Ngày xuân tháng ba, đây là một mùa du lịch tốt, thế nhưng những ngày này Liễu gia trang lại bận bịu rối rít vô cùng.
Bởi vì đại thiếu gia trong nhà chuẩn bị đi Châu Phủ tham gia đợt thi Hương tháng tám, đại tiểu thư cũng chuẩn bị để cùng đi. Một năm trước, thiếu gia nhà mình đã thông qua cuộc thi đồng tử (có thể là thi Đình), đã có thân phận của tú tài rồi, thi Hương năm nay đại thiếu gia sẽ đi thi, đại thiếu gia còn nhỏ tuổi đã vượt qua cuộc thi đồng tử, vì vậy cũng khiến nhiều người hâm mộ không thôi.
"Tiểu thư, có muốn mang theo cái này không?” Xuân Phân giơ lên một bộ ly trà."
"Mang theo đi." Nhược Vi mặc một bộ quần áo màu hồng phấn nằm trên ghế dựa, trải qua 5 năm, Nhược Vi đã từ một tiếu cô nương nhỏ nhắn xinh xắn trở thành một nữ nhân.
Nhược Vi nay đã mười ba tuổi, cái tuổi này ở cổ đại đã có thể lập gia đình rồi, nhưng đối với với Nhược Vi mà nói, cái tuổi này còn quá nhỏ, vì vậy mặc dù Hiên Viên Hạo nôn nóng đến muốn dậm chân nhưng vẫn chưa có được một lời khẳng định.
Năm năm trước Hiên Viên gia phát hiện sự tồn tại của Nhược Vi, liền tới điều tra cặn kẽ một phen, nhưng kết quả điều tra được lại khiến mọi người ở Kinh Thành phải bất ngờ.
Tất cả mọi người đều không ngờ Nhược Vi còn nhỏ tuổi lại có thể có được những thủ đoạn như vậy, tuổi còn nhỏ đã chống đỡ được cả một mảnh trời, khiến mọi người đối với tiểu cô nương này hiếu kỳ không thôi.
Đồng thời, mọi người cũng rất bội phục Nhược Vi, dù sao thì cho dù là ở cái tuổi như vậy trong gia đình như bọn họ cũng còn chưa chắc đã bằng Nhược Vi, huống chi Nhược Vi còn là một nữ hài tử.
Hơn nữa trong lúc điều tra mọi người mới phát hiện một việc, chính là việc khắc phục nguy cơ buôn bán của gia tộc Hiên Viên năm ấy cũng có dấu vết tham dự của Nhược Vi, khiến mọi người kinh hãi không thôi.
Cuối cùng, mọi người liền tìm mấy vị quản sự có tham dự chuyện này đến hỏi, kết quả có được càng khiến mọi người tự ti mặc cảm, dù sao năm ấy Nhược Vi mới có tám tuổi, mà bọn họ cả một gia tộc hùng mạnh lại nhiều người như vậy mà không một người nào có thể giải quyết tốt chuyện này, lại để cho một tiểu cô nương chỉ mới có tám tuổi cứu gia tộc của bọn họ.
Sau đó, cả gia tộc Hiên Viên đều biết sự tồn tại của người tên Nhược Vi này, không ai dám nhắc tới chuyện phản đối Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo ở chung một chỗ nữa.
Lúc mới vừa biết Nhược Vi cùng với Hiên Viên Hạo, người lên tiếng phản đối trong Hiên Viên gia rất nhiều, thế nhưng tất cả chuyện đó đã được hóa giải trong tình huống Nhược Vi không biết gì, vì vậy lúc Nhược Vi gặp gỡ Hiên Viên gia cũng không thấy có người nào quấy rối còn khiến Nhược Vi buồn bực thật lâu.
Trong quan niệm của Nhược Vi về loại đại gia tộc này thường là sẽ tìm một gia tộc môn đăng hộ đối để kết thân, làm sao mà khi áp dụng lên bản thân mình lại không giống vậy, khiến cho Nhược Vi có chút thụ sủng nhược khinh, làm Nhược Vi suy nghĩ một thời gian dài không biết là bên trong có âm mưu gì không.
Cuối cùng là do Nhược Vi nghĩ nhiều mà thôi.
Một năm trước, khi Hiên Viên Hạo nói với người trong nhà là hôn sự của mình phải tự mình làm chủ thì trong nhà cũng không có một ai phản đối, Hiên Viên Hạo cảm thấy rất kỳ quái, nói với mọi người nhà Nhược Vi ở thôn quê, vẫn không có ai phản đối, Hiên Viên Hạo cũng nói ra chuyện Nhược Vi không có cha mẹ, vẫn không có ai phản đối, làm Hiên Viên Hạo buồn bực chừng mấy ngày, Hiên Viên Hạo cũng không nghĩ tới sự việc này sẽ thuận lợi như vậy, luôn có cảm giác không chân thật.
Làm sao mà biết được người trong nhà đã biết chuyện mình và Nhược Vi từ lâu rồi.
Trải qua thời gian năm năm, bây giờ khi Nhược Vi giơ tay nhấc chân đã có một loại phong tình vạn chủng, khiến người khác nhìn thấy cũng không thể di dời ánh mắt được, may mắn là năm năm nay rất ít người có thể gặp mặt Nhược Vi.
Mắt ngọc mày ngài, da thịt trắng mịn như tuyết, ngũ quan xinh xắn, eo thon thân gọn, cho dù là đứng giữa đám đông cũng sẽ không bị hạ thấp.
Nhược Vi năm năm qua biến hóa không ngừng, tứ đại nha hoàn thân cận bên cạnh Nhược Vi cũng đã trưởng thành, có những nét riêng, nhưng họ đều có một điểm giống nhau là có thể vì Nhược Vi mà vào sinh ra tử, không hề có một câu oán hận.
Thời gian 5 năm, dưới sự dạy bảo tỉ mỉ của Nhược Vi, bốn người ai có chức trách nấy, xử lý chuyện cho Nhược Vi, năng lực giải quyết công việc đã không thành vấn đề nữa rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mà đồng thời Nhược Vi cũng tuyệt đối tin tưởng người của mình, chưa bao giờ có một chút hoài nghi nào, đây cũng chính là nguyên nhân khiến mọi người trung thành như vậy.
- Chương 1: Chẳng biết tại sao xuyên không
- Chương 2: Nhà chỉ có bốn bức tường
- Chương 3: Tùy thân không gian
- Chương 4: Giận dữ đánh cực phẩm thân thích
- Chương 5: Hàng xóm tốt
- Chương 6: Chuẩn bị đào cổ đại món tiền đầu tiên
- Chương 7: Đi trấn trên
- Chương 8: Nói chuyện làm ăn
- Chương 9: Học may vá (1)
- Chương 10: Học may vá (2)
- Chương 11: Học may vá (3)
- Chương 12: Học may vá (4)
- Chương 13: Phát hiện kim ngân hoa
- Chương 14: Lại đi trấn trên
- Chương 15: Xây nhà (một)
- Chương 16: Xây nhà (hai)
- Chương 17: Xây nhà (ba)
- Chương 18: Xây nhà (bốn)
- Chương 19: Vào ở nhà mới
- Chương 20: Chuẩn bị
- Chương 21: Mời người trong thôn ăn cơm (1)
- Chương 22: Mời người trong thôn ăn cơm (2)
- Chương 23: Mời mọi người trong thôn dùng cơm (3)
- Chương 24: Gây chuyện
- Chương 25: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 26: Hiên Viên Hạo tới chơi (một)
- Chương 27: Hiên Viên Hạo tới chơi (hai)
- Chương 28: Hiên Viên Hạo tới chơi (ba)
- Chương 29: Hiên Viên Hạo tới chơi (4)
- Chương 30: Rời đi
- Chương 31: Lão đầu kỳ quái (một)
- Chương 32: Lão đầu kỳ quái (hai)
- Chương 33: Lão đầu kỳ quái (3)
- Chương 34: Quái lão đầu (bốn)
- Chương 35: Thu nhận (một)
- Chương 36: Thu nhận (hai)
- Chương 37: Tập võ
- Chương 38: Mừng thọ (một)
- Chương 39: Mừng thọ (hai)
- Chương 40: Trở về thôn
- Chương 41: Trở về 1
- Chương 42: Trở về (2)
- Chương 43: Trở về (3)
- Chương 44: Biểu ca cùng biểu đệ (một)
- Chương 45: Biểu ca cùng biểu đệ (hai)
- Chương 46: Mua đất (một)
- Chương 47: Mua đất (hai)
- Chương 48: Mua đất (ba)
- Chương 49: Tiểu địa chủ (canh hai)
- Chương 50: Mua cửa hiệu (một)
- Chương 51: Mua cửa hàng (hai)
- Chương 52: Mua cửa hàng (ba)
- Chương 53: Mua cửa hàng (tứ)
- Chương 54: Mua cửa hàng (6)
- Chương 55: Nụ hôn đầu
- Chương 56: Mua người (2)
- Chương 57: Dàn xếp
- Chương 58: Người làm (một)
- Chương 59: Người làm (hai)
- Chương 60: Mở tiệm (một)
- Chương 61: Mở tiệm (hai)
- Chương 62: Mở tiệm (ba)
- Chương 63: Mở tiệm (tứ)
- Chương 64: Thành công
- Chương 65: Cuộc sống (hai)
- Chương 66: Ở chung
- Chương 67: Mập mờ
- Chương 68: Trang hoàng thiết bị
- Chương 69: Hoàn công
- Chương 70: Khai trương
- Chương 71: Mua núi
- Chương 72: Sơn động
- Chương 73: Thế ngoại đào nguyên (một)
- Chương 74: Thế ngoại đào nguyên (hai)
- Chương 75: Trụ sở bí mật
- Chương 76: Tìm người
- Chương 77: Được chuyện
- Chương 78: Các chủ (một)
- Chương 79: Các chủ (hai)
- Chương 80: Thẳng thắn
- Chương 81: Nguy cơ
- Chương 82: Gặp mặt
- Chương 83: Tỉnh lại
- Chương 84: Ôn nhu
- Chương 85: Phát hiện bị thương
- Chương 86: Người tới từ Kinh Thành (một)
- Chương 87: Người tới từ Kinh Thành (hai)
- Chương 88: Giới thiệu
- Chương 89: Đồng tâm hiệp lực (một)
- Chương 90: Đồng tâm hiệp lực (hai)
- Chương 91: Đồng tâm hiệp lực (ba)
- Chương 92: Lễ mừng năm mới (một)
- Chương 93: Lễ mừng năm mới (hai)
- Chương 94: Lễ mừng năm mới (ba)
- Chương 95: Năm mới bắt đầu
- Chương 96: Chúc tết
- Chương 97: Kế hoạch
- Chương 98: Xây xưởng
- Chương 99: Nhân công
- Chương 100: Bắt đầu làm việc (một)
- Chương 101: Bắt đầu làm việc (hai)
- Chương 102: Khai trương (một)
- Chương 103: Khai trương (hai)
- Chương 104: Làm ăn chạy
- Chương 105: Biết kia tồn tại
- Chương 106: Quái lão đầu
- Chương 107: Sinh nhật (một )
- Chương 108: Sinh nhật (hai)
- Chương 109: Sinh nhật (ba)
- Chương 110: Sinh nhật (bốn)
- Chương 112: Chuẩn bị đi thi
- Chương 113: Thực lực
- Chương 114: Thanh châu
- Chương 115: Dàn xếp (một)
- Chương 116: Dàn xếp (hai)
- Chương 117: Dàn xếp (ba)
- Chương 118: Sửa sang lại
- Chương 119: Đi dạo phố (một)
- Chương 120: Đi dạo phố (hai)
- Chương 121: Khảo nghiệm
- Chương 122: Vào quán rượu
- Chương 123: Thanh Châu hữu tình (một)
- Chương 124: Thanh Châu hữu tình (hai)
- Chương 125: Trò chuyện
- Chương 126: Hiểu lí lẽ
- Chương 127: Hiên Viên Hạo tới chơi
- Chương 128: Gặp nhau
- Chương 129: Xuống bếp
- Chương 130: Thẳng thắn
- Chương 131: Tề tụ
- Chương 132: Tin tức (một)
- Chương 133: Tin tức (hai)
- Chương 134: Ăn ý
- Chương 135: Lặng lẽ đợi thời cơ
- Chương 136: Đề nghị
- Chương 137: Bàn bạc
- Chương 138: Kết quả
- Chương 139: Du lịch 1
- Chương 140: Du lịch (2)
- Chương 141: Du lịch (ba)
- Chương 142: Hiểu được
- Chương 143: Thi Hương (một)
- Chương 144: Thi Hương (hai)
- Chương 145: Thi Hương (ba)
- Chương 146: Trúng cử
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 150-2
- Chương 150-3
- Chương 151
- Chương 151-2
- Chương 151-3
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 157-2
- Chương 158
- Chương 158-2
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 162-2
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 164-2
- Chương 165
- Chương 165-2
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 169-2
- Chương 170: Lại mặt
- Chương 170-2
- Chương 171
- Chương 171-2
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 176-2
- Chương 177
- Chương 177-2
- Chương 178
- Chương 178-2
- Chương 179
- Chương 179-2
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 183-2
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 185-2
- Chương 185-3
- Chương 186: Muốn sinh
- Chương 186-2
- Chương 187: Sanh đôi
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 190-2
- Chương 191
- Chương 191-2
- Chương 192
- Chương 192-2
- Chương 192-3
- Chương 193
- Chương 193-2
- Chương 194: Hai năm sau
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 197-2
- Chương 198: Đại kết cục
- Chương 198-2
- Chương 199: Ngoại truyện một
- Chương 200: Ngoại truyện hai
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Tác giả :
Thượng Quan Hinh