“Người này cũng thật là, cứ vậy mà đi rồi sao?” Chờ Tiểu Du ra khỏi phòng, Lâm Phi Ca liền duỗi đầu ra ngoài nhìn, thấy hắn bước nhanh ra cửa lớn, lúc này mới lùi đầu về, một bụng oán khí nói với Đới Húc, “Lão Đới anh cũng thật là, suy xét cho hắn nhiều như vậy làm gì? Nói cũng dễ nghe thật, cái gì là có việc thì tìm hắn chứ? Sau này giao con mình cho hắn bổ túc toán, anh xem hắn có lấy tiền anh không? Vừa rồi chúng ta nên đi cùng hắn, em thấy hắn đúng là chạy thật nhanh, tiền thuê phòng này cũng không trả.”
“Vừa rồi nếu tôi đi cùng hắn, ba người các em còn có cơ hội ở trong này ca hát sao?” Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của ba người, Đới Húc liền cười nói, “Cũng đã tới rồi, nếu không cho các em thả lỏng tâm tình một chút, chẳng phải tôi có vẻ quá vô nhân tính sao?”
“Thật hay giả vậy? Anh không nói đùa đấy chứ?” Lâm Phi Ca giật mình mở to hai mắt hỏi.
“Đúng vậy, anh đừng đùa giỡn bọn em, thấy bọn em cao hứng rồi lại làm bọn em thất vọng, đó mới là tàn nhẫn đấy!” Ngoài miệng tuy nói vậy nhưng Mã Khải đã nhấc ʍôиɠ chạy về phía màn hình.
“Đương nhiên là thật.” Đới Húc nhìn đồng hồ, “Lúc này cũng không còn chỗ để đi, vừa rồi chúng ta đã đồng ý với Tiểu Du, sẽ không khó xử hắn, cho nên không thể chạy đi kiểm tra ký túc xá trường học nhanh như vậy, muốn tìm những giáo viên khác nói chuyện riêng thì cũng phải chờ điều tra Tiền Chính Hạo xong đã. Cái người La Tề kia không phải dân bản địa, ngay cả Bốc Văn Tinh, bạn gái của hắn tên Phùng Tư Đồng đang ở đâu, hiện tại chúng ta không có cách nào xuống tay lập tức. Lúc này, hoặc là kết thúc công việc cho các em về nhà nghỉ ngơi sớm, hoặc là để các em ở đây chơi thả lỏng tâm trạng.”
“Lão Đới đúng là người biết suy nghĩ! Cả đội hình sự này em thấy anh chính là người tốt nhất!” Lâm Phi Ca ngoài miệng thì khích lệ Đới Húc, còn người đã đặt ʍôиɠ ngồi trước màn hình, bắt đầu chọn bài hát mình thích. Vừa rồi trong lúc đợi Đới Húc và Tiểu Du nói chuyện, cô đã nhớ thương muốn tranh thủ ca hát rồi.
Mã Khải nhìn lướt qua mấy chai nước khoáng trêи bàn, hét lớn: “Thầy Đới, chúng ta mỗi người nửa bình nước uống cho nhuận giọng, như vậy có phải hơi đơn điệu không?”
“Trừ rượu ra, những thứ khác các em cứ tùy ý.” Đới Húc khẳng khái nói.
Mã Khải vô tay hoan hô, lập tức nhấn chuông gọi phục vụ, kêu họ mang mấy đĩa trái cây và đồ ăn vặt vào.
Phương Viên không ngờ Đới Húc lại sảng kɧօáϊ như vậy, đối với cô, mọi người ở đây cùng nhau náo nhiệt một lúc đương nhiên là chuyện không gì tốt hơn. Lâm Phi Ca và Mã Khải sau khi tan làm sẽ về nhà, có đồ ăn nóng đợi sẵn, có ba mẹ, có căn phòng nhỏ bé chờ đợi. Mà cô thì phải tới phòng trực đêm của Cục Công An, một mình ngây ngốc ở đó, đôi khi đọc sách, đôi khi nằm ngưỡng mặt nhìn trần nhà tới khi buồn ngủ. Giống như muốn có người làm bạn, hiện tại đối với cô mà nói một phúc lợi biến tướng.
Lâm Phi Ca đã chọn xong bài, như vừa tiêm máu gà mà cầm micro nhảy nhót, đồng thời thuận tay chỉnh ánh sáng từ u ám thành lập lòe vô vàn màu sắc. Mã Khải ngồi ăn, chốc lát lại kêu Phương Viên chọn bài. Qua một lúc, Lâm Phi Ca lại đoạt micro về, hát tới vui vẻ. Sau khi bị lôi kéo cùng Lâm Phi Ca hát một bài, Phương Viên chỉ ngồi một bên ăn hạt dưa, một bên nhìn hai người họ vừa hát vừa nháo, không khí lúc này thật sự khiến cô cao hứng.
Chỉ là, thời điểm ca hát hay chọn bài, Phương Viên đều cảm thấy sau lưng có ánh mắt dõi theo, cô trộm nhìn Đới Húc ngồi ở vị trí xa nhất, gương mặt anh biến mất trong bóng đêm, chỉ lấp lánh vài điểm sáng, nhìn không rõ cảm xúc là gì.
“A? Tớ phát hiện nãy giờ có một đồng chí không nói gì, quá an tĩnh!” Lâm Phi Ca đã hát đã ghiền, lúc này mới nhớ người làm ông chủ hôm nay Đới Húc trước sau chưa từng mở miệng, vẫn luôn an tĩnh ngồi một chỗ, vì thế liền cầm micro qua khởi binh hỏi tội, “Đồng chí lão Đới, hát một bài với chúng tôi đi!”‘”
Thấy Đới Húc không hé răng, Mã Khải cũng cầm một chiếc micro khác tới, lớn tiếng: “1 2 3 4 5, chúng tôi chờ thật vất vả! 1 2 3 4 5 6 7, chúng tôi đã gấp tới không chờ được nữa! Thời gian quý giá, không hát thì thật không đúng! Lão Đới, kêu anh hát, anh cứ hát đi, ngượng ngùng như vậy thật giống…”
“Đại cô nương!” Lâm Phi Ca phối hợp tiếp lời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kết quả hai người dỗ cả nửa ngày, một chút phản ứng Đới Húc cũng không có.
“Thầy, nếu anh không muốn hát thì thôi, tốt xấu gì cũng phải nói một tiếng chứ?” Lâm Phi Ca một bên oán giận, một bên ẩn chỉnh đèn cho phòng sáng lên. Ba người đồng loạt nhìn về phía sô pha, nhịn không được mà bật cười.
Mã Khải la hét khẩu hiệu suốt nửa ngày mà Đới Húc vẫn có thể duy trì an tĩnh, không nói một lời, thì ra là vì không biết từ lúc nào anh đã khoanh hai tay trước ngực, gục đầu, ngồi ở một góc mà ngủ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Viên không ngờ ở cái nơi ầm ĩ như vậy anh còn có thể ngủ, đầu tiên cảm thấy có chút buồn cười, sau đó lại nghĩ tới cảm giác vừa rồi Đới Húc ở sau lưng nhìn chằm chằm mình, khẳng định là ảo giác.
Người đã ngủ thành bộ dáng này sao có thể mở mắt nhìn mình?
Ba người họ cứ cười tới đánh thức Đới Húc, anh mở to hai mắt, bàn tay to lớn xoa xoa mặt mình, vừa nhấc đầu đã thấy mọi người nhìn mình cười, ca từ trêи màn hình sau lưng vẫn còn chạy, liền kỳ quái hỏi: “Các em nhìn tôi làm gì? Sao không hát? Muốn về sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đâu có, ai nói bọn em không hát nữ, bọn em là đột nhiên nhớ tới người làm ông chủ hôm nay còn chưa dâng hiến một bài, kết quả kéo nhau qua đây, không ngờ anh lại trộm ngủ! Giọng hát của ba người bọn em có khả năng thôi miên vậy sao?” Lâm Phi Ca vừa oán trách vừa đưa micro cho Đới Húc, “Bây giờ cũng đã tỉnh rồi, thoải mái hát tặng bọn em một bài đi, để chúng em diện kiến giọng hát của anh!”
“Không được không được!” Đới Húc vội xua tay, nói gì cũng không chịu nhận micro Lâm Phi Ca đưa tới, “Em kêu tôi gọi thêm mấy đĩa trái cây đều được, nhưng ca hát thì tuyệt đối không.”
“Anh đây là muốn giấu tài hả!” Như vậy không được, không đủ thành ý! A, hay là… Chẳng lẽ anh thuộc nhóm người mù âm nhạc trong truyền thuyết?” Lâm Phi Ca thấy anh có phản ứng này, phụt cười thành tiếng.
“Thép tốt phải dùng trêи lưỡi dao, bình thường tôi không tùy tiện hát, một khi đã hát, tôi sẽ bắt tất cả các em phải nghe.” Đới Húc cười trả lời, không trực tiếp thừa nhận việc mình mù âm nhạc.
“Ý anh là người khác hát thì đòi tiền, anh hát là muốn đoạt mạng sao?” Mã Khải ở cạnh đùa giỡn, “Vậy đòn sát thủ này lão Đới giữ lại đi, ba người bọn em còn trẻ.”
Vui đùa đã đủ, tâm trạng ca hát lại trở về, Phương Viên ngồi cạnh màn hình nhìn trộm Đới Húc đã hoàn toàn tỉnh đang ngồi lột đậu phộng, trong lòng ít nhiều cảm thấy tiếc nuối, anh ấy đôn hậu hiền lạnh như vậy, vốn cho rằng giọng hát nhất định sẽ êm tai, không ngờ lại là người không đủ ngũ âm (1).
(1) Ngũ âm: gồm Cung, Thương, Giốc, Chủy Vũ, vừa vặn với Ngũ hành, là cách chia trong hệ thống âm nhạc của Trung Quốc.
Ca hát đã đủ, thời gian cũng không còn sớm, mọi người tự thu dọn đồ đạc. Đới Húc đi trả tiền, ra khỏi cửa KTV, đứng bên xe, nói: “Lên xe đi, không còn sớm nữa, tôi đưa từng người các em về.”
“Không cần đâu, em ngồi taxi về là được.” Phương Viên nghe thấy liền vội xin miễn.
Lâm Phi Ca lại giữ chặt tay cô: “Hiện tại còn khách khí sao, giờ này gọi taxi, lỡ gặp người xấu thì vô cùng nguy hiểm! Dù sao tớ ngồi xe của lão Đới chắc rồi, nếu giờ này ngồi taxi trở về, ba mẹ khẳng định sẽ mắng tớ chết mất! Anh ấy đã chở tớ rồi, chở thêm hai cậu thì có sao đâu?”
“Đúng vậy, Phương Viên, cậu đừng khách khí nữa.” Mã Khải hùa theo, cũng không quên chèn ép Lâm Phi Ca một câu, “Lâm Phi Ca, cậu đừng có ở đây làm mất mặt mũi, đưa chúng ta về nhà, chúng ta phải cảm ơn lão Đới, người ta đâu phải tài xế của cậu, xe cũng không phải của cậu, tiền xăng càng không phải cậu trả!”
“Im đi! Đây là thầy hướng dẫn của tớ!” Lâm Phi Ca tự tin đứng cạnh Đới Húc, “Nếu hai cậu không phục thì tự đi tìm thầy hướng dẫn của mình đi! Thang Lực và Chung Hàn kia có tới đây đón các cậu không?”
“Coi như cậu lợi hại!” Mã Khải không thể tiếp lời, giận dỗi lên xe.
Lâm Phi Ca cũng không cam lòng yếu thế mà kéo Phương Viên ngồi cùng. Trong lòng tuy có rất nhiều bất đắc dĩ, nhưng trong tình huống này, Phương Viên không thể khước từ, bằng không ngược lại sẽ khiến mọi người hoài nghi. Hiện tại, cô chỉ có thể căng da đầu lên xe, thầm tính toán phải làm cách nào để bình an vượt qua lần này.
“Trình tự của chúng ta thế nào? Phương Viên, Mã Khải, chúng ta nói địa chỉ để lão Đới tìm đường thuận tiện chở chúng ta về đi.” Lâm Phi Ca ngồi ở sau lên tiếng.
Trong lòng Phương Viên còn đang rối rắm, Đới Húc đã mở miệng: “Không cần.” Anh từ kính chiếu hậu nhìn ba người ngồi sau, “Lâm Phi Ca cũng nói rồi, tôi là thầy hướng dẫn của em ấy, tôi đương nhiên phải đưa học trò tốt của mình về trước.”
- Quyển 1 - Chương 1: “Lễ gặp mặt”
- Quyển 2 - Chương 1: Giang hồ đệ nhị
- Quyển 3 - Chương 1: Trở về
- Quyển 4 - Chương 1: Ngụy tạo tự sát trên đường ray
- Quyển 5 - Chương 1: Căn phòng màu đỏ
- Quyển 1 - Chương 2: Thịt tươi
- Quyển 2 - Chương 2: Tủ quần áo đáng sợ
- Quyển 3 - Chương 2: Báo án
- Quyển 4 - Chương 2: Áo ba lỗ màu trắng
- Quyển 5 - Chương 2: Loạn đao
- Quyển 1 - Chương 3: Cơ hội khó có được
- Quyển 2 - Chương 3: Người chết tươi cười
- Quyển 3 - Chương 3: Công viên trò chơi đáng sợ
- Quyển 4 - Chương 3: Cái chết của học bá
- Quyển 5 - Chương 3: Tinh thần không ổn định
- Quyển 1 - Chương 4: Tìm xương
- Quyển 2 - Chương 4: Băn khoăn
- Quyển 3 - Chương 4: Chứng từ
- Quyển 4 - Chương 4: Ý thức cạnh tranh
- Quyển 5 - Chương 4-5: 4: Viên chức nhỏ - 5: Thuốc an thần
- Quyển 1 - Chương 5: Đá bóng
- Quyển 2 - Chương 5: Giao thoa
- Quyển 3 - Chương 5: Kích động
- Quyển 4 - Chương 5: Giáo viên họ Đặng
- Quyển 1 - Chương 6: Không quen thuộc
- Quyển 2 - Chương 6: Chủ cũ
- Quyển 3 - Chương 6: Đột nhiên liên lạc
- Quyển 4 - Chương 6: Đứa con ngoan
- Quyển 5 - Chương 6: Mối quan hệ kỳ lạ giữa người với người
- Quyển 1 - Chương 7: Ai là kẻ xấu?
- Quyển 2 - Chương 7: Bảng giá
- Quyển 3 - Chương 7: Lòng lang dạ thú
- Quyển 4 - Chương 7: Cọng cỏ
- Quyển 5 - Chương 7: Đào hoa
- Quyển 1 - Chương 8: Phát hiện thi cốt
- Quyển 2 - Chương 8: Tra tấn vô nhân đạo
- Quyển 3 - Chương 8: Đẳng cấp
- Quyển 4 - Chương 8: Xung đột
- Quyển 5 - Chương 8: Ông chủ
- Quyển 1 - Chương 9: Phương thức tư duy
- Quyển 2 - Chương 9: Xấu hổ
- Quyển 3 - Chương 9: Mất tích thật giả
- Quyển 4 - Chương 9: Khiêu khích
- Quyển 5 - Chương 9: Kẻ làm biếng
- Quyển 1 - Chương 10: Không biết người có lòng tốt
- Quyển 2 - Chương 10: Buồn ngủ
- Quyển 3 - Chương 10: Sói tới
- Quyển 4 - Chương 10: Mầm tai họa
- Quyển 5 - Chương 10: Một cái hộp
- Quyển 1 - Chương 11: Gương mặt biến dạng
- Quyển 2 - Chương 11: Trách nhiệm đổ lên người
- Quyển 3 - Chương 11: Lặp đi lặp lại
- Quyển 4 - Chương 11: Phân biệt đối xử
- Quyển 5 - Chương 11: Đổi phương pháp
- Quyển 1 - Chương 12: “Hại người”
- Quyển 2 - Chương 12: Nữ thần
- Quyển 3 - Chương 12: Tránh nạn
- Quyển 4 - Chương 12: Lời mời
- Quyển 5 - Chương 12: Lôi kéo làm thân
- Quyển 1 - Chương 13: Trộm
- Quyển 2 - Chương 13: Theo dõi
- Quyển 3 - Chương 13: Người một nhà
- Quyển 4 - Chương 13: Vườn trường
- Quyển 5 - Chương 13: Thanh danh
- Quyển 1 - Chương 14: Giáo viên tiếng Anh
- Quyển 2 - Chương 14: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 14: Giấu đầu lòi đuôi
- Quyển 4 - Chương 14: Đường hóa học
- Quyển 5 - Chương 14: Người chửi rủa
- Quyển 1 - Chương 15: Phong cách hip hop
- Quyển 2 - Chương 15: Đối lập
- Quyển 3 - Chương 15: Hoàn nguyên gương mặt
- Quyển 4 - Chương 15: Người gỗ
- Quyển 5 - Chương 15: Phẩm vị
- Quyển 1 - Chương 16: Liên lạc với người nhà
- Quyển 2 - Chương 16: Trắng trẻo, giàu có, xinh đẹp
- Quyển 3 - Chương 16: Kiêu ngạo
- Quyển 4 - Chương 16: Gặp dịp thì chơi
- Quyển 5 - Chương 16: Bạn học cũ
- Quyển 1 - Chương 17: Không phối hợp
- Quyển 2 - Chương 17: Người có chuyện xưa
- Quyển 3 - Chương 17: Ra tay độc ác
- Quyển 4 - Chương 17: Ân nhân
- Quyển 5 - Chương 17: Bạn trai
- Quyển 1 - Chương 18: Bắt đầu thể hiện
- Quyển 2 - Chương 18: Không chia tay chẳng lẽ nhẫn nhịn?
- Quyển 3 - Chương 18: Đối lập rõ ràng
- Quyển 4 - Chương 18: Nhật ký
- Quyển 5 - Chương 18: Đánh phụ nữ
- Quyển 1 - Chương 19: Chết rồi thì đút cho chó ăn
- Quyển 2 - Chương 19: Nhẫn nhịn
- Quyển 3 - Chương 19: Phiền phức tới cửa
- Quyển 4 - Chương 19: Bắt nạt
- Quyển 1 - Chương 20: Ủ rũ
- Quyển 2 - Chương 20: Giảm sát thương
- Quyển 3 - Chương 20: Khách sáo
- Quyển 4 - Chương 20: Tiểu bá vương
- Quyển 1 - Chương 21: “Biệt thự cao cấp”
- Quyển 2 - Chương 21: Vừa học vừa làm
- Quyển 3 - Chương 21: Người ngoài
- Quyển 4 - Chương 21: Hai thái cực
- Quyển 1 - Chương 22: Thanh niên ưu tú
- Quyển 2 - Chương 22: Bạn trai họ Lưu
- Quyển 3 - Chương 22: Người vợ cam chịu
- Quyển 4 - Chương 22: Vào trước là chủ
- Quyển 1 - Chương 23: Tiêm phòng
- Quyển 2 - Chương 23: Vật dụng cá nhân
- Quyển 3 - Chương 23: Can thiệp
- Quyển 4 - Chương 23: Món quà phiền lòng
- Quyển 1 - Chương 24: Quá phiền phức
- Quyển 2 - Chương 24: Di động
- Quyển 3 - Chương 24: Tận tình tận nghĩa
- Quyển 4 - Chương 24: Biết vậy chẳng làm
- Quyển 1 - Chương 25: Xác định thân phận
- Quyển 2 - Chương 25: Nhiều tim nhiều phổi
- Quyển 3 - Chương 25: Điện thoại tư vấn
- Quyển 4 - Chương 25: Lên án
- Quyển 1 - Chương 26: Quan hệ tốt
- Quyển 2 - Chương 26: Chủ cũ của tủ quần áo
- Quyển 3 - Chương 26: Khách tới thăm
- Quyển 4 - Chương 26: Cướp
- Quyển 1 - Chương 27: Bằng giả
- Quyển 2 - Chương 27: Thú y
- Quyển 3 - Chương 27: Nuôi gái
- Quyển 4 - Chương 27: Ngồi xem hổ đấu
- Quyển 1 - Chương 28: Tiểu Bốc
- Quyển 2 - Chương 28: Nhân viên nghiệp vụ
- Quyển 3 - Chương 28: Tổn thương tâm lý
- Quyển 4 - Chương 28: Nhịp cầu
- Quyển 1 - Chương 29: Xu lợi tị hại
- Quyển 2 - Chương 29: Theo nhu cầu
- Quyển 3 - Chương 29: Yêu đương qua mạng
- Quyển 4 - Chương 29: Lợi thế và tiền cược
- Quyển 1 - Chương 30: Bắt cá
- Quyển 2 - Chương 30: Xuống nông thôn
- Quyển 3 - Chương 30: Gian xảo
- Quyển 4 - Chương 30: Thuốc lợi tiểu
- Quyển 1 - Chương 31: Kể khổ
- Quyển 2 - Chương 31: Lăn lộn
- Quyển 3 - Chương 31: Chỗ ở
- Quyển 4 - Chương 31: Nguyền rủa
- Quyển 1 - Chương 32: Không chịu trách nhiệm
- Quyển 2 - Chương 32: EQ cao
- Quyển 3 - Chương 32: Ngôi mộ bỏ hoang
- Quyển 4 - Chương 32: Kẻ phản bội
- Quyển 1 - Chương 33: Tiền tài vạn năng
- Quyển 2 - Chương 33: Nguồn kinh tế
- Quyển 3 - Chương 33: Hôi thối đến không ngửi được
- Quyển 4 - Chương 33: Lo chuyện bao đồng
- Quyển 1 - Chương 34: Thần thần bí bí
- Quyển 2 - Chương 34: Bệnh phụ nữ
- Quyển 3 - Chương 34: Việc lạ trong thôn
- Quyển 4 - Chương 34: Xin lỗi
- Quyển 1 - Chương 35: Báo mộng
- Quyển 2 - Chương 35: Tìm hiểu
- Quyển 3 - Chương 35: Nhà hoang
- Quyển 4 - Chương 35: Bù đắp
- Quyển 1 - Chương 36: Hoàn cảnh gia đình khác xa
- Quyển 2 - Chương 36: Không có lương tâm
- Quyển 3 - Chương 36: Bếp lò
- Quyển 4 - Chương 36: Chiến thuật
- Quyển 1 - Chương 37: Chút cọ xát
- Quyển 2 - Chương 37: Mất thể diện
- Quyển 3 - Chương 37: Tóc
- Quyển 4 - Chương 37: Sâu xa
- Quyển 1 - Chương 38: Giấu tài
- Quyển 2 - Chương 38: “Kiêm chức”
- Quyển 3 - Chương 38: Dấu vết
- Quyển 4 - Chương 38: Hai nỗi lo
- Quyển 1 - Chương 39: Theo đuôi
- Quyển 2 - Chương 39: Vụ án tương tự
- Quyển 3 - Chương 39: Hỏi thăm
- Quyển 4 - Chương 39: Thay đổi
- Quyển 1 - Chương 40: Giải vây
- Quyển 2 - Chương 40: Thiếu nữ có vấn đề
- Quyển 3 - Chương 40: Tình huống đột ngột
- Quyển 4 - Chương 40: Nhà nghèo
- Quyển 1 - Chương 41: Đi công tác
- Quyển 2 - Chương 41: Mua chim
- Quyển 3 - Chương 41: Thăm bệnh
- Quyển 4 - Chương 41: Thăm hỏi gia đình
- Quyển 1 - Chương 42: Ngộ nhận
- Quyển 2 - Chương 42: Để bụng
- Quyển 3 - Chương 42: Xung đột chính diện
- Quyển 4 - Chương 42: Dao điêu khắc gỗ
- Quyển 1 - Chương 43: Sách lược
- Quyển 2 - Chương 43: Việc không gấp cũng phải gấp
- Quyển 3 - Chương 43: Phê bình
- Quyển 4 - Chương 43: Không dạy dỗ được
- Quyển 1 - Chương 44: Căng da đầu
- Quyển 2 - Chương 44: Bị động chấp nhận
- Quyển 3 - Chương 44: Tâm sự
- Quyển 4 - Chương 44: Tự hại mình
- Quyển 1 - Chương 45: Tìm hiểu
- Quyển 2 - Chương 45: Tìm rắc rối
- Quyển 3 - Chương 45: Sẹo xương
- Quyển 4 - Chương 45: Can thiệp của tâm lý
- Quyển 1 - Chương 46: Không nói thẳng
- Quyển 2 - Chương 46: Làm chuyện xấu
- Quyển 3 - Chương 46: Ngoài dự đoán
- Quyển 4 - Chương 46: Tuyển thủ hạt giống
- Quyển 1 - Chương 47: Ở lại
- Quyển 2 - Chương 47: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 47: Hào quang
- Quyển 4 - Chương 47: Thư bỏ nhà đi
- Quyển 1 - Chương 48: Tin đồn
- Quyển 2 - Chương 48: Quà chia tay
- Quyển 3 - Chương 48: Bức tranh mới
- Quyển 4 - Chương 48: Gặp lại người gỗ
- Quyển 1 - Chương 49: Bị chặn lại
- Quyển 2 - Chương 49: Tìm chim
- Quyển 3 - Chương 49: Kế hoạch B
- Quyển 4 - Chương 49: Người khởi xướng
- Quyển 1 - Chương 50: Đàn em
- Quyển 2 - Chương 50: Chim chết
- Quyển 3 - Chương 50: Thông báo tìm người mất tích
- Quyển 4 - Chương 50: Vết thương trên tay
- Quyển 1 - Chương 51: Liệu cơm gắp mắm
- Quyển 2 - Chương 51: Bắt gặp
- Quyển 3 - Chương 51: Thể diện
- Quyển 4 - Chương 51: Ứng nghiệm
- Quyển 1 - Chương 52: Không nói thật giả
- Quyển 2 - Chương 52: Làm việc chân tay
- Quyển 3 - Chương 52: Bí mật
- Quyển 4 - Chương 52: Thứ tự tham khảo
- Quyển 1 - Chương 53: Chống đỡ
- Quyển 2 - Chương 53: Tình huống bất ngờ
- Quyển 3 - Chương 53: Phản hồi
- Quyển 4 - Chương 53: Hỗn chiến
- Quyển 1 - Chương 54: Hỏi thăm đêm khuya
- Quyển 2 - Chương 54: Táo bạo trắng trợn
- Quyển 3 - Chương 54: Chọn ngày chi bằng gặp ngày
- Quyển 4 - Chương 54: Càn quấy
- Quyển 1 - Chương 55: Bụi về bụi , đất về đất
- Quyển 2 - Chương 55: Cùng lúc tiến hành
- Quyển 3 - Chương 55: Tình hình người mất tích
- Quyển 4 - Chương 55: Có chuyện phía sau
- Quyển 1 - Chương 56: Phùng trứng thối
- Quyển 2 - Chương 56: Trút hết ra ngoài
- Quyển 3 - Chương 56: Điện thoại
- Quyển 4 - Chương 56: Cặp sách
- Quyển 1 - Chương 57: Giả mạo
- Quyển 2 - Chương 57: Bà chủ
- Quyển 3 - Chương 57: Khiếm khuyết
- Quyển 4 - Chương 57: Người vớt cặp sách
- Quyển 1 - Chương 58: Chủ nghĩa duy vật
- Quyển 2 - Chương 58: Kẻ mệnh khổ
- Quyển 3 - Chương 58: Lý do thoái thác
- Quyển 4 - Chương 58: Tìm kiếm
- Quyển 1 - Chương 59: Ngọn nguồn
- Quyển 2 - Chương 59: Thân thiết
- Quyển 3 - Chương 59: Bạn lúc nhỏ
- Quyển 4 - Chương 59: Vấp phải trắc trở
- Quyển 1 - Chương 60: Tình yêu một thời
- Quyển 2 - Chương 60: Sâu cạn
- Quyển 3 - Chương 60: Cổ phần danh nghĩa
- Quyển 4 - Chương 60: Thêm phiền
- Quyển 1 - Chương 61: Thuận nước đẩy thuyền
- Quyển 2 - Chương 61: Chịu thiệt
- Quyển 3 - Chương 61: Kẻ tình nghi
- Quyển 4 - Chương 61: Gặp đại vận
- Quyển 1 - Chương 62: Chủ nhiệm khoa
- Quyển 2 - Chương 62: Tên đàn ông hẹn hò cùng
- Quyển 3 - Chương 62: Hợp tác
- Quyển 4 - Chương 62: Thi thể nam dưới nước
- Quyển 1 - Chương 63: Không lựa lời
- Quyển 2 - Chương 63: Trốn
- Quyển 3 - Chương 63: Chân không chạm đất
- Quyển 4 - Chương 63: Yêu cầu
- Quyển 1 - Chương 64: Giấu diếm
- Quyển 2 - Chương 64: Lén lút phân chia
- Quyển 3 - Chương 64: Ngụy trang
- Quyển 4 - Chương 64: Nhượng bộ
- Quyển 1 - Chương 65: Nghi điểm
- Quyển 2 - Chương 65: Thành kiến
- Quyển 3 - Chương 65: Khí thế
- Quyển 4 - Chương 65: Bị giết
- Quyển 1 - Chương 66: Công phu sư tử ngoạm
- Quyển 2 - Chương 66: Lời nói hành động không thống nhất
- Quyển 3 - Chương 66: Tự mâu thuẫn
- Quyển 4 - Chương 66: Xem mắt
- Quyển 1 - Chương 67: Xua như xua vịt
- Quyển 2 - Chương 67: Chỗ ở
- Quyển 3 - Chương 67: Trả thù
- Quyển 4 - Chương 67: Một tin nhắn
- Quyển 1 - Chương 68: Leo cây
- Quyển 2 - Chương 68: Vì tự tôn mà làm bậy
- Quyển 3 - Chương 68: Chiến lược
- Quyển 4 - Chương 68: Không ngồi yên được
- Quyển 1 - Chương 69: Qua cầu rút ván
- Quyển 2 - Chương 69: Bồi thường
- Quyển 3 - Chương 69: Nghi vấn cực lớn
- Quyển 4 - Chương 69: Tự quyết định
- Quyển 1 - Chương 70: Gãy xương
- Quyển 2 - Chương 70: Sổ tay điều trị
- Quyển 3 - Chương 70: Manh mối mới
- Quyển 4 - Chương 70: Chất chống đông
- Quyển 1 - Chương 71: Người thuê xe
- Quyển 2 - Chương 71: Nhiều nguyên nhân
- Quyển 3 - Chương 71: Nói thật
- Quyển 4 - Chương 71: Án mạng trong nhà
- Quyển 1 - Chương 72: Mượn dao giết người
- Quyển 2 - Chương 72: Tin tức tình ái
- Quyển 3 - Chương 72: Biết trước
- Quyển 4 - Chương 72: Lời khai của ba mẹ
- Quyển 2 - Chương 73: Tài nguyên
- Quyển 3 - Chương 73: Chân tướng
- Quyển 4 - Chương 73: Tinh thần không yên
- Quyển 2 - Chương 74: Chọc vào phiền toái
- Quyển 4 - Chương 74: Đầu độc
- Quyển 2 - Chương 75: Quen biết
- Quyển 4 - Chương 75: Liên hệ giữa ba người
- Quyển 2 - Chương 76: Liên hệ
- Quyển 4 - Chương 76: Manh mối
- Quyển 2 - Chương 77: Đi hay ở lại
- Quyển 4 - Chương 77: Trò hề
- Quyển 2 - Chương 78: Mặc kệ
- Quyển 4 - Chương 78: Chọc chỗ đau
- Quyển 2 - Chương 79: Tủ đông
- Quyển 4 - Chương 79-80: 79: Nhược điểm - 80: Hung thủ
- Quyển 2 - Chương 80: Bạch Tử Duyệt
- Quyển 2 - Chương 81: Thời điểm mấu chốt
Truy Kích Hung Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.