Akira và Mei vừa rời khỏi nơi ẩn náu, lòng đầy lo lắng. Họ biết rằng nhóm Người Bảo Hộ không thể ngồi yên sau khi phát hiện ra sự xuất hiện của họ. Ánh mắt lo lắng của Mei khiến Akira cảm thấy nặng lòng.
“Chúng ta phải nhanh lên,” Akira nói, giọng khẩn trương. “Họ sẽ không để chúng ta thoát.”
Mei gật đầu, nhưng không thể giấu nổi sự bất an. “Nếu họ tìm thấy chúng ta, điều gì sẽ xảy ra?”
“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Akira đáp, mặc dù trong lòng anh cũng không chắc chắn. “Tôi sẽ bảo vệ em.”
“Em không muốn trở thành gánh nặng,” Mei thốt lên, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng đầy sợ hãi. “Chúng ta có thể tìm cách khác.”
“Em không gánh nặng, Mei,” Akira khẳng định, nắm chặt tay cô. “Chúng ta là một đội. Chúng ta cùng nhau vượt qua.”
Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau. Akira quay lại, thấy bóng dáng của nhóm Người Bảo Hộ đang tiến gần. Họ không có thời gian để nghĩ ngợi.
“Chạy!” Akira hô lớn, kéo Mei theo sau. Cả hai lao về phía trước, lòng tràn ngập hoảng loạn.
“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Mei hỏi, thở hổn hển.
“Về phía khu phố cũ,” Akira đáp. “Chúng ta có thể tìm được chỗ ẩn náu ở đó.”
Khi họ chạy qua những con hẻm nhỏ, tiếng bước chân ngày càng gần hơn. Ánh sáng từ đèn đường le lói chiếu sáng khuôn mặt lo lắng của Mei. Akira có thể cảm nhận được nhịp tim của cô, và lòng anh như thắt lại.
“Akira, họ đang đến gần!” Mei kêu lên, ánh mắt hoảng hốt.
“Chúng ta phải kiên cường,” anh nói, đôi mắt không rời khỏi con đường phía trước. “Họ không thể bắt được chúng ta.”
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện ngay trước mặt họ. Haruto, với ánh mắt lạnh lùng, đứng chắn lối đi. “Chạy trốn cũng vô ích, Akira,” ông ta nói, giọng điệu mỉa mai. “Cậu không thể cứu nổi cô gái ấy.”
Akira cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào. “Tôi sẽ không để ông làm hại Mei!”
“Ông đang cố gắng làm gì?” Mei hỏi, giọng cô run rẩy.
“Ta chỉ muốn đưa cậu trở về, Akira,” Haruto đáp, không hề có chút do dự. “Cậu không thể sống trong thế giới này mãi. Nó sẽ chỉ kéo cậu xuống.”
“Đừng tin ông ta, Akira!” Mei la lên, nhưng Akira không thể rời mắt khỏi Haruto.
“Cô ta không hiểu đâu,” Haruto tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh. “Cô ta chỉ là một Người Mất Tích, không có gì để mất.”
Akira cảm nhận được sự giằng xé trong lòng. Lời của Haruto như một mũi dao đâm sâu vào nỗi đau của anh. “Mei không phải như vậy!” anh quát, quyết tâm bảo vệ cô.
“Thật đáng thương,” Haruto thở dài. “Cậu nghĩ cô ta có thể sống trong thế giới này? Cậu nên quay lại với những Người Bảo Hộ, nơi mà cậu thực sự thuộc về.”
“Không, tôi thuộc về nơi này, với Mei!” Akira hét lên, cảm xúc dâng trào. Anh biết rằng tình bạn giữa họ không chỉ đơn thuần là đồng cảm mà còn là sự hy sinh. TruyenLau.com
“Đừng để ông ta lừa dối!” Mei lại kêu lên, đôi mắt cô ánh lên sự kiên cường. “Chúng ta có thể tìm ra cách khác.”
“Cách nào?” Haruto thách thức. “Chỉ có một con đường, và đó là con đường tôi đã vạch ra.”Akira siết chặt tay, quyết tâm không để bản thân sa vào cái bẫy của Haruto. “Tôi sẽ không làm theo ý ông!”
