Quái lão đầu trực tiếp dẫn người lên núi, cũng không đi qua thôn xóm, bởi vì sợ bị người phát hiện.
Quái lão đầu là người không hãi sợ bất cứ chuyện gì, nhưng lại toàn tâm toàn ý vì Nhược Vi suy nghĩ. Chỉ cần nghĩ thấy là tai họa, dù nhỏ tới đâu thì Quái lão đầu cũng cố hết sức vì Nhược Vi mà giải trừ.
Đối với chuyện này mà nói, coi như là Quái lão đầu đã vì Nhược Vi mà suy nghĩ rồi. Nếu có người nhìn thấy, nghị luận một phen cũng là việc không tránh khỏi. Tuy nói những người đó không biết tình huống như thế nào, nhưng ngộ nhỡ về sau vì vậy mà gây ra gì chuyện, thì sẽ thua thiệt lớn.
Quái lão đầu dẫn người lên núi luôn mà không dẫn về nhà, là lựa chọn sáng suốt nhất.
Hơn nữa, khi Quái lão đầu đi tới đây cũng chắc chắn là Nhược Vi đang ở trong sơn cốc, bởi vì Quái lão đầu phát hiện bên ngoài cửa động có dấu vết của người xuất hiện
Mà phải biết rằng chỗ này cũng chỉ có Nhược Vi cùng Quái lão đầu biết. Lão không nghĩ là cái chỗ này bị người khác phát hiện, bởi vì lão rất tự tin, nơi mà mình tìm được thì sẽ không dễ dàng bị người khác phát hiện như vậy.
Cho nên lúc Quái lão đầu mang người vào núi cốc cũng cũng không hề có dáng vẻ thận trọng.
Nhìn thấy Nhược Vi từ trong sơn động lao ra, Quái lão đầu cũng không bị hù. Vào thời điểm Nhược Vi buông lỏng hô hấp, Quái lão đầu cũng đã nhận thấy được vị trí mà Nhược Vi ẩn núp.
Nhược Vi từ trong sơn động đột nhiên chạy đến, Quái lão đầu rất bình tĩnh, nhưng lại hù dọa những người mà Quái lão đầu mang tới. Bọn họ đều là những đứa bé khoảng mười mấy tuổi, Nhược Vi cũng không nhìn ra nam nữ, bởi vì đứa nào cũng xanh xao vàng vọt, lại mặc y phục chắp vá đủ chỗ.
Bọn người đi theo Quái lão đầu tới đây cũng lo lắng đề phòng, thật vất vả bọn chúng mới đến được nơi có thể nghỉ ngơi thật tốt, đột nhiên có người chạy tới, làm bọn chúng thật sợ hãi.
Quái lão đầu biết Nhược Vi chạy ra ngoài, cố ý không nói cho bọn họ. Bởi vì sau này, bọn họ chính là người bảo vệ cho mấy tỷ đệ Nhược Vi, cần phải tùy thời đợi lệnh. Tất cả những động tĩnh chung quanh đều phải nắm được trong lòng bàn tay, như vậy mới có thể bảo đảm không có sơ hở.
Mới vừa rồi chính là một cơ hội rất tốt để rèn luyện, nhưng lại không có ai thông qua, làm Quái lão đầu có chút thất vọng.
Nhược Vi thấy mình hù bọn họ, cũng cảm thấy hơi có lỗi, nhưng chủ yếu là trách móc Quái lão đầu, vì hắn mang người trở lại làm nàng có chút kích động.
“Quái lão đầu, ông trở lại rồi… Cái gì ta cũng mang đến đặt ở trong sơn động hết rồi. Ông đói bụng không, có muốn ăn chút gì không?”
Nhược Vi thấy đã đến giờ ăn cơm trưa nên liền đề nghị. Hơn nữa, Nhược Vi thấy mấy tiểu hài tử kia bây giờ cũng cần ăn một chút đồ ngon, bằng không gió vừa thổi là bọn họ sẽ ngã xuống hết mất…
“Ừ” Quái lão đầu gật đầu một cái. Trong lòng hắn nghĩ, những đứa bé mình vừa mới tìm về này, quả thật cần ăn một chút gì đó. Dọc theo con đường mình mang theo bọn hắn trở về cũng không có ăn cái gì tốt, có lúc không gặp được người thì cũng chỉ có thể nhịn đói. Bởi vậy cũng không thể trách bọn họ mới vừa rồi không có chú ý tới nha đầu Nhược Vi xuất hiện, còn bị dọa sợ, chỉ cần bồi dưỡng thật tốt là được.
Lần này Quái lão đầu mang về tổng cộng hai mươi bốn đứa bé, đều khoảng từ mười tuổi đến mười ba tuổi, bé trai thì nhiều hơn một chút, bé gái có bốn người. TruyenLau.com
Quái lão đầu vốn nghĩ là tìm toàn bộ là bé trai thôi, bởi vì bé trai làm việc dễ dàng hơn, nhưng nghĩ đến Nhược Vi là một cô nương, tìm mấy bé gái trở lại huấn luyện vẫn tốt hơn. Cho dù không dùng được cũng không sao, đề phòng ngộ nhỡ vẫn tốt hơn.
Những đứa bé này đều là cô nhi, một vài đứa từng làm ăn xin.
Quái lão đầu tìm rồi nói chuyện với bọn chúng, kêu bọn chúng đồng ý đi về cùng hắn, nhưng phải ký văn tự bán đứt. Những đứa bé kia thấy có người dẫn bọn chúng đi, sau này mỗi ngày còn được cơm ăn, nên đều không nghĩ ngợi mà đồng ý luôn.
Dọc theo đường đi, Quái lão đầu cũng nói cho bọn họ nghe mộ chút về chuyện cần làm sau này, tận lực truyền thụ một chút ý niệm trung thành cho bọn chúng.
Dù sao thân là người làm, trung thành là thứ nhất, năng lực là thứ hai. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dọc theo đường đi, biểu hiện của hai mươi mấy đứa trẻ cũng không tệ. Nói tóm lại, Quái lão đầu tương đối hài lòng. Trong đó cũng có một vài đứa đầu óc tương đối linh hoạt, Quái lão đầu đối với tính tình của hai mươi mấy đứa bé này cũng tương đối rõ ràng.
- Chương 1: Chẳng biết tại sao xuyên không
- Chương 2: Nhà chỉ có bốn bức tường
- Chương 3: Tùy thân không gian
- Chương 4: Giận dữ đánh cực phẩm thân thích
- Chương 5: Hàng xóm tốt
- Chương 6: Chuẩn bị đào cổ đại món tiền đầu tiên
- Chương 7: Đi trấn trên
- Chương 8: Nói chuyện làm ăn
- Chương 9: Học may vá (1)
- Chương 10: Học may vá (2)
- Chương 11: Học may vá (3)
- Chương 12: Học may vá (4)
- Chương 13: Phát hiện kim ngân hoa
- Chương 14: Lại đi trấn trên
- Chương 15: Xây nhà (một)
- Chương 16: Xây nhà (hai)
- Chương 17: Xây nhà (ba)
- Chương 18: Xây nhà (bốn)
- Chương 19: Vào ở nhà mới
- Chương 20: Chuẩn bị
- Chương 21: Mời người trong thôn ăn cơm (1)
- Chương 22: Mời người trong thôn ăn cơm (2)
- Chương 23: Mời mọi người trong thôn dùng cơm (3)
- Chương 24: Gây chuyện
- Chương 25: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 26: Hiên Viên Hạo tới chơi (một)
- Chương 27: Hiên Viên Hạo tới chơi (hai)
- Chương 28: Hiên Viên Hạo tới chơi (ba)
- Chương 29: Hiên Viên Hạo tới chơi (4)
- Chương 30: Rời đi
- Chương 31: Lão đầu kỳ quái (một)
- Chương 32: Lão đầu kỳ quái (hai)
- Chương 33: Lão đầu kỳ quái (3)
- Chương 34: Quái lão đầu (bốn)
- Chương 35: Thu nhận (một)
- Chương 36: Thu nhận (hai)
- Chương 37: Tập võ
- Chương 38: Mừng thọ (một)
- Chương 39: Mừng thọ (hai)
- Chương 40: Trở về thôn
- Chương 41: Trở về 1
- Chương 42: Trở về (2)
- Chương 43: Trở về (3)
- Chương 44: Biểu ca cùng biểu đệ (một)
- Chương 45: Biểu ca cùng biểu đệ (hai)
- Chương 46: Mua đất (một)
- Chương 47: Mua đất (hai)
- Chương 48: Mua đất (ba)
- Chương 49: Tiểu địa chủ (canh hai)
- Chương 50: Mua cửa hiệu (một)
- Chương 51: Mua cửa hàng (hai)
- Chương 52: Mua cửa hàng (ba)
- Chương 53: Mua cửa hàng (tứ)
- Chương 54: Mua cửa hàng (6)
- Chương 55: Nụ hôn đầu
- Chương 56: Mua người (2)
- Chương 57: Dàn xếp
- Chương 58: Người làm (một)
- Chương 59: Người làm (hai)
- Chương 60: Mở tiệm (một)
- Chương 61: Mở tiệm (hai)
- Chương 62: Mở tiệm (ba)
- Chương 63: Mở tiệm (tứ)
- Chương 64: Thành công
- Chương 65: Cuộc sống (hai)
- Chương 66: Ở chung
- Chương 67: Mập mờ
- Chương 68: Trang hoàng thiết bị
- Chương 69: Hoàn công
- Chương 70: Khai trương
- Chương 71: Mua núi
- Chương 72: Sơn động
- Chương 73: Thế ngoại đào nguyên (một)
- Chương 74: Thế ngoại đào nguyên (hai)
- Chương 75: Trụ sở bí mật
- Chương 76: Tìm người
- Chương 77: Được chuyện
- Chương 78: Các chủ (một)
- Chương 79: Các chủ (hai)
- Chương 80: Thẳng thắn
- Chương 81: Nguy cơ
- Chương 82: Gặp mặt
- Chương 83: Tỉnh lại
- Chương 84: Ôn nhu
- Chương 85: Phát hiện bị thương
- Chương 86: Người tới từ Kinh Thành (một)
- Chương 87: Người tới từ Kinh Thành (hai)
- Chương 88: Giới thiệu
- Chương 89: Đồng tâm hiệp lực (một)
- Chương 90: Đồng tâm hiệp lực (hai)
- Chương 91: Đồng tâm hiệp lực (ba)
- Chương 92: Lễ mừng năm mới (một)
- Chương 93: Lễ mừng năm mới (hai)
- Chương 94: Lễ mừng năm mới (ba)
- Chương 95: Năm mới bắt đầu
- Chương 96: Chúc tết
- Chương 97: Kế hoạch
- Chương 98: Xây xưởng
- Chương 99: Nhân công
- Chương 100: Bắt đầu làm việc (một)
- Chương 101: Bắt đầu làm việc (hai)
- Chương 102: Khai trương (một)
- Chương 103: Khai trương (hai)
- Chương 104: Làm ăn chạy
- Chương 105: Biết kia tồn tại
- Chương 106: Quái lão đầu
- Chương 107: Sinh nhật (một )
- Chương 108: Sinh nhật (hai)
- Chương 109: Sinh nhật (ba)
- Chương 110: Sinh nhật (bốn)
- Chương 112: Chuẩn bị đi thi
- Chương 113: Thực lực
- Chương 114: Thanh châu
- Chương 115: Dàn xếp (một)
- Chương 116: Dàn xếp (hai)
- Chương 117: Dàn xếp (ba)
- Chương 118: Sửa sang lại
- Chương 119: Đi dạo phố (một)
- Chương 120: Đi dạo phố (hai)
- Chương 121: Khảo nghiệm
- Chương 122: Vào quán rượu
- Chương 123: Thanh Châu hữu tình (một)
- Chương 124: Thanh Châu hữu tình (hai)
- Chương 125: Trò chuyện
- Chương 126: Hiểu lí lẽ
- Chương 127: Hiên Viên Hạo tới chơi
- Chương 128: Gặp nhau
- Chương 129: Xuống bếp
- Chương 130: Thẳng thắn
- Chương 131: Tề tụ
- Chương 132: Tin tức (một)
- Chương 133: Tin tức (hai)
- Chương 134: Ăn ý
- Chương 135: Lặng lẽ đợi thời cơ
- Chương 136: Đề nghị
- Chương 137: Bàn bạc
- Chương 138: Kết quả
- Chương 139: Du lịch 1
- Chương 140: Du lịch (2)
- Chương 141: Du lịch (ba)
- Chương 142: Hiểu được
- Chương 143: Thi Hương (một)
- Chương 144: Thi Hương (hai)
- Chương 145: Thi Hương (ba)
- Chương 146: Trúng cử
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 150-2
- Chương 150-3
- Chương 151
- Chương 151-2
- Chương 151-3
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 157-2
- Chương 158
- Chương 158-2
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 162-2
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 164-2
- Chương 165
- Chương 165-2
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 169-2
- Chương 170: Lại mặt
- Chương 170-2
- Chương 171
- Chương 171-2
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 176-2
- Chương 177
- Chương 177-2
- Chương 178
- Chương 178-2
- Chương 179
- Chương 179-2
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 183-2
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 185-2
- Chương 185-3
- Chương 186: Muốn sinh
- Chương 186-2
- Chương 187: Sanh đôi
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 190-2
- Chương 191
- Chương 191-2
- Chương 192
- Chương 192-2
- Chương 192-3
- Chương 193
- Chương 193-2
- Chương 194: Hai năm sau
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 197-2
- Chương 198: Đại kết cục
- Chương 198-2
- Chương 199: Ngoại truyện một
- Chương 200: Ngoại truyện hai
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Tác giả :
Thượng Quan Hinh