Phương Viên vào trong, ngồi đối diện Đới Húc.
“Em vừa tới hả? Ăn chưa? Mấy thứ này tôi vừa mua, vẫn chưa lạnh, cùng ăn đi.” Đới Húc đẩy khay đồ ăn về phía Phương Viên, bên trêи có mấy gói đồ ăn và thức uống chưa mở. Tuy ăn khá nhiều nhưng Đới Húc chắc chắn không ăn hết chỗ này, có lẽ anh mua trước, giữ cho bọn họ lát nữa cùng ăn.
Sau lần trước bị Đới Húc không mềm không cứng phê bình, Phương Viên không còn dám ở trước mặt anh để bụng đói, hơn nữa giữa trưa cô chỉ tùy tiện ăn cái bánh mì, hiện tại xác thật cũng đói, vì thế không hề khách khí từ chối mà lấy một phần, vừa ăn vừa kể chuyện buổi chiều Nghê Nhiên tới văn phòng tìm mình. Tuy chuyện này không liên quan tới công việc, không nhất thiết phải báo lại, nhưng Phương Viên cảm thấy Nghê Nhiên nói chuyện quá quanh co, tựa như đang hỏi thăm về Đới Húc.
Vừa nghe Phương Viên kể Nghê Nhiên tới tìm, Đới Húc không khỏi sửng sốt, có điều anh vẫn im lặng nghe Phương Viên nói hết, sau đó cười cười: “Con người cô ấy chính là thích hỏi đông hỏi tây, không sao đâu.”
Phương Viên gật đầu, dù sao cô chỉ định kể như thế với Đới Húc, xem như nhắc nhở anh, nếu anh đã không ngại, cô cũng không cần nhọc lòng.
Người tiếp theo tới là Mã Khải, cậu ta đúng là không biết khách khí, ʍôиɠ còn chưa chạm ghế đã duỗi tay lấy đồ ăn. Ngấu nghiến hết một cái hamburger, lại uống nửa ly nước, cậu ta mới thỏa mãn thở dài một tiếng, sờ bụng: “Ai da, đói chết em rồi, em mà đến chậm một chút nói không chừng đã ngất xỉu ngoài đường, đây là bữa ăn thứ hai trong ngày của em đấy!”
“Cậu luôn ở bên ngoài…” Phương Viên thiếu chút đã nói ra hai chữ ‘lên mạng’, nhưng suy xét Đới Húc đang ở đây, cô liền im lặng.
“Đúng vậy, khó lắm lão Đới mới cho nghỉ, đương nhiên phải chơi cho đã rồi, từ lúc thực tập tớ chưa luyện cấp lần nào cả.” Phương Viên suy xét cho Mã Khải, nhưng Mã Khải lại không hề cố kỵ, há mồm liền nói, còn thuận tiện làm mặt quỷ với Đới Húc như muốn giao lưu với người đồng đạo.
Phương Viên bất đắc dĩ nhìn cậu ta, không biết phải nói gì. Mã Khải tới giờ vẫn cho rằng Đới Húc lên mạng giết thời gian trong giờ làm, nhưng chỉ có cô biết người đàn ông trông có vẻ cẩu thả này trêи thực tế có bao nhiêu nghiêm túc, vốn chính mình cũng trách anh không có trách nhiệm, nhưng sau ngày đó nghe anh tỏ rõ lập trường, cô không thể tiếp tục phản bác.
“Lâm Phi Ca có tới không?” Đợi thêm một lúc, sắc trời bên ngoài đã tối, Phương Viên nhìn đồng hồ, hỏi. Tuy hiện tại vẫn chưa tới giờ xe chạy nhưng Lâm Phi Ca vẫn chậm chạp chưa xuất hiện, không biết có phải ba mẹ ở nhà phản đối, luyến tiếc con gái đi xa mà không đồng ý hay không.
Mã Khải xua tay: “Cậu đừng lo, lúc tớ tới cậu ấy có gọi, nói là phải chờ cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ tới. Nghe giọng điệu kia, phỏng chừng còn đang ở nhà nói chuyện với ba mẹ.”
Đới Húc cười cười: “Ba mẹ lo lắng cho con cái là chuyện thường tình, nếu em ấy đã nói tới, vậy chúng ta cứ chờ, ở đây không phải vừa được ăn vừa được uống, lại còn ấm áp sao?”
“Quan trọng hơn là người mời là lão Đới!” Mã Khải phụ họa.
Khoảng bảy giờ tối, cửa hàng đang lúc đông khách, Lâm Phi Ca cuối cùng cũng xuất hiện, hơn nữa là được ba mẹ lái xe đưa tới. Mẹ Lâm Phi Ca đưa cô ấy xuống xe, từ trong cốp lấy ra cái va li, Lâm Phi Ca vẻ mặt không tình nguyện mà nhận lấy, sau đó quay đầu nhìn ba người Đới Húc đang ngồi sát cửa sổ trong cửa hàng thức ăn nhanh.
Mã Khải vẫy tay với Lâm Phi Ca, tâm tình Lâm Phi Ca có vẻ không tốt, lập tức ra dáng thủ thế. Mẹ Lâm Phi Ca ở cạnh liền giữ chặt cô ấy, dặn dò gì đó, cách tấm kính bọn họ không nghe thấy nhưng từ biểu tình không thoải mái của Lâm Phi Ca, phỏng chừng là bị phê bình.
“May là tới được, nếu còn tiếp tục sợ là hít thở cũng không thông.” Vất vả lắm Lâm Phi Ca mới đuổi được ba mẹ về, tự mình kéo vali vào cửa hàng thức ăn nhanh, đặt ʍôиɠ ngồi cạnh Đới Húc, bĩu môi oán giận, “Mấy người không biết đâu, nếu không phải tớ ngăn cản, mẹ tớ sẽ vào đây nói chuyện với lão Đới, gì là làm việc bên ngoài, hi vọng có thể quan tâm tớ. Trời ạ, tớ đâu phải học sinh tiểu học đi chơi xuân, thật mất mặt! Cái gì cũng quản, vừa rồi còn nói tớ đã lớn chừng này, một chút hiền dịu cũng không có, còn mắng tớ cử chỉ thô lỗ, nếu không phải tớ lừa bọn họ chúng ta sắp phải lên đường, phỏng chừng hiện tại tớ còn chưa vào được đây!’
“Vẫn là ba mẹ hiểu con, vừa rồi cậu râ dáng thủ thế như vậy, ba mẹ cậu không mắng mới lạ? Nếu đổi thành tớ, tớ cũng cảm thấy cậu thô lỗ!” Mã Khải bỏ đá xuống giếng.
Lâm Phi Ca trừng mắt: “Cái này của tớ gọi là không câu nệ tiểu tiết, hiểu không? Là hào phóng, hào phóng đấy! Cùng thô lỗ như trời đất cách biệt, cậu đừng có tùy tiện khiêu chiến quyền uy của tớ!”
Quả nhiên chỉ cần Lâm Phi Ca và Mã Khải sáp lại, không khí liền không còn quạnh quẽ.
TruyenLau
Vui đùa đã đủ, Đới Húc hỏi Lâm Phi Ca có cần ăn chút gì không, Lâm Phi Ca lấp tức tỏ vẻ không cần, nói chính mình ở nhà đã bị ba mẹ ép ăn đủ no. Ngồi thêm một lúc, bốn người cầm hành lý tới trạm xe. Đồ đạc của Mã Khải và Phương Viên đều rất đơn giản, cả hai mỗi người chỉ có một túi du lịch nhỏ, Đới Húc cũng vậy, chỉ có Lâm Phi Ca kéo theo cả va li hành lý, hơn nữa thoạt nhìn hình như không nhẹ.
Vào nhà xe, bên trong rất nhiều người, vali không cách nào kéo đi lung tung, Đới Húc liền dứt khoát cầm hết đồ cho Lâm Phi Ca và Phương Viên, một cái cầm trong tay, một cái vác trêи người.
“Đồ cậu mang theo cũng ít thật đấy!” Mã Khải đi cạnh Đới Húc, nhìn cái ba lô nhỏ của Phương Viên trêи người anh liền nhịn không được mà nhiều chuyện.
“Đi trong tỉnh hẳn không cần nhiều ngày, không nhất thiết phải mang nhiều.” Phương Viên nói. TruyenLau
Lâm Phi Ca kéo tay cô, nói: “Không sao, cậu thiếu gì thì cứ dùng của tớ, tớ nói cậu nghe, tớ phục ba mẹ mình thật đấy, từ quần áo ngủ tới áo gối khăn trải giường, còn cả dép lê bà ấy đều bắt tớ mang theo! Bà ấy bắt tớ mang cả đống, ngay cả thuốc hạ sốt cũng có, còn nói sợ đi công tác gặp thời tiết không tốt rồi bị cảm, ra ngoài không mua được thuốc thì phải làm sao. Trời ạ, sao bà ấy không nghĩ chúng ta đi xe chỉ tốn một đêm, thành phố D có xa lắm không! Chỉ mất hai ngày, mang nhiều đồ thế này ngược lại biến thành gánh nặng.”
Phương Viên cười cười nghe Lâm Phi Ca than vãn, không nói gì. Mọi người đều nói hôn nhân là nấm mồ, người bên trong muốn ra, người ngoài lại muốn vào, hiện tại xem ra cả tình thân cũng như thế, người được che chở quan tâm sẽ cảm thấy khó thở, mất đi không gian tự do, mà cô lại cảm thấy, gánh nặng được quan tâm thật sự khiến người ta hâm mộ.
Lên xe, vì thời gian lúc này đã trễ, chờ mọi người ai về chỗ nấy, trong xe lập tức tắt đèn, qua một lát, từng tiếng ngáy lúc cao lúc thấp dần dần vang lên. Phương Viên nằm một chỗ nhìn trần xe, hoàn toàn không ngủ được. Không bao lâu, Mã Khải nằm dưới cô cũng bắt đầu ngáy, tựa hồ ngủ rất sâu. Phương Viên trở mình, hơi thò đầu ra nhìn Lâm Phi Ca nằm nghiêng phía dưới, nương theo ánh sáng, cô có thể nhìn thấy hô hấp của cô ấy bình bình, hẳn cũng đã vào giấc.
“Không ngủ được à?” Nằm đối diện, Đới Húc phát hiện động tác nhỏ của Phương Viên, nhẹ giọng hỏi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Viên gật đầu, ngay sau đó cảm thấy Đới Húc có lẽ không thấy rõ hành động của mình, vội giải thích: “Em có tật xấu nằm giường lạ sẽ không ngủ được, trước kia chỉ cần đi đâu phải nằm thế này đều sẽ như thế, sao anh cũng chưa ngủ? Không vào giấc được à?”
Tuy thấy Đới Húc nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không thể bài trừ khả năng anh bị suy nhược, ban ngày mệt rã rời, tới tối không có tinh thần ngủ.
“Tôi hả, ngủ được, chỉ là chiều nay ngủ quá nhiều nên hiện tại không có ý muốn ngủ.” Đới Húc trả lời, sau đó rơi vào trầm mặc, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài, nói, “Vậy từ lúc em đến thực tập tới giờ hẳn không có đêm nào ngủ ngon đúng không?”
Phương Viên sửng sốt, vội xoay mặt, nỗ lực mượn ánh đèn đêm nhìn rõ biểu cảm của Đới Húc, nhưng Đới Húc lại không nhìn cô, hai tay gác trêи đầu, qua một lúc lâu lại thở dài một tiếng, nhỏ giọng: “Cứ tiếp tục như vậy thật không được, phải nghĩ cách giải quyết.”
Phương Viên nhấp môi, hiện tại nếu đủ ánh sáng, có lẽ Đới Húc sẽ nhìn thấy trong ánh mắt cô lập lòe cảm kϊƈɦ, cô biết kỳ thật lời nói dối của mình sớm đã bị Đới Húc nhìn thấu, đối với tình hình của cô, trong lòng anh rất rõ nhưng không hề vạch trần, mục đích có lẽ vì không muốn cô cảm thấy xấu hổ hoặc khó coi.
“Em không sao, từ từ làm quen sẽ ổn, tiền bối, cảm ơn anh.”
- Quyển 1 - Chương 1: “Lễ gặp mặt”
- Quyển 2 - Chương 1: Giang hồ đệ nhị
- Quyển 3 - Chương 1: Trở về
- Quyển 4 - Chương 1: Ngụy tạo tự sát trên đường ray
- Quyển 5 - Chương 1: Căn phòng màu đỏ
- Quyển 1 - Chương 2: Thịt tươi
- Quyển 2 - Chương 2: Tủ quần áo đáng sợ
- Quyển 3 - Chương 2: Báo án
- Quyển 4 - Chương 2: Áo ba lỗ màu trắng
- Quyển 5 - Chương 2: Loạn đao
- Quyển 1 - Chương 3: Cơ hội khó có được
- Quyển 2 - Chương 3: Người chết tươi cười
- Quyển 3 - Chương 3: Công viên trò chơi đáng sợ
- Quyển 4 - Chương 3: Cái chết của học bá
- Quyển 5 - Chương 3: Tinh thần không ổn định
- Quyển 1 - Chương 4: Tìm xương
- Quyển 2 - Chương 4: Băn khoăn
- Quyển 3 - Chương 4: Chứng từ
- Quyển 4 - Chương 4: Ý thức cạnh tranh
- Quyển 5 - Chương 4-5: 4: Viên chức nhỏ - 5: Thuốc an thần
- Quyển 1 - Chương 5: Đá bóng
- Quyển 2 - Chương 5: Giao thoa
- Quyển 3 - Chương 5: Kích động
- Quyển 4 - Chương 5: Giáo viên họ Đặng
- Quyển 1 - Chương 6: Không quen thuộc
- Quyển 2 - Chương 6: Chủ cũ
- Quyển 3 - Chương 6: Đột nhiên liên lạc
- Quyển 4 - Chương 6: Đứa con ngoan
- Quyển 5 - Chương 6: Mối quan hệ kỳ lạ giữa người với người
- Quyển 1 - Chương 7: Ai là kẻ xấu?
- Quyển 2 - Chương 7: Bảng giá
- Quyển 3 - Chương 7: Lòng lang dạ thú
- Quyển 4 - Chương 7: Cọng cỏ
- Quyển 5 - Chương 7: Đào hoa
- Quyển 1 - Chương 8: Phát hiện thi cốt
- Quyển 2 - Chương 8: Tra tấn vô nhân đạo
- Quyển 3 - Chương 8: Đẳng cấp
- Quyển 4 - Chương 8: Xung đột
- Quyển 5 - Chương 8: Ông chủ
- Quyển 1 - Chương 9: Phương thức tư duy
- Quyển 2 - Chương 9: Xấu hổ
- Quyển 3 - Chương 9: Mất tích thật giả
- Quyển 4 - Chương 9: Khiêu khích
- Quyển 5 - Chương 9: Kẻ làm biếng
- Quyển 1 - Chương 10: Không biết người có lòng tốt
- Quyển 2 - Chương 10: Buồn ngủ
- Quyển 3 - Chương 10: Sói tới
- Quyển 4 - Chương 10: Mầm tai họa
- Quyển 5 - Chương 10: Một cái hộp
- Quyển 1 - Chương 11: Gương mặt biến dạng
- Quyển 2 - Chương 11: Trách nhiệm đổ lên người
- Quyển 3 - Chương 11: Lặp đi lặp lại
- Quyển 4 - Chương 11: Phân biệt đối xử
- Quyển 5 - Chương 11: Đổi phương pháp
- Quyển 1 - Chương 12: “Hại người”
- Quyển 2 - Chương 12: Nữ thần
- Quyển 3 - Chương 12: Tránh nạn
- Quyển 4 - Chương 12: Lời mời
- Quyển 5 - Chương 12: Lôi kéo làm thân
- Quyển 1 - Chương 13: Trộm
- Quyển 2 - Chương 13: Theo dõi
- Quyển 3 - Chương 13: Người một nhà
- Quyển 4 - Chương 13: Vườn trường
- Quyển 5 - Chương 13: Thanh danh
- Quyển 1 - Chương 14: Giáo viên tiếng Anh
- Quyển 2 - Chương 14: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 14: Giấu đầu lòi đuôi
- Quyển 4 - Chương 14: Đường hóa học
- Quyển 5 - Chương 14: Người chửi rủa
- Quyển 1 - Chương 15: Phong cách hip hop
- Quyển 2 - Chương 15: Đối lập
- Quyển 3 - Chương 15: Hoàn nguyên gương mặt
- Quyển 4 - Chương 15: Người gỗ
- Quyển 5 - Chương 15: Phẩm vị
- Quyển 1 - Chương 16: Liên lạc với người nhà
- Quyển 2 - Chương 16: Trắng trẻo, giàu có, xinh đẹp
- Quyển 3 - Chương 16: Kiêu ngạo
- Quyển 4 - Chương 16: Gặp dịp thì chơi
- Quyển 5 - Chương 16: Bạn học cũ
- Quyển 1 - Chương 17: Không phối hợp
- Quyển 2 - Chương 17: Người có chuyện xưa
- Quyển 3 - Chương 17: Ra tay độc ác
- Quyển 4 - Chương 17: Ân nhân
- Quyển 5 - Chương 17: Bạn trai
- Quyển 1 - Chương 18: Bắt đầu thể hiện
- Quyển 2 - Chương 18: Không chia tay chẳng lẽ nhẫn nhịn?
- Quyển 3 - Chương 18: Đối lập rõ ràng
- Quyển 4 - Chương 18: Nhật ký
- Quyển 5 - Chương 18: Đánh phụ nữ
- Quyển 1 - Chương 19: Chết rồi thì đút cho chó ăn
- Quyển 2 - Chương 19: Nhẫn nhịn
- Quyển 3 - Chương 19: Phiền phức tới cửa
- Quyển 4 - Chương 19: Bắt nạt
- Quyển 1 - Chương 20: Ủ rũ
- Quyển 2 - Chương 20: Giảm sát thương
- Quyển 3 - Chương 20: Khách sáo
- Quyển 4 - Chương 20: Tiểu bá vương
- Quyển 1 - Chương 21: “Biệt thự cao cấp”
- Quyển 2 - Chương 21: Vừa học vừa làm
- Quyển 3 - Chương 21: Người ngoài
- Quyển 4 - Chương 21: Hai thái cực
- Quyển 1 - Chương 22: Thanh niên ưu tú
- Quyển 2 - Chương 22: Bạn trai họ Lưu
- Quyển 3 - Chương 22: Người vợ cam chịu
- Quyển 4 - Chương 22: Vào trước là chủ
- Quyển 1 - Chương 23: Tiêm phòng
- Quyển 2 - Chương 23: Vật dụng cá nhân
- Quyển 3 - Chương 23: Can thiệp
- Quyển 4 - Chương 23: Món quà phiền lòng
- Quyển 1 - Chương 24: Quá phiền phức
- Quyển 2 - Chương 24: Di động
- Quyển 3 - Chương 24: Tận tình tận nghĩa
- Quyển 4 - Chương 24: Biết vậy chẳng làm
- Quyển 1 - Chương 25: Xác định thân phận
- Quyển 2 - Chương 25: Nhiều tim nhiều phổi
- Quyển 3 - Chương 25: Điện thoại tư vấn
- Quyển 4 - Chương 25: Lên án
- Quyển 1 - Chương 26: Quan hệ tốt
- Quyển 2 - Chương 26: Chủ cũ của tủ quần áo
- Quyển 3 - Chương 26: Khách tới thăm
- Quyển 4 - Chương 26: Cướp
- Quyển 1 - Chương 27: Bằng giả
- Quyển 2 - Chương 27: Thú y
- Quyển 3 - Chương 27: Nuôi gái
- Quyển 4 - Chương 27: Ngồi xem hổ đấu
- Quyển 1 - Chương 28: Tiểu Bốc
- Quyển 2 - Chương 28: Nhân viên nghiệp vụ
- Quyển 3 - Chương 28: Tổn thương tâm lý
- Quyển 4 - Chương 28: Nhịp cầu
- Quyển 1 - Chương 29: Xu lợi tị hại
- Quyển 2 - Chương 29: Theo nhu cầu
- Quyển 3 - Chương 29: Yêu đương qua mạng
- Quyển 4 - Chương 29: Lợi thế và tiền cược
- Quyển 1 - Chương 30: Bắt cá
- Quyển 2 - Chương 30: Xuống nông thôn
- Quyển 3 - Chương 30: Gian xảo
- Quyển 4 - Chương 30: Thuốc lợi tiểu
- Quyển 1 - Chương 31: Kể khổ
- Quyển 2 - Chương 31: Lăn lộn
- Quyển 3 - Chương 31: Chỗ ở
- Quyển 4 - Chương 31: Nguyền rủa
- Quyển 1 - Chương 32: Không chịu trách nhiệm
- Quyển 2 - Chương 32: EQ cao
- Quyển 3 - Chương 32: Ngôi mộ bỏ hoang
- Quyển 4 - Chương 32: Kẻ phản bội
- Quyển 1 - Chương 33: Tiền tài vạn năng
- Quyển 2 - Chương 33: Nguồn kinh tế
- Quyển 3 - Chương 33: Hôi thối đến không ngửi được
- Quyển 4 - Chương 33: Lo chuyện bao đồng
- Quyển 1 - Chương 34: Thần thần bí bí
- Quyển 2 - Chương 34: Bệnh phụ nữ
- Quyển 3 - Chương 34: Việc lạ trong thôn
- Quyển 4 - Chương 34: Xin lỗi
- Quyển 1 - Chương 35: Báo mộng
- Quyển 2 - Chương 35: Tìm hiểu
- Quyển 3 - Chương 35: Nhà hoang
- Quyển 4 - Chương 35: Bù đắp
- Quyển 1 - Chương 36: Hoàn cảnh gia đình khác xa
- Quyển 2 - Chương 36: Không có lương tâm
- Quyển 3 - Chương 36: Bếp lò
- Quyển 4 - Chương 36: Chiến thuật
- Quyển 1 - Chương 37: Chút cọ xát
- Quyển 2 - Chương 37: Mất thể diện
- Quyển 3 - Chương 37: Tóc
- Quyển 4 - Chương 37: Sâu xa
- Quyển 1 - Chương 38: Giấu tài
- Quyển 2 - Chương 38: “Kiêm chức”
- Quyển 3 - Chương 38: Dấu vết
- Quyển 4 - Chương 38: Hai nỗi lo
- Quyển 1 - Chương 39: Theo đuôi
- Quyển 2 - Chương 39: Vụ án tương tự
- Quyển 3 - Chương 39: Hỏi thăm
- Quyển 4 - Chương 39: Thay đổi
- Quyển 1 - Chương 40: Giải vây
- Quyển 2 - Chương 40: Thiếu nữ có vấn đề
- Quyển 3 - Chương 40: Tình huống đột ngột
- Quyển 4 - Chương 40: Nhà nghèo
- Quyển 1 - Chương 41: Đi công tác
- Quyển 2 - Chương 41: Mua chim
- Quyển 3 - Chương 41: Thăm bệnh
- Quyển 4 - Chương 41: Thăm hỏi gia đình
- Quyển 1 - Chương 42: Ngộ nhận
- Quyển 2 - Chương 42: Để bụng
- Quyển 3 - Chương 42: Xung đột chính diện
- Quyển 4 - Chương 42: Dao điêu khắc gỗ
- Quyển 1 - Chương 43: Sách lược
- Quyển 2 - Chương 43: Việc không gấp cũng phải gấp
- Quyển 3 - Chương 43: Phê bình
- Quyển 4 - Chương 43: Không dạy dỗ được
- Quyển 1 - Chương 44: Căng da đầu
- Quyển 2 - Chương 44: Bị động chấp nhận
- Quyển 3 - Chương 44: Tâm sự
- Quyển 4 - Chương 44: Tự hại mình
- Quyển 1 - Chương 45: Tìm hiểu
- Quyển 2 - Chương 45: Tìm rắc rối
- Quyển 3 - Chương 45: Sẹo xương
- Quyển 4 - Chương 45: Can thiệp của tâm lý
- Quyển 1 - Chương 46: Không nói thẳng
- Quyển 2 - Chương 46: Làm chuyện xấu
- Quyển 3 - Chương 46: Ngoài dự đoán
- Quyển 4 - Chương 46: Tuyển thủ hạt giống
- Quyển 1 - Chương 47: Ở lại
- Quyển 2 - Chương 47: Đánh nhau
- Quyển 3 - Chương 47: Hào quang
- Quyển 4 - Chương 47: Thư bỏ nhà đi
- Quyển 1 - Chương 48: Tin đồn
- Quyển 2 - Chương 48: Quà chia tay
- Quyển 3 - Chương 48: Bức tranh mới
- Quyển 4 - Chương 48: Gặp lại người gỗ
- Quyển 1 - Chương 49: Bị chặn lại
- Quyển 2 - Chương 49: Tìm chim
- Quyển 3 - Chương 49: Kế hoạch B
- Quyển 4 - Chương 49: Người khởi xướng
- Quyển 1 - Chương 50: Đàn em
- Quyển 2 - Chương 50: Chim chết
- Quyển 3 - Chương 50: Thông báo tìm người mất tích
- Quyển 4 - Chương 50: Vết thương trên tay
- Quyển 1 - Chương 51: Liệu cơm gắp mắm
- Quyển 2 - Chương 51: Bắt gặp
- Quyển 3 - Chương 51: Thể diện
