“Em nói thử xem.” Thang Lực tuy không thích nói chuyện nhưng tính cách lại giống Đới Húc, đều thuộc tuýp người hiền hòa có tiếng trong đội, thấy Phương Viên lên tiếng, anh liền bảo cô cứ tiếp tục đừng ngại.
“Bào Hồng Quang năm nay chỉ 26, tuổi tác không quá lớn, hiện tại smartphone phổ biến như vậy, giới trẻ ngày càng phụ thuộc vào các ứng dụng xã hội trêи máy tính và di động để liên lạc, điện thoại và tin nhắn tuy vẫn dùng nhưng đã ít hơn. Mấy cuộc trò chuyện trêи điện thoại của Bào Hồng Quang trước khi mất tích không có giá trị, có phải thường ngày hắn dùng các phần mềm đó nhiều hơn không?” Phương Viên nói.
Đới Húc lập tức nhận ra vấn đề, cười với Thang Lực: “Đúng là có chuyện như vậy, hai người chúng ta đều là kẻ chui rúc trong rừng sâu, trong đầu chỉ biết tới nhật ký trò chuyện gì đó, đem mấy cái phần mềm nói chuyện phiếm kia quên hết sạch sẽ!”
Thang Lực cũng xấu hổ cười cười, lắc đầu, tự giễu mà nói: “Hai người chúng ta đều là kẻ lạc hậu nhất trong đơn vị, nếu đổi thành Đường Hoằng Nghiệp, phỏng chừng cậu ta đã sớm nghĩ tới.”
“Di động của Bào Hồng Quang sau khi mất tích không có ai sử dụng, cậu tranh thủ điều tra xem hắn còn sử dụng phần mềm liên lạc nào khác không. Tôi sẽ dẫn người tới nhà Bào Hồng Quang một chuyến để xem từ máy tính nhà họ có thể tìm ra thứ đồ có ích không.” Đới Húc suy xét một hồi, cuối cùng vẫn quyết định tự mình tới nhà nạn nhân. Ba mẹ Bào Hồng Quang và Thang Lực chưa từng tiếp xúc, hơn nữa chỉ sợ tính cách hai bên cũng không hòa hợp, vì vậy để Thang Lực đi khiến anh không an tâm.
Thang Lực đối với sự an bài này đương nhiên không phản đối, ba mẹ Bào Hồng Quang khó tiếp xúc thế nào tuy anh không trực tiếp đối mặt nhưng ít nhiều có nghe thấy, vì thế liền vui vẻ tiếp nhận.
“Vậy các em ai theo tôi tới nhà Bào Hồng Quang một chuyến?” Đới Húc hỏi ba thực tập sinh.
Lâm Phi Ca là người đầu tiên xua tay, làm như sợ chính mình chậm chân một bước sẽ bị Đới Húc điểm danh: “Em không đi, em thật sự sợ người nhà bọn họ, chỉ cần không để em bắt em tới đó, anh muốn em chà toilet em cũng không có ý kiến.”
“Em cũng không đi, sáng qua tới đó, vừa thấy sắc mặt bọn họ em liền một bụng tức giận.” Mã Khải cũng giống Lâm Phi Ca, nhanh chóng cự tuyệt, “Em cũng thà đi chà toilet!”
“Còn em? Em muốn đi dọn WC hay tới nhà Bào Hồng Quang?” Đới Húc hỏi Phương Viên.
Phương Viên nhún vai: “Nếu yêu cầu em đi thì em sẽ đi, nếu dọn toilet hai người bọn họ không đủ, em ở lại hỗ trợ cũng không sao, tất cả đều có thể.”
“Vậy được, em đi cùng tôi, hai người các em ở lại dọn toilet.” Đới Húc nghiêm túc nói. Thấy Lâm Phi Ca và Mã Khải tỏ vẻ uể oải, anh lúc này mới cười trêu chọc, “Đùa thôi, WC không cần các em dọn, hai người các em nếu không đi thì ở lại xem có thể giúp gì cho Thang Lực không.”
Phân công xong, Đới Húc liền dẫn Phương Viên xuống lầu, lần nữa lái xe tới nhà Bào Hồng Quang. Dọc đường, hai người không ai nói chuyện, qua một lúc, Đới Húc bỗng nhiên mở miệng: “Em có ý kiến gì với tôi đúng không?”
Bị anh hỏi như vậy, Phương Viên không khỏi kinh ngạc, nhanh chóng hoàn hồn lại, cô lắc đầu, cười nói: “Không có, em không có ý kiến gì cả.”
“Không đúng, tôi cảm thấy em không thành thật nói ra suy nghĩ của mình.” Đới Húc đương nhiên không hài lòng với câu trả lời của Phương Viên, “Quá có lệ, một chút thành ý cũng không có.”
“Nhưng em thật sự không có ý kiến gì với anh, đây là suy nghĩ chân thật của em.” Phương Viên một mặt cười tiếp tục phủ nhận, một mặt trộm nói thầm trong lòng, anh có phải đang phê bình mình nội tâm kín đáo hay không? Nhưng cô không hề biểu lộ gì thì làm sao anh biết? Chẳng lẽ anh có mắt thần có thể đọc được nội tâm người khác sao?
Trong đầu Phương Viên lướt nhanh một hồi, từ lần đầu tiên nói chuyện với Đới Húc tới nay, có một số việc anh làm, cho dù nhìn thế nào, Phương Viên cũng cảm thấy người đàn ông này căn bản là hổ giả heo, tuyệt đối không phải kẻ không đáng tin cậy như Lâm Phi Ca và Mã Khải nói.
Đới Húc quay đầu nhìn Phương Viên, đối với thái độ và nụ cười của cô hoàn toàn không vừa lòng, lắc đầu nói: “Tôi vốn cho rằng em là người tương đối thẳng thắn, không ngờ em cũng dối trá như vậy.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Em đúng thật không nói nhiều lời thẳng thắn, nhưng em không hề dối trá, có lẽ anh đối với em có hiểu lầm gì đó.” Phương Viên vì câu nói này mà tâm trạng không vui, nhưng bề ngoài vẫn phải chịu đựng làm bộ không để ý.
“Tôi không hiểu lầm gì cả, bị người ta hỏi tới còn không chịu thành thật nói ra suy nghĩ của mình, đây không phải giả dối thì là cái gì? Tôi cảm thấy đây là biểu hiện của sự dối trá.” Đới Húc vẫn kiên trì cái nhìn của mình.
Phương Viên bị ngữ khí của anh chọc tới lửa giận đùng đùng, không cần suy nghĩ đã buột miệng nói: “Nếu là như vậy, anh không phải cũng dối trá sao? Không chỉ dối trá mà còn không chịu trách nhiệm!”
Dứt lời, Phương Viên liền hối hận, nói như vậy không phải cô thừa nhận vấn đề Đới Húc vừa hỏi sao? Không quản chính mình có như lời anh nói hay không, nhưng mặc kệ thế nào, lời nói ra như cung đã phóng, nước đổ ra ngoài, không thể thu về, hiện tại có phủ nhận cũng không được gì, vì thế nội tâm của cô ảo não không thôi, không thể nói thêm gì nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy cô không cẩn thận buột miệng một hồi, bộc lộ suy nghĩ thật sự, Đới Húc chẳng những không tức giận, ngược lại còn cười, tiếp tục hỏi: “Em nói tôi không chịu trách nhiệm, vậy em nói xem, tôi không chịu trách nhiệm với ai?”
“Vừa rồi Lâm Phi Ca và Mã Khải đều cho rằng anh trong giờ làm việc lười biếng, việc này anh không phát hiện sao?” Nếu đã bại lộ suy nghĩ của mình, Phương Viên cũng không muốn tiếp tục che giấu, nếu đã bị người ta nghĩ mình dối trá còn không bằng bản thân dứt khoát thẳng thắn.
Đới Húc nhíu mày, tựa hồ có chút mờ mịt: “Việc này tôi thật không phát hiện.”
TruyenLau
“Trước khi anh phát hiện chuyện này, em đã cảm thấy vừa rồi anh không phải thật sự lười biếng, nếu anh làm việc riêng, vì sao sau khi bọn em không tra được tình hình Bào Hồng Quang khi du học, anh lại nhắc tới cộng đồng người Hoa ở nước ngoài và mấy vấn đề linh tinh kia?”
“Em nói đúng, vừa rồi quả thật tôi không hề lười biếng làm việc riêng, tôi xác thật muốn thông qua internet điều tra tình hình của Bào Hồng Quang ở nước ngoài, có điều việc này liên quan gì tới dối trá và không chịu trách nhiệm? Tôi cảm thấy bản thân đối với công việc vẫn luôn nghiêm túc và có trách nhiệm.” Thái độ của Đới Húc vô cùng thẳng thắn, hơn nữa có thể nghe ra một chút bất bình.
“Anh biết rõ bọn họ hiểu lầm anh không làm việc mà lên mạng bắt cá, anh lại không nói với họ, khiến họ nghĩ anh giống như mình, về sau bọn họ cũng lười biếng, không chăm chỉ làm việc thì sao? Anh làm vậy không phải đào hố hại bọn họ à?” Phương Viên cảm thấy thái độ vô tội này của Đới Húc thật khiến người ta bực bội.
Đới Húc lắc đầu, một tay đỡ vô lăng, một tay dựng ngón trỏ lên vẫy vẫy với Phương Viên, giống như biểu đạt rằng anh không ủng hộ suy nghĩ này, sau đó nói: “Lời này không đúng, đầu tiên, em không thể nói tôi biết rõ bọn họ hiểu lầm tôi lười biếng không làm việc, không bằng không cớ, vả lại đây không phải chức trách của tôi. Thứ hai, các em đều hơn 20 tuổi, đều đã là người trưởng thành, sắp tốt nghiệp bước ra xã hội rồi, tôi không phải người giữ trẻ, không có trách nhiệm bồi dưỡng thói quen tốt cho các em, trách nhiệm của tôi là bảo đảm trong quá trình thực tập các em có cơ hội tiếp xúc với thực tiễn, hơn nữa bảo đảm các em thật sự an toàn, còn về vấn đề thái độ làm việc này phải xem giác ngộ của bản thân thế nào, tôi còn phải đi theo giám sát các em sao? Dựa vào hiệu suất của từng người các em, chúng tôi sẽ phân công nhiệm vụ, nhưng đó không phải yêu cầu, càng không phải nhắc nhở giám sát, cho nên em thấy chuyện này đổ trách nhiệm lên đầu tôi công bằng sao?”
Phương Viên không ngờ anh lại trả lời như vậy, cô nghĩ bản thân không hề oan uổng anh, càng không phải vì cái gọi là đánh giá và đối đãi không công bằng, nhưng nghe anh nói xong, mặc kệ nội tâm không cam lòng, cô không thể không thừa nhận chính mình hình như đã bị anh thuyết phục, cảm thấy lời anh nói rất có đạo lý, nếu người đã hơn hai mươi tuổi, thái độ đối mặt với công việc thế nào còn phải chờ giám sát mới làm tốt, người đó xác thật không còn lời nào để nói.
Nghĩ như vậy, Phương Viên không dám tiếp tục hé răng, một bên tán đồng suy nghĩ của Đới Húc, một bên lại cảm thấy ủy khuất với cái nhìn trước đó của anh, người đàn ông này một mực nói cô trong ngoài không như một, hơn nữa còn kiên định suy nghĩ của mình, nhưng rõ ràng chính anh cũng trong ngoài không như một, Lâm Phi Ca và Mã Khải đều cho rằng anh là người mơ mơ hồ hồ rất dễ nói chuyện, nhưng trêи thực tế, Phương Viên lại không thấy như thế.
Phương Viên không lên tiếng, Đới Húc cũng không nói chuyện, an tĩnh một hồi, anh bỗng nhiên thở dài, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Nói cũng đúng, chính tôi còn không đủ thẳng thắn thành thật, sao có thể yêu cầu người khác thẳng thắn thành thật với mình chứ?”
“Dạ?” Phương Viên không nghe rõ, còn tưởng anh đang nói chuyện với mình, vội hỏi.
Đới Húc cười cười, không lặp lại lời lẩm bẩm vừa rồi mà sửa miệng hỏi cô: “Có muốn biết tôi phát hiện Bào Hồng Quang đã gặp chuyện gì trong lúc du học không?”
“Muốn.” Phương Viên vội vàng gật đầu.
“Em nói đúng, tám chín phần tôi có thể chắc chắn Bào Hồng Quang mua bằng, nhưng còn một chuyện, chờ sau khi gặp La Tề mới có thể xác định.” Đới Húc nói.
- Quyển 1 - Chương 1: “Lễ gặp mặt”
- Quyển 2 - Chương 1: Giang hồ đệ nhị
- Quyển 3 - Chương 1: Trở về
- Quyển 4 - Chương 1: Ngụy tạo tự sát trên đường ray
- Quyển 5 - Chương 1: Căn phòng màu đỏ
- Quyển 1 - Chương 2: Thịt tươi
- Quyển 2 - Chương 2: Tủ quần áo đáng sợ
- Quyển 3 - Chương 2: Báo án
- Quyển 4 - Chương 2: Áo ba lỗ màu trắng
- Quyển 5 - Chương 2: Loạn đao
- Quyển 1 - Chương 3: Cơ hội khó có được
- Quyển 2 - Chương 3: Người chết tươi cười
- Quyển 3 - Chương 3: Công viên trò chơi đáng sợ
- Quyển 4 - Chương 3: Cái chết của học bá
- Quyển 5 - Chương 3: Tinh thần không ổn định
- Quyển 1 - Chương 4: Tìm xương
- Quyển 2 - Chương 4: Băn khoăn
- Quyển 3 - Chương 4: Chứng từ
- Quyển 4 - Chương 4: Ý thức cạnh tranh
- Quyển 5 - Chương 4-5: 4: Viên chức nhỏ - 5: Thuốc an thần
- Quyển 1 - Chương 5: Đá bóng
- Quyển 2 - Chương 5: Giao thoa
- Quyển 3 - Chương 5: Kích động
- Quyển 4 - Chương 5: Giáo viên họ Đặng
- Quyển 1 - Chương 6: Không quen thuộc
- Quyển 2 - Chương 6: Chủ cũ
- Quyển 3 - Chương 6: Đột nhiên liên lạc
- Quyển 4 - Chương 6: Đứa con ngoan
- Quyển 5 - Chương 6: Mối quan hệ kỳ lạ giữa người với người
- Quyển 1 - Chương 7: Ai là kẻ xấu?
- Quyển 2 - Chương 7: Bảng giá
- Quyển 3 - Chương 7: Lòng lang dạ thú
- Quyển 4 - Chương 7: Cọng cỏ
- Quyển 5 - Chương 7: Đào hoa
- Quyển 1 - Chương 8: Phát hiện thi cốt
- Quyển 2 - Chương 8: Tra tấn vô nhân đạo
- Quyển 3 - Chương 8: Đẳng cấp
- Quyển 4 - Chương 8: Xung đột
- Quyển 5 - Chương 8: Ông chủ
- Quyển 1 - Chương 9: Phương thức tư duy
- Quyển 2 - Chương 9: Xấu hổ
- Quyển 3 - Chương 9: Mất tích thật giả
- Quyển 4 - Chương 9: Khiêu khích
- Quyển 5 - Chương 9: Kẻ làm biếng
- Quyển 1 - Chương 10: Không biết người có lòng tốt
- Quyển 2 - Chương 10: Buồn ngủ
- Quyển 3 - Chương 10: Sói tới
- Quyển 4 - Chương 10: Mầm tai họa
- Quyển 5 - Chương 10: Một cái hộp
- Quyển 1 - Chương 11: Gương mặt biến dạng
- Quyển 2 - Chương 11: Trách nhiệm đổ lên người
- Quyển 3 - Chương 11: Lặp đi lặp lại
- Quyển 4 - Chương 11: Phân biệt đối xử
- Quyển 5 - Chương 11: Đổi phương pháp
- Quyển 1 - Chương 12: “Hại người”
- Quyển 2 - Chương 12: Nữ thần
- Quyển 3 - Chương 12: Tránh nạn
- Quyển 4 - Chương 12: Lời mời
- Quyển 5 - Chương 12: Lôi kéo làm thân
- Quyển 1 - Chương 13: Trộm
- Quyển 2 - Chương 13: Theo dõi
- Quyển 3 - Chương 13: Người một nhà
- Quyển 4 - Chương 13: Vườn trường
- Quyển 5 - Chương 13: Thanh danh
- Quyển 1 - Chương 14: Giáo viên tiếng Anh
- Quyển 2 - Chương 14: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 14: Giấu đầu lòi đuôi
- Quyển 4 - Chương 14: Đường hóa học
- Quyển 5 - Chương 14: Người chửi rủa
- Quyển 1 - Chương 15: Phong cách hip hop
- Quyển 2 - Chương 15: Đối lập
- Quyển 3 - Chương 15: Hoàn nguyên gương mặt
- Quyển 4 - Chương 15: Người gỗ
- Quyển 5 - Chương 15: Phẩm vị
- Quyển 1 - Chương 16: Liên lạc với người nhà
- Quyển 2 - Chương 16: Trắng trẻo, giàu có, xinh đẹp
- Quyển 3 - Chương 16: Kiêu ngạo
- Quyển 4 - Chương 16: Gặp dịp thì chơi
- Quyển 5 - Chương 16: Bạn học cũ
- Quyển 1 - Chương 17: Không phối hợp
- Quyển 2 - Chương 17: Người có chuyện xưa
- Quyển 3 - Chương 17: Ra tay độc ác
- Quyển 4 - Chương 17: Ân nhân
- Quyển 5 - Chương 17: Bạn trai
- Quyển 1 - Chương 18: Bắt đầu thể hiện
- Quyển 2 - Chương 18: Không chia tay chẳng lẽ nhẫn nhịn?
- Quyển 3 - Chương 18: Đối lập rõ ràng
- Quyển 4 - Chương 18: Nhật ký
- Quyển 5 - Chương 18: Đánh phụ nữ
- Quyển 1 - Chương 19: Chết rồi thì đút cho chó ăn
- Quyển 2 - Chương 19: Nhẫn nhịn
- Quyển 3 - Chương 19: Phiền phức tới cửa
- Quyển 4 - Chương 19: Bắt nạt
- Quyển 1 - Chương 20: Ủ rũ
- Quyển 2 - Chương 20: Giảm sát thương
- Quyển 3 - Chương 20: Khách sáo
- Quyển 4 - Chương 20: Tiểu bá vương
- Quyển 1 - Chương 21: “Biệt thự cao cấp”
- Quyển 2 - Chương 21: Vừa học vừa làm
- Quyển 3 - Chương 21: Người ngoài
- Quyển 4 - Chương 21: Hai thái cực
- Quyển 1 - Chương 22: Thanh niên ưu tú
- Quyển 2 - Chương 22: Bạn trai họ Lưu
- Quyển 3 - Chương 22: Người vợ cam chịu
- Quyển 4 - Chương 22: Vào trước là chủ
- Quyển 1 - Chương 23: Tiêm phòng
- Quyển 2 - Chương 23: Vật dụng cá nhân
- Quyển 3 - Chương 23: Can thiệp
- Quyển 4 - Chương 23: Món quà phiền lòng
- Quyển 1 - Chương 24: Quá phiền phức
- Quyển 2 - Chương 24: Di động
- Quyển 3 - Chương 24: Tận tình tận nghĩa
- Quyển 4 - Chương 24: Biết vậy chẳng làm
- Quyển 1 - Chương 25: Xác định thân phận
- Quyển 2 - Chương 25: Nhiều tim nhiều phổi
- Quyển 3 - Chương 25: Điện thoại tư vấn
- Quyển 4 - Chương 25: Lên án
- Quyển 1 - Chương 26: Quan hệ tốt
- Quyển 2 - Chương 26: Chủ cũ của tủ quần áo
- Quyển 3 - Chương 26: Khách tới thăm
- Quyển 4 - Chương 26: Cướp
- Quyển 1 - Chương 27: Bằng giả
- Quyển 2 - Chương 27: Thú y
- Quyển 3 - Chương 27: Nuôi gái
- Quyển 4 - Chương 27: Ngồi xem hổ đấu
- Quyển 1 - Chương 28: Tiểu Bốc
- Quyển 2 - Chương 28: Nhân viên nghiệp vụ
- Quyển 3 - Chương 28: Tổn thương tâm lý
- Quyển 4 - Chương 28: Nhịp cầu
- Quyển 1 - Chương 29: Xu lợi tị hại
- Quyển 2 - Chương 29: Theo nhu cầu
- Quyển 3 - Chương 29: Yêu đương qua mạng
- Quyển 4 - Chương 29: Lợi thế và tiền cược
- Quyển 1 - Chương 30: Bắt cá
- Quyển 2 - Chương 30: Xuống nông thôn
- Quyển 3 - Chương 30: Gian xảo
- Quyển 4 - Chương 30: Thuốc lợi tiểu
- Quyển 1 - Chương 31: Kể khổ
- Quyển 2 - Chương 31: Lăn lộn
- Quyển 3 - Chương 31: Chỗ ở
- Quyển 4 - Chương 31: Nguyền rủa
- Quyển 1 - Chương 32: Không chịu trách nhiệm
- Quyển 2 - Chương 32: EQ cao
- Quyển 3 - Chương 32: Ngôi mộ bỏ hoang
- Quyển 4 - Chương 32: Kẻ phản bội
- Quyển 1 - Chương 33: Tiền tài vạn năng
- Quyển 2 - Chương 33: Nguồn kinh tế
- Quyển 3 - Chương 33: Hôi thối đến không ngửi được
- Quyển 4 - Chương 33: Lo chuyện bao đồng
- Quyển 1 - Chương 34: Thần thần bí bí
- Quyển 2 - Chương 34: Bệnh phụ nữ
- Quyển 3 - Chương 34: Việc lạ trong thôn
- Quyển 4 - Chương 34: Xin lỗi
- Quyển 1 - Chương 35: Báo mộng
- Quyển 2 - Chương 35: Tìm hiểu
- Quyển 3 - Chương 35: Nhà hoang
- Quyển 4 - Chương 35: Bù đắp
- Quyển 1 - Chương 36: Hoàn cảnh gia đình khác xa
- Quyển 2 - Chương 36: Không có lương tâm
- Quyển 3 - Chương 36: Bếp lò
- Quyển 4 - Chương 36: Chiến thuật
- Quyển 1 - Chương 37: Chút cọ xát
- Quyển 2 - Chương 37: Mất thể diện
- Quyển 3 - Chương 37: Tóc
- Quyển 4 - Chương 37: Sâu xa
- Quyển 1 - Chương 38: Giấu tài
- Quyển 2 - Chương 38: “Kiêm chức”
- Quyển 3 - Chương 38: Dấu vết
- Quyển 4 - Chương 38: Hai nỗi lo
- Quyển 1 - Chương 39: Theo đuôi
- Quyển 2 - Chương 39: Vụ án tương tự
- Quyển 3 - Chương 39: Hỏi thăm
- Quyển 4 - Chương 39: Thay đổi
- Quyển 1 - Chương 40: Giải vây
- Quyển 2 - Chương 40: Thiếu nữ có vấn đề
- Quyển 3 - Chương 40: Tình huống đột ngột
- Quyển 4 - Chương 40: Nhà nghèo
- Quyển 1 - Chương 41: Đi công tác
- Quyển 2 - Chương 41: Mua chim
- Quyển 3 - Chương 41: Thăm bệnh
- Quyển 4 - Chương 41: Thăm hỏi gia đình
- Quyển 1 - Chương 42: Ngộ nhận
- Quyển 2 - Chương 42: Để bụng
- Quyển 3 - Chương 42: Xung đột chính diện
- Quyển 4 - Chương 42: Dao điêu khắc gỗ
- Quyển 1 - Chương 43: Sách lược
- Quyển 2 - Chương 43: Việc không gấp cũng phải gấp
- Quyển 3 - Chương 43: Phê bình
- Quyển 4 - Chương 43: Không dạy dỗ được
- Quyển 1 - Chương 44: Căng da đầu
- Quyển 2 - Chương 44: Bị động chấp nhận
- Quyển 3 - Chương 44: Tâm sự
- Quyển 4 - Chương 44: Tự hại mình
- Quyển 1 - Chương 45: Tìm hiểu
- Quyển 2 - Chương 45: Tìm rắc rối
- Quyển 3 - Chương 45: Sẹo xương
- Quyển 4 - Chương 45: Can thiệp của tâm lý
- Quyển 1 - Chương 46: Không nói thẳng
- Quyển 2 - Chương 46: Làm chuyện xấu
- Quyển 3 - Chương 46: Ngoài dự đoán
- Quyển 4 - Chương 46: Tuyển thủ hạt giống
- Quyển 1 - Chương 47: Ở lại
- Quyển 2 - Chương 47: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 47: Hào quang
- Quyển 4 - Chương 47: Thư bỏ nhà đi
- Quyển 1 - Chương 48: Tin đồn
- Quyển 2 - Chương 48: Quà chia tay
- Quyển 3 - Chương 48: Bức tranh mới
- Quyển 4 - Chương 48: Gặp lại người gỗ
- Quyển 1 - Chương 49: Bị chặn lại
- Quyển 2 - Chương 49: Tìm chim
- Quyển 3 - Chương 49: Kế hoạch B
- Quyển 4 - Chương 49: Người khởi xướng
- Quyển 1 - Chương 50: Đàn em
- Quyển 2 - Chương 50: Chim chết
- Quyển 3 - Chương 50: Thông báo tìm người mất tích
- Quyển 4 - Chương 50: Vết thương trên tay
- Quyển 1 - Chương 51: Liệu cơm gắp mắm
- Quyển 2 - Chương 51: Bắt gặp
- Quyển 3 - Chương 51: Thể diện
- Quyển 4 - Chương 51: Ứng nghiệm
- Quyển 1 - Chương 52: Không nói thật giả
- Quyển 2 - Chương 52: Làm việc chân tay
- Quyển 3 - Chương 52: Bí mật
- Quyển 4 - Chương 52: Thứ tự tham khảo
- Quyển 1 - Chương 53: Chống đỡ
- Quyển 2 - Chương 53: Tình huống bất ngờ
- Quyển 3 - Chương 53: Phản hồi
- Quyển 4 - Chương 53: Hỗn chiến
- Quyển 1 - Chương 54: Hỏi thăm đêm khuya
- Quyển 2 - Chương 54: Táo bạo trắng trợn
- Quyển 3 - Chương 54: Chọn ngày chi bằng gặp ngày
- Quyển 4 - Chương 54: Càn quấy
- Quyển 1 - Chương 55: Bụi về bụi , đất về đất
- Quyển 2 - Chương 55: Cùng lúc tiến hành
- Quyển 3 - Chương 55: Tình hình người mất tích
- Quyển 4 - Chương 55: Có chuyện phía sau
- Quyển 1 - Chương 56: Phùng trứng thối
- Quyển 2 - Chương 56: Trút hết ra ngoài
- Quyển 3 - Chương 56: Điện thoại
- Quyển 4 - Chương 56: Cặp sách
- Quyển 1 - Chương 57: Giả mạo
- Quyển 2 - Chương 57: Bà chủ
- Quyển 3 - Chương 57: Khiếm khuyết
- Quyển 4 - Chương 57: Người vớt cặp sách
- Quyển 1 - Chương 58: Chủ nghĩa duy vật
- Quyển 2 - Chương 58: Kẻ mệnh khổ
- Quyển 3 - Chương 58: Lý do thoái thác
- Quyển 4 - Chương 58: Tìm kiếm
- Quyển 1 - Chương 59: Ngọn nguồn
- Quyển 2 - Chương 59: Thân thiết
- Quyển 3 - Chương 59: Bạn lúc nhỏ
- Quyển 4 - Chương 59: Vấp phải trắc trở
- Quyển 1 - Chương 60: Tình yêu một thời
- Quyển 2 - Chương 60: Sâu cạn
- Quyển 3 - Chương 60: Cổ phần danh nghĩa
- Quyển 4 - Chương 60: Thêm phiền
- Quyển 1 - Chương 61: Thuận nước đẩy thuyền
- Quyển 2 - Chương 61: Chịu thiệt
- Quyển 3 - Chương 61: Kẻ tình nghi
- Quyển 4 - Chương 61: Gặp đại vận
- Quyển 1 - Chương 62: Chủ nhiệm khoa
- Quyển 2 - Chương 62: Tên đàn ông hẹn hò cùng
- Quyển 3 - Chương 62: Hợp tác
- Quyển 4 - Chương 62: Thi thể nam dưới nước
- Quyển 1 - Chương 63: Không lựa lời
- Quyển 2 - Chương 63: Trốn
- Quyển 3 - Chương 63: Chân không chạm đất
- Quyển 4 - Chương 63: Yêu cầu
- Quyển 1 - Chương 64: Giấu diếm
- Quyển 2 - Chương 64: Lén lút phân chia
- Quyển 3 - Chương 64: Ngụy trang
- Quyển 4 - Chương 64: Nhượng bộ
- Quyển 1 - Chương 65: Nghi điểm
- Quyển 2 - Chương 65: Thành kiến
- Quyển 3 - Chương 65: Khí thế
- Quyển 4 - Chương 65: Bị giết
- Quyển 1 - Chương 66: Công phu sư tử ngoạm
- Quyển 2 - Chương 66: Lời nói hành động không thống nhất
- Quyển 3 - Chương 66: Tự mâu thuẫn
- Quyển 4 - Chương 66: Xem mắt
- Quyển 1 - Chương 67: Xua như xua vịt
- Quyển 2 - Chương 67: Chỗ ở
- Quyển 3 - Chương 67: Trả thù
- Quyển 4 - Chương 67: Một tin nhắn
- Quyển 1 - Chương 68: Leo cây
- Quyển 2 - Chương 68: Vì tự tôn mà làm bậy
- Quyển 3 - Chương 68: Chiến lược
- Quyển 4 - Chương 68: Không ngồi yên được
- Quyển 1 - Chương 69: Qua cầu rút ván
- Quyển 2 - Chương 69: Bồi thường
- Quyển 3 - Chương 69: Nghi vấn cực lớn
- Quyển 4 - Chương 69: Tự quyết định
- Quyển 1 - Chương 70: Gãy xương
- Quyển 2 - Chương 70: Sổ tay điều trị
- Quyển 3 - Chương 70: Manh mối mới
- Quyển 4 - Chương 70: Chất chống đông
- Quyển 1 - Chương 71: Người thuê xe
- Quyển 2 - Chương 71: Nhiều nguyên nhân
- Quyển 3 - Chương 71: Nói thật
- Quyển 4 - Chương 71: Án mạng trong nhà
- Quyển 1 - Chương 72: Mượn dao giết người
- Quyển 2 - Chương 72: Tin tức tình ái
- Quyển 3 - Chương 72: Biết trước
- Quyển 4 - Chương 72: Lời khai của ba mẹ
- Quyển 2 - Chương 73: Tài nguyên
- Quyển 3 - Chương 73: Chân tướng
- Quyển 4 - Chương 73: Tinh thần không yên
- Quyển 2 - Chương 74: Chọc vào phiền toái
- Quyển 4 - Chương 74: Đầu độc
- Quyển 2 - Chương 75: Quen biết
- Quyển 4 - Chương 75: Liên hệ giữa ba người
- Quyển 2 - Chương 76: Liên hệ
- Quyển 4 - Chương 76: Manh mối
- Quyển 2 - Chương 77: Đi hay ở lại
- Quyển 4 - Chương 77: Trò hề
- Quyển 2 - Chương 78: Mặc kệ
- Quyển 4 - Chương 78: Chọc chỗ đau
- Quyển 2 - Chương 79: Tủ đông
- Quyển 4 - Chương 79-80: 79: Nhược điểm - 80: Hung thủ
- Quyển 2 - Chương 80: Bạch Tử Duyệt
- Quyển 2 - Chương 81: Thời điểm mấu chốt
Truy Kích Hung Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.