Và trong khoảnh khắc đó, Akira quyết định. Anh sẽ không chỉ chiến đấu vì chính mình mà còn vì Mei.
“Chạy đi!” Akira hô lớn, kéo Mei ra khỏi tầm với của Haruto. Họ lao về phía trước, nhưng Haruto đã không từ bỏ dễ dàng. Ông ta ra hiệu cho nhóm Người Bảo Hộ tiếp tục đuổi theo.
“Chúng ta không thể để họ bắt được!” Akira nói, cảm nhận được hơi thở dồn dập của Mei bên cạnh.
“Em không muốn mất anh,” Mei thốt lên, giọng cô nghẹn lại.
“Chúng ta sẽ không mất nhau,” Akira đáp, lòng đầy quyết tâm. “Tình bạn của chúng ta mạnh mẽ hơn tất cả.”
Khi họ rẽ vào một con đường hẹp, Akira cảm thấy sự hiện diện của kẻ thù ngày càng gần. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Đằng sau họ, tiếng gọi của Haruto vang vọng, như một lời đe dọa. TruyenLau
“Đừng để họ tách chúng ta ra!” Mei la lên, đôi mắt cô tràn đầy lo âu.
“Không bao giờ!” Akira hứa, nắm chặt tay cô hơn.
Họ chạy, chạy mãi, cho đến khi không còn sức. Nhưng bọn Người Bảo Hộ vẫn bám theo, như những bóng ma không thể thoát khỏi. Akira biết rằng thời gian đang cạn dần.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn náu!” anh thốt lên, tìm kiếm một lối thoát. “Có một khu nhà bỏ hoang ở gần đây. Chúng ta có thể trốn ở đó.”
“Chạy nhanh hơn!” Mei thúc giục, nhìn lại phía sau.
Akira cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Anh không thể để Mei gặp nguy hiểm. Cuộc chiến không chỉ là chống lại Haruto, mà còn là chống lại chính bản thân, và những nỗi sợ hãi bên trong.
Khi họ đến gần khu nhà bỏ hoang, tiếng bước chân ngày càng gần hơn. Akira biết rằng họ không còn thời gian nữa. “Vào trong!” anh hối thúc, đẩy Mei vào trong. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cánh cửa kêu kẽo kẹt khi họ đóng lại, và tiếng bước chân bên ngoài dần lắng xuống. Nhưng không có gì là yên tĩnh. Mỗi tiếng thở của họ vang lên như tiếng trống, khắc sâu vào không gian tĩnh lặng.
“Chúng ta sẽ không thoát được, phải không?” Mei hỏi, giọng cô run rẩy.
“Không, chúng ta sẽ tìm ra cách,” Akira khẳng định, nhưng trong lòng anh cũng đầy lo lắng. “Tôi sẽ không để họ chia cắt chúng ta.”
Một khoảng lặng bao trùm, chỉ có tiếng thở hổn hển của hai người. Họ dựa vào nhau, trong không gian tối tăm, nhưng lòng vẫn đầy hy vọng. Tình bạn giữa họ đã được thử thách, và Akira biết rằng sự hy sinh sẽ là điều không thể tránh khỏi.
“Akira, nếu có chuyện gì xảy ra...” Mei bắt đầu, nhưng Akira ngắt lời.
“Không nói điều đó,” anh nghiêm mặt. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Tôi hứa.”
Một tiếng động bất ngờ vang lên từ bên ngoài, như một lời nhắc nhở rằng họ không thể ở lại đây mãi. Akira cảm thấy sự hồi hộp tăng lên. Họ cần phải hành động, nhưng làm thế nào khi tất cả dường như đang chống lại họ?
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” anh nói, quyết tâm trong mắt. “Nhưng trước hết, hãy chuẩn bị tinh thần.”
Mei gật đầu, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo, dù biết rằng nó có thể là thử thách lớn nhất trong cuộc đời họ. Cuộc phiêu lưu của họ mới chỉ bắt đầu, và Akira không thể để bất kỳ điều gì cản trở tình bạn của họ.
Một quyết định khó khăn đang chờ đợi phía trước, và cuộc chiến để tìm ra tương lai cho cả hai thế giới chỉ mới bắt đầu.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn