Akira Yamamoto đứng giữa những con phố vắng lặng, nơi mà từng bước chân của con người dường như đã trở thành dĩ vãng. Thế giới này, nơi thời gian đã ngừng lại, không còn thấy sự chuyển động của ánh sáng và bóng tối, chỉ còn lại những mảng màu xám xịt, lạnh lẽo. Anh cảm thấy nỗi cô đơn bao trùm, như một chiếc áo khoác nặng nề đè lên vai.
Trong vai trò là Người Bảo Hộ, Akira luôn phải đối mặt với áp lực nặng nề. Những nhiệm vụ bảo vệ sự ổn định của xã hội khiến anh không thể tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Tình yêu bị cấm đoán, và mỗi lần nhìn thấy những đôi mắt xa xăm của những Người Mất Tích, anh lại cảm thấy một nỗi đau âm thầm dâng lên trong lòng. Họ là những linh hồn lạc lối, sống trong những kỷ niệm đã mất, không còn hy vọng về một tương lai tốt đẹp.
Hôm nay, một điều gì đó khác biệt đã kéo anh ra khỏi những suy nghĩ mông lung. Khi đi ngang qua một con hẻm tối tăm, anh nghe thấy tiếng khóc nức nở. Không thể cưỡng lại, Akira bước vào, tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh ấy. Ánh sáng le lói từ một chiếc đèn đường, và trong khoảnh khắc, anh thấy cô gái.
Mei Tanaka, cô gái có mái tóc xanh nhạt, đang quỳ gối, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt cô chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm. Akira cảm thấy trái tim mình thắt lại. Anh đã nghe đồn về những Người Mất Tích, nhưng chưa bao giờ anh thấy rõ sự đau khổ như lúc này. Cô không giống như những người khác, cô mang trong mình một vẻ đẹp lạ thường, nhưng sự u ám trong đôi mắt ấy khiến anh không thể rời mắt.
“Cô ổn chứ?” Akira hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy lo lắng.
Mei ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng của cô ánh lên những giọt nước mắt. “Tôi không biết... Tôi chỉ cảm thấy như mình đang lạc giữa những kỷ niệm mà không thể quay lại.”
Akira bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô. “Tôi hiểu. Thế giới này thật tàn nhẫn. Nhưng chúng ta có thể tìm ra cách để thay đổi nó.”
“Thay đổi?” Mei cười chua chát, “Có còn ai tin vào điều đó nữa không?”
“Chúng ta phải tin,” Akira kiên định. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong bóng tối.”
Lời nói của anh như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm lạnh, nhưng Mei vẫn chưa thể chạm đến. Cô lắc đầu, giọng nói trở nên yếu ớt hơn. “Tôi đã mất hết mọi thứ. Tương lai là gì khi mà quá khứ luôn ám ảnh?”
Akira không biết phải nói gì thêm. Anh cảm nhận được nỗi đau của cô, như một vết thương trong lòng mình. “Cô không đơn độc. Tôi sẽ giúp cô.”
“Giúp tôi? Bằng cách nào?” Mei nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.“Bằng cách cùng nhau tìm ra sự thật. Những Người Bảo Hộ như tôi có sức mạnh để thay đổi mọi thứ. Nhưng chúng ta cần phải làm điều đó cùng nhau.”
Mei im lặng một lúc, như đang cân nhắc từng lời nói. Cuối cùng, cô gật đầu. “Nếu đó là điều duy nhất còn lại... tôi sẽ thử.”
Akira cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng. Nhưng ngay lúc đó, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói lạnh lẽo vang lên. “Các người thật sự nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi thứ sao?”
Haruto Fujimoto, người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh, xuất hiện từ bóng tối. Áo vest đen của ông ta nổi bật giữa đêm tối, và vẻ mặt tàn nhẫn khiến Akira cảm thấy một sự rùng mình. “Người Bảo Hộ và Người Mất Tích, hai bên không bao giờ có thể hòa hợp. Chúng ta đã sống trong một thế giới mà thời gian đã ngừng lại vì lý do.”
“Ông đang nói gì?” Akira không thể kiềm chế, đứng dậy với sự tức giận trào dâng.
“Lý do là bởi vì những kẻ như ông không hiểu được sức mạnh thực sự,” Haruto nói, ánh mắt thách thức. “Tôi sẽ tạo ra một thế giới mới, một thế giới không cần đến tình yêu hay hy vọng. Tất cả chỉ là những điều ngớ ngẩn.”
Akira cảm thấy sự phẫn nộ dâng trào. Anh không thể để Haruto tiếp tục con đường tàn bạo này. “Tôi sẽ không để ông làm điều đó.”
“Ông có thể cố gắng, nhưng sẽ chỉ nhận lại thất bại.” Haruto cười nhạt, rồi lùi lại vào bóng tối. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”
Mei nắm chặt tay Akira, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Akira nhìn thẳng vào mắt cô, quyết tâm trong lòng. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Tôi sẽ không để ông ta thao túng thế giới này. Chúng ta sẽ tìm ra cách giải phóng cả hai bên.”
Trong khoảnh khắc đó, một thỏa thuận không lời được hình thành giữa họ. Họ cùng nhau đứng dậy, quyết tâm không chỉ bảo vệ những gì còn lại mà còn tìm kiếm tương lai mà cả hai đều xứng đáng có được.
Khi bước ra khỏi con hẻm, Akira cảm nhận được sức mạnh của tình đồng đội đang hình thành. Nhưng trong lòng anh, vẫn còn đó nỗi lo lắng về những gì Haruto đang lên kế hoạch. Thế giới đã ngừng lại, nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn