn ông đó còn khó chịu với cô được sao?Trong một buổi sáng này, sau khi hoàn thành xong tất cả thủ tục, Lâm Tiểu Nguyệt và Vương Tú Anh cũng đã về đến nhà, nhưng lúc này hai người lại phát hiện ra Nhan Dương không có ở trong nhà.Vương Tú Anh còn phải đi chuẩn bị cơm trưa, cho nên bà kêu Lâm Tiểu Nguyệt đi ra ngoài tìm Nhan Dương.Sau khi xem qua cuốn sách này, Lâm Tiểu Nguyệt biết tên ngốc Nhan Dương này vào ban ngày thường hay chạy tới phía trường học.Cho nên, cô trực tiếp đi đến trường học tìm người là được.……Thôn Thượng Nhan có một ngôi trường dạy học đơn sơ, nguyên cả trường chỉ có một phòng học mà thôi.
Giáo viên dạy học là một thanh niên trẻ tuổi tràn đầy tri thức tới đây dạy những đứa nhỏ trong thôn biết viết và nhận mặt chữ.Nhan Dương thích chạy tới trường học, chờ tới khi học sinh tan học, thì sẽ có người chơi cùng với anh ấy.Dù sao đi nữa chủ nhân cách thứ nhất cũng chỉ là một đứa bé 6 tuổi mà thôi.Cuối cùng cũng chờ đến được giờ nghỉ giải lao của trường học, Nhan Dương cao hứng đứng lên, đôi mắt đen tỏa sáng nhìn vào từng bạn học đang chạy ra từ trong phòng học, trên mặt lộ ra nụ cười ngây thơ đầy chất phác.Lúc này, Vương Tiểu Sinh chín tuổi chạy ra chỉ vào Nhan Dương kêu to, “Ai da, tên ngốc kia lại tới rồi!”Ở phía sau lưng của tên nhóc chín tuổi, có vài học sinh xấp xỉ tuổi với nó cũng nhìn đến Nhan Dương, phát ra âm thanh châm biếm, “Ha ha, tên ngốc lại tới rồi!”“Chúng ta đi tìm tên ngốc chơi thôi!”“Đi!”Bốn năm đứa nhóc chạy vọt tới chỗ Nhan Dương đang đứng, cả đám cùng bao vây Nhan Dương lại ở giữa, “Tên ngốc kia, hôm nay có mang đồ ăn tới không?”Nhan Dương lắc đầu, “Mẹ của tôi không có làm.”“Được rồi, vậy chúng ta cùng chơi cưỡi ngựa đi!”Vương Tiểu Sinh vỗ vỗ bả vai của Nhan Dương rồi ấn xuống, “Quỳ xuống, quỳ xuống, bây giờ chúng ta sẽ chơi cưỡi ngựa! Tao sẽ chơi trước!”“Nhưng mà, tôi không muốn chơi cưỡi ngựa.
Tôi muốn cùng mọi người chơi trò khác…” Nhan Dương yếu ớt lên tiếng.Vương Tiểu Sinh giữ người Nhan Dương lại: “Mày phải nghe lời bọn tao nói, thì bọn tao mới chơi trò chơi cùng mày.
Bằng không, chẳng có ai trong tụi tao thèm chơi với một thằng ngốc như mày đâu! Mau ngồi xổm xuống đi!”“Ồ…”Nhan Dương nghe lời cúi người xuống, để cho Vương Tiểu Sinh cưỡi trên lưng của mình, hai tay và hai chân của anh tiếp xuống đất, bắt chước động tác của con ngựa để cho người ta cưỡi.Vương Tiểu Sinh ngồi ở trên lưng Nhan Dương, miệng phát ra âm thanh “Giá giá giá” rồi lại thúc giục hành động của anh nhanh hơn, “Nhanh lên nào, ngựa lớn của tao!”“Vương Tiểu Sinh, tao cũng muốn chơi!” Vương Đại Sinh đứng ở bên cạnh lên tiếng.“Tao cũng muốn nữa!”Mấy đứa nhóc lần lượt ồn ào đòi chơi cưỡi ngựa.Vương Tiểu Sinh hướng về phía Vương Đại Sinh phất tay, “Đại Sinh lại đây cùng nhau ngồi, chúng ta cùng thử một lần hai người cưỡi ngựa chung đi.
Chờ một vòng này kết thúc, chúng ta lại thay đổi người!”Vương Tiểu Sinh rất giống với một tên nhóc cầm đầu nhỏ tuổi, bắt đầu sắp xếp ai chơi với ai rồi tới lượt ai cưỡi.Vương Đại Sinh cũng ngồi trên lưng của Nhan Dương.Mặc dù khung xương của Nhan Dương là khung xương của người lớn, nhưng cũng không thể nào chịu đựng được trọng lượng của hai người.“Ta quá mệt mỏi rồi, mau xuống đi…”Sau khi bò được nửa vòng, mồ hôi trên trán của Nhan Dương thi nhau chảy ướt đẫm cả khuôn mặt, anh nhăn nhó lên tiếng “Tôi không muốn chơi cưỡi ngựa nữa…”Vương Tiểu Sinh cũng không thèm để ý đến lời của anh nói, tiếp tục cười kêu, “Chạy! Chạy!”“Này! Mấy đứa đang làm cái gì đó!”Đúng lúc, khi Lâm Tiểu Nguyệt vừa tới liền nhìn thấy được một màn này….
- Chương 1: 1: Xuyên Sách
- Chương 2: 2: Vai Ác 6 Tuổi
- Chương 3: 3: Bán Con Gái
- Chương 4: 4: Ăn Cơm
- Chương 5: 5: Không Nuôi Hai Người Ăn Cơm Trắng
- Chương 6: 6: Nhân Cách Thứ Hai Xuất Hiện
- Chương 7: 7: Khó Chịu
- Chương 8: 8: Ồn Ào
- Chương 9: 9: Chẳng Thể Trách Ai
- Chương 10: 10: Chạy
- Chương 11: 11: Bảo Vệ
- Chương 12: 12: Sợ Mắng
- Chương 13: 13: Bừng Bừng Lửa Giận
- Chương 14: 14: Nhân Cách Thứ Ba
- Chương 15: 15: Ra Ngoài Ban Đêm
- Chương 16: 16: Kỳ Lạ
- Chương 17: 17: Mệt Chết
- Chương 18: 18: Nếm Thử Vị
- Chương 19: 19: Nói Dối
- Chương 20: 20: Chèn Ép
- Chương 21: 21: Bị Mắng
- Chương 22: 22: Không Tranh Được
- Chương 23: 23: Không Phục
- Chương 24: 24: Xuất Hiện
- Chương 25: 25: Là Anh Vô Dụng
- Chương 26: 26: Không Có Cách Nào
- Chương 27: 27: Lão Đại
- Chương 28: 28: Nên Phân Gia
- Chương 29: 29: Trêu Đùa
- Chương 30: 30: Ăn Ý
- Chương 31: 31: Cáo Trạng
- Chương 32: 32: Thất Vọng
- Chương 33: 33: Tính Cách Ác Ma
- Chương 34: 34: Anh Điên Rồi
- Chương 35: 35: Tức Giận
- Chương 36: 36: Lãng Phí
- Chương 37: 37: Bảo Vệ Vợ
- Chương 38: 38: Đừng Để Bị Lợi Dụng
- Chương 39: 39: Bắt Nạt
- Chương 40: 40: Bài Học Nhớ Đời
- Chương 41: 41: Chơi Đuôỉ Bắt
- Chương 42: 42: Kể Chuyện
- Chương 43: 43: Thí Nghiệm Thành Công
- Chương 44: 44: Khinh Thường
- Chương 45: 45: Kể Chuyện
- Chương 46: 46: Thí Nghiệm
- Chương 47: 47: Khinh Thường
- Chương 48: 48: Không Phải Đèn Cạn Dầu
- Chương 49: 49: Cố Gắng Kiếm Tiền
- Chương 50: 50: Âm Mưu
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.