Có phải cô nói cái gì sai rồi hay không?Cô không nên ở trước mặt anh nói loại lời này sao?Khẳng định là anh cũng biết, anh chính là ác ma trong miệng mẹ mình nhỉ?“Em…… Ý của em là, mẹ quá mê tín.
”Lâm Tiểu Nguyệt vội vàng bổ sung, “Kỳ thật, tình huống này của anh, dựa vào y học là có thể giải thích, chỉ là một loại bệnh về mặt tinh thần mà thôi……”“Bà ấy nói anh là ác ma, em nói anh là bệnh tâm thần.
”Nhan Dương xuy một tiếng, “Khôi hài.
”Chỉ có chính anh biết, anh xuất hiện, chỉ là tự bảo vệ mình.
“Không phải, đây đúng thật là một loại bệnh về mặt tinh thần.
”Lâm Tiểu Nguyệt thấy anh chịu nghe, cô cuống quít nói bù, “Ở trên phương diện y học, tình huống của anh được gọi là bệnh tâm thần phân liệt.
Chỉ là phân liệt ra nhân cách khác nhau.
Đây là một loại bệnh về tinh thần, hơn nữa, là có thể chữa khỏi!”“Thôi đi!”Nhan Dương hừ một tiếng, rũ mắt, liếc nhìn cô, “Chữa khỏi như thế nào? Giết anh? Ba cái giữ lại một cái?”Lâm Tiểu Nguyệt: “Ách……”Cô đúng thật là chưa từng tìm hiểu về bệnh này.
Chỉ nhớ rõ trong tiểu thuyết, khi nam chủ Lục Hạ Minh đối phó với Nhan Dương, là cùng nữ chủ hạ bệ anh, giết hai nhân cách khác của anh, lưu lại cái gọi là…… Nhân cách thuần thiện 6 tuổi.
Trên thực tế, cũng chính là đem nhân cách 6 tuổi đưa vào bệnh viện tâm thần mà thôi.
Muốn thật chiếu từ tiểu thuyết ra nói, cách chữa khỏi bệnh này, quá mức tàn nhẫn a!“Ai…”Nhan Dương bỗng nhiên gọi cô, không chút để ý hỏi: “Nếu thật muốn giữ lại một nhân cách trong ba nhân cách mới gọi là chữa khỏi, em muốn giữ lại nhân cách nào?”Lâm Tiểu Nguyệt mấy giây mới tìm ra câu trả lời, “Đương nhiên là anh rồi.
”Trong truyện gốc, cô vốn là thích anh nhất.
Khóe môi Nhan Dương nghiêng câu giơ lên, “Nga? Chắc chắn?”Lâm Tiểu Nguyệt gật đầu, “Chắc chắn.
”Giờ phút này, tâm trạng của Nhan Dương không tồi.
Người vợ tiện nghi này, anh càng ngày càng thích.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Để xứng với danh hiệu “Ác quỷ” mà mẹ ruột đặt cho mình, đêm đó, Nhan Dương lại làm càn.
Trong bữa cơm chiều, Vương Tú Anh chuẩn bị đồ ăn, sau đó lấy 2 cái bánh bột đem vào trong phòng cho bọn họ.
Mấy lần như này, bà đều làm thế.
Khi trong nhà có người hỏi, bà liền bảo: Nhan Dương giận dỗi, không chịu ra ăn cơm.
Website TruyenLau.com
Bởi vì trong mắt của người nhà họ Nhan, Nhan Dương là đồ ngốc, mà suy nghĩ của đồ ngốc thì người thường bọn họ không hiểu nổi.
Vì vậy, họ không quá quan tâm đến nó.
Nhan Dương và Lâm Tiểu nguyệt ở trong phòng ăn bánh bột ngon lành, nhường lại phần cơm cho mọi người trong nhà.
Website TruyenLau.com
“Đi ăn cơm, đi ăn cơm thôi”Tuy nhiên, Nhan Dương đêm nay lại không nghe lời Vương Tú Anh nói, phải ngoan ngoãn ở trong phòng chờ ăn cơm.
Lúc Vương Anh Tú đang xếp đồ ăn lên bàn, thì Nhan Dương vừa chạy vào nhà lớn vừa kêu ăn cơm.
Phía sau là Lâm Tiểu Nguyệt vừa hoảng hốt vừa vội vàng đuổi theo, vừa vào nhà chính, cô liếc nhìn Vương Tú Anh: “Mẹ,! ”Ánh mắt biểu thị: Cô không thể ngăn cản được.
Vương Tú Anh cũng nhận ra được hàm ý qua ánh mắt của cô.
“Mẹ, con đến ăn cơm!”Nhan Dương cười nói, sau đó ngồi vào chỗ ngồi hàng ngày của mình.
Trên bàn ăn, cả nhà họ Nhan không ai coi trọng anh cả vì anh là một kẻ ngốc.
Nhan Liên Hoa và Nhan Hồng Anh căm giận nhìn anh, nhìn thế nào cũng cảm thấy khó chịu!Đặc biệt là Nhan Liên Hoa…“Được rồi, ăn cơm thôi…”Vương Tú Anh thấy Nhan Dương đã ngồi xuống rồi, bà cũng không thể nói gì được nữa, đành phải đi một bước tính một bước vậy, “Tiểu Nguyệt, đến ăn cơm nào.
”Lâm Tiểu Nguyệt đi đến, ngồi bên cạnh Nhan Dương, Vương Tú Anh đưa đũa bát cho cô, liếc cô một cái với ý là “Mau cho Tiểu Dương ăn”, chỉ cần có người cho anh ăn, khẳng định là không xảy ra vấn đề gì.
Kết quả, ngay sau khi Lâm Tiểu Nguyệt gật đầu, Ngôn Dương liền đưa tay dành lấy đũa bát, đứng dậy tự ăn cơm.
“Oa, có cᔓTrứng xào thật ngon…”“Thịt ngon quá!”“Ăn thật ngon, ăn thật ngon.
”Nhan Dương bắt đầu không biết tiết chế mà càn quét đồ ăn trên bàn, mà anh không chỉ gắp một món, mà liên tục gắp đồ ăn ngon trên bàn vào bát.
Một gia đình ăn, trên bàn chỉ có 1 đĩa trứng xào, 1 con cá, 1 bát thịt lợn băm xào nấm, chỉ được 3 món mặn!.
- Chương 1: 1: Xuyên Sách
- Chương 2: 2: Vai Ác 6 Tuổi
- Chương 3: 3: Bán Con Gái
- Chương 4: 4: Ăn Cơm
- Chương 5: 5: Không Nuôi Hai Người Ăn Cơm Trắng
- Chương 6: 6: Nhân Cách Thứ Hai Xuất Hiện
- Chương 7: 7: Khó Chịu
- Chương 8: 8: Ồn Ào
- Chương 9: 9: Chẳng Thể Trách Ai
- Chương 10: 10: Chạy
- Chương 11: 11: Bảo Vệ
- Chương 12: 12: Sợ Mắng
- Chương 13: 13: Bừng Bừng Lửa Giận
- Chương 14: 14: Nhân Cách Thứ Ba
- Chương 15: 15: Ra Ngoài Ban Đêm
- Chương 16: 16: Kỳ Lạ
- Chương 17: 17: Mệt Chết
- Chương 18: 18: Nếm Thử Vị
- Chương 19: 19: Nói Dối
- Chương 20: 20: Chèn Ép
- Chương 21: 21: Bị Mắng
- Chương 22: 22: Không Tranh Được
- Chương 23: 23: Không Phục
- Chương 24: 24: Xuất Hiện
- Chương 25: 25: Là Anh Vô Dụng
- Chương 26: 26: Không Có Cách Nào
- Chương 27: 27: Lão Đại
- Chương 28: 28: Nên Phân Gia
- Chương 29: 29: Trêu Đùa
- Chương 30: 30: Ăn Ý
- Chương 31: 31: Cáo Trạng
- Chương 32: 32: Thất Vọng
- Chương 33: 33: Tính Cách Ác Ma
- Chương 34: 34: Anh Điên Rồi
- Chương 35: 35: Tức Giận
- Chương 36: 36: Lãng Phí
- Chương 37: 37: Bảo Vệ Vợ
- Chương 38: 38: Đừng Để Bị Lợi Dụng
- Chương 39: 39: Bắt Nạt
- Chương 40: 40: Bài Học Nhớ Đời
- Chương 41: 41: Chơi Đuôỉ Bắt
- Chương 42: 42: Kể Chuyện
- Chương 43: 43: Thí Nghiệm Thành Công
- Chương 44: 44: Khinh Thường
- Chương 45: 45: Kể Chuyện
- Chương 46: 46: Thí Nghiệm
- Chương 47: 47: Khinh Thường
- Chương 48: 48: Không Phải Đèn Cạn Dầu
- Chương 49: 49: Cố Gắng Kiếm Tiền
- Chương 50: 50: Âm Mưu
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
Thập Niên 70 Sống Cùng Vai Ác Ba Nhân Cách
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.