Nhưng mà….
.
Cơm chiều, Nhan Dương hậm hực không đi ra ngoài ăn.
Đến giờ cơm chiều, Nhan Dương dù có làm cách gì cũng không chịu ra khỏi phòng.
Lâm Tiểu Nguyệt đành phải đi tìm Vương Tú Anh, bảo Vương Tú Anh đi kêu Nhan Dương.
Rốt cuộc cũng là mẹ ruột, ít nhiều gì Vương Tú Anh cũng biết Nhan Dương là người đa nhân cách, hơn nữa còn che kín bí mật này.
Rốt cuộc, chuyện con trai bà có chỉ số thông minh thấp, còn bị người trong thôn nói là tên ngốc.
Nếu người trong thôn biết con trai bà có thêm mấy nhân cách khác nữa, chắc chắn sẽ coi con trai bà như kẻ bị tâm thần.
Đến lúc đó, chỉ sợ không phải chỉ đôi ba câu ngu ngốc đơn giản như thế.
Rất có thể sẽ liên danh xin chính quyền gửi con trai bà vào bệnh viện tâm thần.
Đây là sự bảo vệ dành cho Nhan Dương của một người làm mẹ như Vương Tú Anh.
Bởi vì trạng thái Nhan Dương không được tốt lắm, Vương Tú Anh trực tiếp bảo Lâm Tiểu Nguyệt lấy mấy cái bánh bao, gắp thêm chút đồ ăn, rồi trốn vào trong phòng ăn chung với Nhan Dương.
Lâm Tiểu Nguyệt không nghĩ đến, còn cả cách ứng xử thế này!Biết sớm như thế, cô và anh liền trốn vào trong phòng ăn cơm mỗi ngày!Không cần phải đút cơm, mà còn có nhiều đồ ăn để ăn!Lâm Tiểu Nguyệt đi vào trong phòng bếp bưng một bình nước nóng lên, khóa cửa phòng lại, rồi lấy ra ly mì gói cô mang từ trong giấc mơ ra.
Làm trò trước mặt Nhan Dương, cô dùng nước sôi nấu chín, sau đó nhỏ giọng nói: “Anh có bí mật của anh, tôi cũng có bí mật của tôi, đối với những thứ mà anh không quen, anh cũng phải giữ kín bí mật.
”Nhan Dương hậm hực trùm chăn vào, cắn miếng bánh bao, đôi mắt đen bóng bình tĩnh dừng ở trên người cô.
Không nói lời nào.
Lâm Tiểu Nguyệt đang pha mì gói, quay đầu, đối diện với tầm mắt của Nhan Dương, cô nhướng mắt tung mị nhãn. TruyenLau
Nhan Dương nhan chóng dời mắt, dồn dập cắn hai miếng bánh bao lớn.
Lâm Tiểu Nguyệt chửi thầm: Có phải anh đang thẹn thùng hay không?Nha nha, người trẻ tuổi.
Xấu hổ sao~Sau khi mở mì gói ra, Lâm Tiểu Nguyệt bưng cái cốc lên, dùng đũa gắp một miếng đưa đến trước mặt Nhan Dương, “Đến đây, cho anh nếm thử. TruyenLau
”Nhan Dương lắc đầu.
“Nếm thử đi! Ăn rất ngon!”Lâm Tiểu Nguyệt dù có thế nào cũng cứ đưa đến gần miệng anh.
Anh càng né tránh, cô càng lấn lên, mãi cho đến khi sợi mì đụng vào cánh môi anh, Nhan Dương bị bắt phải mở miệng, ăn một miếng.
Ai?Sao cô lại đút anh?Cứ hay quen tật!“Ngon không?”Lâm Tiểu Nguyệt một bên vừa hỏi anh, vừa tự mình ăn một miếng.
TruyenLau
Tuy rằng trong này có bò kho, nhưng mà một năm rồi, cũng chỉ còn chút da lông.
Nhưng mà, thật sự còn ngon hơn đồ ăn ở niên đại này!Nhan Dương nếm thử hương vị đậm đà này, nhưng mà mì gói rất thơm, hương vị đúng thật rất ngon.
Nhưng mà lúc này nhìn Lâm Tiểu Nguyệt, sắc mặt của anh dần dần chuyển sang hồng.
“Ăn ngon không? Nói một câu đi chứ.
”Lâm Tiểu Nguyệt lại đặt ly mì gói lên đầu giường, cô ngồi xuống cạnh Nhan Dương, cũng cầm lấy một cái bánh bao gặm.
Nhan Dương chỉ gật đầu, không nói lời nào.
“Anh nói ít thật.
”Lâm Tiểu Nguyệt nói, lại gắp thêm một miếng mì đưa đến bên miệng anh, “Anh ăn thêm mấy miếng nữa đi, còn lại để cho em.
”“Không cần….
.
”Nhan Dương theo bản năng muốn tranh, nhưng mà nhân lúc anh nói chuyện, cô lập tức nhét cơm vào trong, anh đành phải há mồm nuốt xuống.
Lâm Tiểu Nguyệt đút liên tiếp ba miếng, thấy còn thừa nửa ly, mới bưng đến trước mặt mình, “Một nửa ly này thuộc về em.
”Nhan Dương nuốt vào mấy miếng mì gói, đôi mắt đen bóng nhìn thẳng vào mặt cô, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp nhè nhẹ.
Sau sự việc lúc 6 tuổi, thế giới của anh rơi vào một mảnh tối tăm.
Vì bảo vệ bản thân mình, anh mới phong bế bản thân lại, trong thân thể mới xuất hiện những nhân cách khác nhau.
Cha mẹ ruột của mình, anh cũng không dám thân cận, không dám tiếp người khác tiến vào thế giới của anh.
Bây giờ….
.
Đối với cô, hình như không có cách nào.
.
- Chương 1: 1: Xuyên Sách
- Chương 2: 2: Vai Ác 6 Tuổi
- Chương 3: 3: Bán Con Gái
- Chương 4: 4: Ăn Cơm
- Chương 5: 5: Không Nuôi Hai Người Ăn Cơm Trắng
- Chương 6: 6: Nhân Cách Thứ Hai Xuất Hiện
- Chương 7: 7: Khó Chịu
- Chương 8: 8: Ồn Ào
- Chương 9: 9: Chẳng Thể Trách Ai
- Chương 10: 10: Chạy
- Chương 11: 11: Bảo Vệ
- Chương 12: 12: Sợ Mắng
- Chương 13: 13: Bừng Bừng Lửa Giận
- Chương 14: 14: Nhân Cách Thứ Ba
- Chương 15: 15: Ra Ngoài Ban Đêm
- Chương 16: 16: Kỳ Lạ
- Chương 17: 17: Mệt Chết
- Chương 18: 18: Nếm Thử Vị
- Chương 19: 19: Nói Dối
- Chương 20: 20: Chèn Ép
- Chương 21: 21: Bị Mắng
- Chương 22: 22: Không Tranh Được
- Chương 23: 23: Không Phục
- Chương 24: 24: Xuất Hiện
- Chương 25: 25: Là Anh Vô Dụng
- Chương 26: 26: Không Có Cách Nào
- Chương 27: 27: Lão Đại
- Chương 28: 28: Nên Phân Gia
- Chương 29: 29: Trêu Đùa
- Chương 30: 30: Ăn Ý
- Chương 31: 31: Cáo Trạng
- Chương 32: 32: Thất Vọng
- Chương 33: 33: Tính Cách Ác Ma
- Chương 34: 34: Anh Điên Rồi
- Chương 35: 35: Tức Giận
- Chương 36: 36: Lãng Phí
- Chương 37: 37: Bảo Vệ Vợ
- Chương 38: 38: Đừng Để Bị Lợi Dụng
- Chương 39: 39: Bắt Nạt
- Chương 40: 40: Bài Học Nhớ Đời
- Chương 41: 41: Chơi Đuôỉ Bắt
- Chương 42: 42: Kể Chuyện
- Chương 43: 43: Thí Nghiệm Thành Công
- Chương 44: 44: Khinh Thường
- Chương 45: 45: Kể Chuyện
- Chương 46: 46: Thí Nghiệm
- Chương 47: 47: Khinh Thường
- Chương 48: 48: Không Phải Đèn Cạn Dầu
- Chương 49: 49: Cố Gắng Kiếm Tiền
- Chương 50: 50: Âm Mưu
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Tác giả :
Ngô Nãi Cha Già