Akira đứng giữa những đổ nát, ánh mắt anh như đang dò tìm một cái gì đó trong bóng tối. Cảm giác mất mát từ Riku vẫn còn lơ lửng trong không khí, như một mảnh ghép chưa hoàn thiện. Mei đứng bên cạnh, nước mắt ràn rụa, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng lên một niềm tin mãnh liệt.
“Chúng ta không thể để nỗi đau này vô nghĩa,” Mei nói, giọng cô vừa run rẩy vừa kiên quyết. “Riku đã hy sinh vì chúng ta. Chúng ta phải làm điều gì đó.”
Akira gật đầu, tâm trí anh xoay quanh kế hoạch. “Chúng ta phải phá hủy vũ khí của Haruto. Đó là cách duy nhất để giải phóng thời gian và tất cả mọi người.”
“Nhưng làm sao?” Mei hỏi, lo lắng hiện rõ trên nét mặt. “Haruto sẽ không để chúng ta dễ dàng như vậy đâu.”
“Chúng ta sẽ cần sự hỗ trợ từ những người còn lại,” Akira đáp. “Họ cũng đã chịu đựng nhiều. Họ sẽ đứng về phía chúng ta.”
Hai người cùng nhau rời khỏi nơi họ đã chiến đấu, lòng đầy quyết tâm. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng một điều rõ ràng: Riku sẽ không bị quên lãng.
Khi họ đến trụ sở của nhóm Người Mất Tích, một không khí nặng nề bao trùm. Những người trong nhóm đều mang trong mình nỗi đau, nhưng cũng có một ánh sáng hy vọng le lói. Akira đứng trước mặt họ, không còn ngại ngùng, anh bắt đầu nói.
“Chúng ta đã mất đi một người bạn, nhưng Riku đã cho chúng ta một lý do để chiến đấu,” Akira tuyên bố. “Haruto đang âm thầm tạo ra vũ khí có thể tiêu diệt tất cả chúng ta. Nếu không hành động ngay bây giờ, tất cả sẽ mãi mãi sống trong nỗi đau.”
“Nhưng chúng ta có thể làm gì?” Một người đàn ông trung niên lên tiếng, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Chúng ta không có sức mạnh để đối đầu với hắn.”
“Chúng ta có nhau,” Mei nói, ánh mắt rực sáng. “Sức mạnh của tình bạn và lòng quyết tâm. Đó là thứ mà Haruto không thể đánh bại.”
Một sự im lặng bao trùm, nhưng rồi từng người một bắt đầu gật đầu, sự đồng lòng dần hình thành. Họ biết rằng đây là cơ hội để thay đổi số phận của mình.
“Chúng ta sẽ cần phải lén lút vào căn cứ của Haruto,” Akira nói. “Tôi có thể tạo ra một lá chắn để che giấu chúng ta, nhưng chúng ta chỉ có một cơ hội.”
“Cơ hội này là tất cả,” một cô gái trẻ lên tiếng, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Hãy làm điều này vì Riku, vì tất cả những người đã mất.”
Họ bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch, mỗi người đều có vai trò riêng. Akira tập trung năng lượng để tạo ra lá chắn, trong khi Mei và những người khác chuẩn bị vũ khí và những công cụ cần thiết. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, họ không còn thời gian để chần chừ.
Khi đã sẵn sàng, Akira dẫn đầu đoàn người, lá chắn ánh sáng bao phủ họ như một lớp bảo vệ. Họ lén lút tiến vào căn cứ của Haruto, mỗi bước đi đều nặng nề nhưng tràn đầy hy vọng. Akira cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, nhưng anh không cho phép nỗi sợ hãi chiếm lĩnh.
“Đi nào!” Anh thì thầm, mắt anh dán chặt vào lối đi phía trước.Khi họ đến gần phòng điều khiển, Akira dừng lại. “Đây là nơi họ đang chế tạo vũ khí,” anh nói. “Chúng ta sẽ phải hành động nhanh chóng.”
Mei gật đầu. “Tôi có thể tạo ra nước để làm ngưng trệ các thiết bị. Chúng ta chỉ cần một chút thời gian.”
“Được rồi, hãy làm điều đó!” Akira khích lệ.
Mei bước lên phía trước, tay cô giơ cao. Dòng nước từ không trung tuôn xuống, tạo thành một làn sóng mạnh mẽ, làm tê liệt các thiết bị xung quanh. Những tiếng rít lên của máy móc vang lên, nhưng họ không có thời gian để chần chừ.
“Bây giờ!” Akira hét lên.
Họ lao vào, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Những tiếng nổ vang lên, ánh sáng và bóng tối giao thoa trong khoảnh khắc. Họ đã đến gần mục tiêu.
Nhưng bất ngờ, Haruto xuất hiện, ánh mắt hắn lạnh lùng, nụ cười đầy mỉa mai. “Các ngươi nghĩ rằng có thể ngăn ta sao?”
“Chúng ta sẽ không để ngươi cướp đi tương lai của chúng ta!” Akira gào lên, lòng anh tràn đầy sức mạnh từ sự hy sinh của Riku.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ chiến đấu vì những người đã mất!” Mei thêm vào, nước mắt vẫn còn đọng trên má.
Haruto cười khẩy. “Thật nực cười! Các ngươi không hiểu rằng ta mới là người kiểm soát thời gian này?”
Akira không thể chịu đựng thêm. “Chúng ta không cần phải hiểu, chúng ta chỉ cần hành động!”
Hắn lao vào, bóng tối từ hắn bắt đầu lan rộng, nhưng Akira và Mei không lùi bước. Họ kết hợp sức mạnh, ánh sáng từ Akira và nước từ Mei tạo thành một cơn sóng mạnh mẽ, đẩy lùi Haruto.
“Cùng nhau!” Akira hét lên, và họ dồn hết sức mạnh vào cú tấn công.
Ánh sáng bùng nổ, mọi thứ như ngưng lại trong khoảnh khắc. Riku, hình ảnh của anh hiện lên trong tâm trí họ, như một ngọn lửa dẫn đường. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì tất cả những gì họ đã mất.
Khi ánh sáng dần tắt, họ nhận ra rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Ánh sáng và bóng tối vẫn còn đan xen, nhưng trong lòng họ, một niềm tin mãnh liệt đã nhen nhóm. Họ sẽ không từ bỏ, không bao giờ. Tương lai vẫn đang chờ đợi, và họ sẽ chiến đấu để đạt được nó.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn