“Hiên Viên công tử, mừng huynh đã về”. Thượng Quan Tuyết hướng Hiên Viên Hạo chào hỏi.
Thượng Quan Tuyết nhìn người thiếu niên tuấn dật trước mắt này, sự yêu thích trong lòng so với trước kia còn mãnh liệt hơn, nghĩ tới đây khuôn mặt nhỏ nhắn không cầm được mà khí nóng bốc lên đỏ ửng, xấu hổ nhìn Hiên Viên Hạo, đáng tiếc dịu dàng của Hiên Viên Hạo vĩnh viễn chỉ thuộc về một người duy nhất, đó chính là Nhược Vi, cái khuôn mặt với vẻ mặt đắm đuối đưa tình này của Thượng Quan Tuyết đối với Hiên Viên Hạo cũng chỉ hoàn toàn là một sự mù quáng không cần thiết, hắn hoàn toàn không để vào mắt.
Mà đối với những người xung quanh cái cảnh tượng này cũng đã sớm nhìn thành quen rồi, cả Kinh Thành ai cũng đều biết chỉ riêng bản nhân Hiên Viên Hạo là không biết Thượng Quan Tuyết đối với hắn có tình cảm nam nữ mà thôi, những người khác ai mà không biết.
Thấy Hiên Viên Kiệt cùng Thượng Quan Hồng vẫn còn đang nói chuyện, Hiên Viên Hạo không nhịn được nữa, những người trước mắt này thật sự là vô cùng om sòm, có người vừa đúng lúc chuẩn bị muốn tới đây chào hỏi hắn, hắn liền thẳng thừng xoay người rời đi, hoàn toàn không chú ý khuôn mặt ngạc nhiên của người ở sau lưng.
Chờ Hiên Viên Kiệt cùng Thượng Quan Hồng cuối cùng cũng kết thúc cuộc nói chuyện của bọn họ thì Hiên Viên Hạo cũng đã đi từ lâu rồi, Thượng Quan Tuyết đứng ở bên cạnh Thượng Quan phu nhân gương mặt u oán.
Hiên Viên Kiệt thấy tình cảnh này cũng biết mình nói chuyện quá lâu, vốn nhi tử cũng đang không vui, chính mình lại còn cùng người ta nói chuyện phiếm đến nổi đem nó quên luôn.
Trên thực tế, Hiên Viên Hạo cũng không phải bởi vì nguyên nhân Hiên Viên Kiệt bỏ quên mình này mới bỏ đi, chỉ không thích những người đó mà thôi, nên nói cho cùng thì cái ông tự trách hoàn toàn thuộc về tự luyến của bản thân mà thôi.
Bên này Hiên Viên Hạo sau khi bỏ đi thì lại đi đến thư phòng, ngồi ở đó mà ngẩn người, một hồi cau mày, một hồi nhìn lại thấy thật vui vẻ, gã sai vặt đứng phục dịch ở một bên hoàn toàn không có biện pháp tiếp nhận được chuyện người thiếu gia mà mình phục vụ nhiều năm nay đột nhiên lại có vẻ mặt phong phú như vậy.
Run run rẩy rẩy đứng ở một bên, lặng lẽ nhìn cảm xúc thiếu gia nhà mình một hồi lại một hồi biến hóa. Hai chủ tớ cứ như vậy một ngẩn người, một nhìn một người khác ngẩn người.
“Thiếu gia, thiếu gia”. Bên ngoài truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập, rõ ràng cho thấy là đang gấp chạy tới đây.
Tiếng bước chân phía bên ngoài cắt đứt sự trầm tư của Hiên Viên Hạo, chân mày trong nháy mắt liền nhíu lại, gã sai vặt đứng ở một bên nhìn thiếu gia nhà mình phía đầu lông mày hơi nhíu lại, sợ đến nổi hai chân run rẩy, thiếu gia nhà mình cũng không phải là dễ trêu gì.
“A Phúc đi ra xem một chút chuyện gì xảy ra”. Hiên Viên Hạo mặt lạnh phân phó cho gã sai vặt đứng ở một bên.
“Dạ, thiếu gia”, A Phúc là gã sai vặt cận thân của Hiên Viên Hạo, đã phục vụ Hiên Viên Hạo chừng mười năm, sự hiểu biết đối với Hiên Viên Hạo tương đối nhiều, đối với tất cả những thói quen của hắn đều rất rõ ràng, Hiên Viên Hạo đối với sự phục vụ của hắn vẫn tương đối hài lòng, mà người được ở bên cạnh Hiên Viên Hạo cũng coi như là một "đại nhân" lời nói rất có cân lượng rồi.
A Phúc mở cửa đi ra ngoài, nghiêm mặt, giờ đây hắn đã hoàn toàn không phải là cái gã sai vặt nhát như chuột ở trước mặt Hiên Viên Hạo nữa rồi, bất quá nói đi cũng phải nói lại, dưới khí thế của Hiên Viên Hạo người có gan đủ to thật đúng là rất ít, bởi vì Hiên Viên Hạo làm việc toàn bằng cảm giác của mình, cũng chỉ có Nhược Vi mới có phúc khí như vậy.
“Chuyện gì, nhao nhao ầm ĩ, không biết thiếu gia đang ở trong thư phòng nghỉ ngơi sao”.
Gã sai vặt tới thông báo đã hối hận không kịp rồi, hắn vốn nhát gan, hiện tại càng thêm sợ, thân thể run run lên, a Phúc nhìn thấy thế trong lòng rất muốn mắng một trận, vừa rồi mình cũng đâu có làm gì hắn đâu sao hắn lại như thế chứ, sao mà lá gan nhỏ như vậy.
“Ai! A Phúc huynh đệ, người ta cũng không giống như ngươi, có thể ở dưới tay thiếu gia sống thật là tốt”.
“Cái đó, a, a, a Phúc”. Người hạ nhân bị dọa sợ đến nỗi lời nói cũng không rõ được, haiz! Đứa bé đáng thương.
“Chuyện gì, mau nói, nói một câu cũng lắp ba lắp bắp”. Thuộc hạ Hiên Viên Hạo theo hắn lâu rồi nên có vài phương diện giống y như Hiên Viên Hạo vậy. Thật không biết chuyện này là tốt hay là xấu nữa đây.
“Lão gia sai ta tới đây mời thiếu gia qua đó, sắp mở tiệc rồi, muốn thiếu gia đi qua đó hổ trợ”
Website TruyenLau.com
Gã sai vặt đáng thương chẳng qua chỉ là vừa đúng lúc đi qua trước mặt Hiên Viên Kiệt, liền bị sai khiến tới nơi này mật báo, hắn hối hận ruột muốn xanh mét rồi, hắn làm sao lại xui xẻo như vậy chứ.
“Uh, biết rồi, ngươi trở về trước đi! Ta sẽ nói với thiếu gia”. Đối với gã sai vặt vị làm cho sợ không nhẹ khoát khoát tay.
“Thiếu gia”. A Phúc đi vào thư phòng đang muốn nói với Hiên Viên Hạo.
“Ta biết rồi, đi thôi!” Hiên Viên Hạo đã sớm nghe được từng tiếng rất rõ ràng rồi.
Đứng dậy đi ra ngoài, hôm nay Hiên Viên Hạo một thân áo dài làm từ gấm vóc thượng hạng, đầu đội mũ ngọc, xem ra so với khi ở Liễu gia thôn nhiều hơn một phần cao quý.
TruyenLau
A Phúc vội vàng đi theo ở phía sau, đóng cửa thư phòng, thiếu gia vốn ghét nhất người không liên quan đụng vào đồ đạc của mình.
- Chương 1: Chẳng biết tại sao xuyên không
- Chương 2: Nhà chỉ có bốn bức tường
- Chương 3: Tùy thân không gian
- Chương 4: Giận dữ đánh cực phẩm thân thích
- Chương 5: Hàng xóm tốt
- Chương 6: Chuẩn bị đào cổ đại món tiền đầu tiên
- Chương 7: Đi trấn trên
- Chương 8: Nói chuyện làm ăn
- Chương 9: Học may vá (1)
- Chương 10: Học may vá (2)
- Chương 11: Học may vá (3)
- Chương 12: Học may vá (4)
- Chương 13: Phát hiện kim ngân hoa
- Chương 14: Lại đi trấn trên
- Chương 15: Xây nhà (một)
- Chương 16: Xây nhà (hai)
- Chương 17: Xây nhà (ba)
- Chương 18: Xây nhà (bốn)
- Chương 19: Vào ở nhà mới
- Chương 20: Chuẩn bị
- Chương 21: Mời người trong thôn ăn cơm (1)
- Chương 22: Mời người trong thôn ăn cơm (2)
- Chương 23: Mời mọi người trong thôn dùng cơm (3)
- Chương 24: Gây chuyện
- Chương 25: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 26: Hiên Viên Hạo tới chơi (một)
- Chương 27: Hiên Viên Hạo tới chơi (hai)
- Chương 28: Hiên Viên Hạo tới chơi (ba)
- Chương 29: Hiên Viên Hạo tới chơi (4)
- Chương 30: Rời đi
- Chương 31: Lão đầu kỳ quái (một)
- Chương 32: Lão đầu kỳ quái (hai)
- Chương 33: Lão đầu kỳ quái (3)
- Chương 34: Quái lão đầu (bốn)
- Chương 35: Thu nhận (một)
- Chương 36: Thu nhận (hai)
- Chương 37: Tập võ
- Chương 38: Mừng thọ (một)
- Chương 39: Mừng thọ (hai)
- Chương 40: Trở về thôn
- Chương 41: Trở về 1
- Chương 42: Trở về (2)
- Chương 43: Trở về (3)
- Chương 44: Biểu ca cùng biểu đệ (một)
- Chương 45: Biểu ca cùng biểu đệ (hai)
- Chương 46: Mua đất (một)
- Chương 47: Mua đất (hai)
- Chương 48: Mua đất (ba)
- Chương 49: Tiểu địa chủ (canh hai)
- Chương 50: Mua cửa hiệu (một)
- Chương 51: Mua cửa hàng (hai)
- Chương 52: Mua cửa hàng (ba)
- Chương 53: Mua cửa hàng (tứ)
- Chương 54: Mua cửa hàng (6)
- Chương 55: Nụ hôn đầu
- Chương 56: Mua người (2)
- Chương 57: Dàn xếp
- Chương 58: Người làm (một)
- Chương 59: Người làm (hai)
- Chương 60: Mở tiệm (một)
- Chương 61: Mở tiệm (hai)
- Chương 62: Mở tiệm (ba)
- Chương 63: Mở tiệm (tứ)
- Chương 64: Thành công
- Chương 65: Cuộc sống (hai)
- Chương 66: Ở chung
- Chương 67: Mập mờ
- Chương 68: Trang hoàng thiết bị
- Chương 69: Hoàn công
- Chương 70: Khai trương
- Chương 71: Mua núi
- Chương 72: Sơn động
- Chương 73: Thế ngoại đào nguyên (một)
- Chương 74: Thế ngoại đào nguyên (hai)
- Chương 75: Trụ sở bí mật
- Chương 76: Tìm người
- Chương 77: Được chuyện
- Chương 78: Các chủ (một)
- Chương 79: Các chủ (hai)
- Chương 80: Thẳng thắn
- Chương 81: Nguy cơ
- Chương 82: Gặp mặt
- Chương 83: Tỉnh lại
- Chương 84: Ôn nhu
- Chương 85: Phát hiện bị thương
- Chương 86: Người tới từ Kinh Thành (một)
- Chương 87: Người tới từ Kinh Thành (hai)
- Chương 88: Giới thiệu
- Chương 89: Đồng tâm hiệp lực (một)
- Chương 90: Đồng tâm hiệp lực (hai)
- Chương 91: Đồng tâm hiệp lực (ba)
- Chương 92: Lễ mừng năm mới (một)
- Chương 93: Lễ mừng năm mới (hai)
- Chương 94: Lễ mừng năm mới (ba)
- Chương 95: Năm mới bắt đầu
- Chương 96: Chúc tết
- Chương 97: Kế hoạch
- Chương 98: Xây xưởng
- Chương 99: Nhân công
- Chương 100: Bắt đầu làm việc (một)
- Chương 101: Bắt đầu làm việc (hai)
- Chương 102: Khai trương (một)
- Chương 103: Khai trương (hai)
- Chương 104: Làm ăn chạy
- Chương 105: Biết kia tồn tại
- Chương 106: Quái lão đầu
- Chương 107: Sinh nhật (một )
- Chương 108: Sinh nhật (hai)
- Chương 109: Sinh nhật (ba)
- Chương 110: Sinh nhật (bốn)
- Chương 112: Chuẩn bị đi thi
- Chương 113: Thực lực
- Chương 114: Thanh châu
- Chương 115: Dàn xếp (một)
- Chương 116: Dàn xếp (hai)
- Chương 117: Dàn xếp (ba)
- Chương 118: Sửa sang lại
- Chương 119: Đi dạo phố (một)
- Chương 120: Đi dạo phố (hai)
- Chương 121: Khảo nghiệm
- Chương 122: Vào quán rượu
- Chương 123: Thanh Châu hữu tình (một)
- Chương 124: Thanh Châu hữu tình (hai)
- Chương 125: Trò chuyện
- Chương 126: Hiểu lí lẽ
- Chương 127: Hiên Viên Hạo tới chơi
- Chương 128: Gặp nhau
- Chương 129: Xuống bếp
- Chương 130: Thẳng thắn
- Chương 131: Tề tụ
- Chương 132: Tin tức (một)
- Chương 133: Tin tức (hai)
- Chương 134: Ăn ý
- Chương 135: Lặng lẽ đợi thời cơ
- Chương 136: Đề nghị
- Chương 137: Bàn bạc
- Chương 138: Kết quả
- Chương 139: Du lịch 1
- Chương 140: Du lịch (2)
- Chương 141: Du lịch (ba)
- Chương 142: Hiểu được
- Chương 143: Thi Hương (một)
- Chương 144: Thi Hương (hai)
- Chương 145: Thi Hương (ba)
- Chương 146: Trúng cử
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 150-2
- Chương 150-3
- Chương 151
- Chương 151-2
- Chương 151-3
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 157-2
- Chương 158
- Chương 158-2
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 162-2
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 164-2
- Chương 165
- Chương 165-2
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 169-2
- Chương 170: Lại mặt
- Chương 170-2
- Chương 171
- Chương 171-2
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 176-2
- Chương 177
- Chương 177-2
- Chương 178
- Chương 178-2
- Chương 179
- Chương 179-2
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 183-2
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 185-2
- Chương 185-3
- Chương 186: Muốn sinh
- Chương 186-2
- Chương 187: Sanh đôi
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 190-2
- Chương 191
- Chương 191-2
- Chương 192
- Chương 192-2
- Chương 192-3
- Chương 193
- Chương 193-2
- Chương 194: Hai năm sau
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 197-2
- Chương 198: Đại kết cục
- Chương 198-2
- Chương 199: Ngoại truyện một
- Chương 200: Ngoại truyện hai
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ
Tác giả :
Thượng Quan Hinh