- Quyển 4 - Chương 51: Ứng nghiệm
- Quyển 1 - Chương 52: Không nói thật giả
- Quyển 2 - Chương 52: Làm việc chân tay
- Quyển 3 - Chương 52: Bí mật
- Quyển 4 - Chương 52: Thứ tự tham khảo
- Quyển 1 - Chương 53: Chống đỡ
- Quyển 2 - Chương 53: Tình huống bất ngờ
- Quyển 3 - Chương 53: Phản hồi
- Quyển 4 - Chương 53: Hỗn chiến
- Quyển 1 - Chương 54: Hỏi thăm đêm khuya
- Quyển 2 - Chương 54: Táo bạo trắng trợn
- Quyển 3 - Chương 54: Chọn ngày chi bằng gặp ngày
- Quyển 4 - Chương 54: Càn quấy
- Quyển 1 - Chương 55: Bụi về bụi , đất về đất
- Quyển 2 - Chương 55: Cùng lúc tiến hành
- Quyển 3 - Chương 55: Tình hình người mất tích
- Quyển 4 - Chương 55: Có chuyện phía sau
- Quyển 1 - Chương 56: Phùng trứng thối
- Quyển 2 - Chương 56: Trút hết ra ngoài
- Quyển 3 - Chương 56: Điện thoại
- Quyển 4 - Chương 56: Cặp sách
- Quyển 1 - Chương 57: Giả mạo
- Quyển 2 - Chương 57: Bà chủ
- Quyển 3 - Chương 57: Khiếm khuyết
- Quyển 4 - Chương 57: Người vớt cặp sách
- Quyển 1 - Chương 58: Chủ nghĩa duy vật
- Quyển 2 - Chương 58: Kẻ mệnh khổ
- Quyển 3 - Chương 58: Lý do thoái thác
- Quyển 4 - Chương 58: Tìm kiếm
- Quyển 1 - Chương 59: Ngọn nguồn
- Quyển 2 - Chương 59: Thân thiết
- Quyển 3 - Chương 59: Bạn lúc nhỏ
- Quyển 4 - Chương 59: Vấp phải trắc trở
- Quyển 1 - Chương 60: Tình yêu một thời
- Quyển 2 - Chương 60: Sâu cạn
- Quyển 3 - Chương 60: Cổ phần danh nghĩa
- Quyển 4 - Chương 60: Thêm phiền
- Quyển 1 - Chương 61: Thuận nước đẩy thuyền
- Quyển 2 - Chương 61: Chịu thiệt
- Quyển 3 - Chương 61: Kẻ tình nghi
- Quyển 4 - Chương 61: Gặp đại vận
- Quyển 1 - Chương 62: Chủ nhiệm khoa
- Quyển 2 - Chương 62: Tên đàn ông hẹn hò cùng
- Quyển 3 - Chương 62: Hợp tác
- Quyển 4 - Chương 62: Thi thể nam dưới nước
- Quyển 1 - Chương 63: Không lựa lời
- Quyển 2 - Chương 63: Trốn
- Quyển 3 - Chương 63: Chân không chạm đất
- Quyển 4 - Chương 63: Yêu cầu
- Quyển 1 - Chương 64: Giấu diếm
- Quyển 2 - Chương 64: Lén lút phân chia
- Quyển 3 - Chương 64: Ngụy trang
- Quyển 4 - Chương 64: Nhượng bộ
- Quyển 1 - Chương 65: Nghi điểm
- Quyển 2 - Chương 65: Thành kiến
- Quyển 3 - Chương 65: Khí thế
- Quyển 4 - Chương 65: Bị giết
- Quyển 1 - Chương 66: Công phu sư tử ngoạm
- Quyển 2 - Chương 66: Lời nói hành động không thống nhất
- Quyển 3 - Chương 66: Tự mâu thuẫn
- Quyển 4 - Chương 66: Xem mắt
- Quyển 1 - Chương 67: Xua như xua vịt
- Quyển 2 - Chương 67: Chỗ ở
- Quyển 3 - Chương 67: Trả thù
- Quyển 4 - Chương 67: Một tin nhắn
- Quyển 1 - Chương 68: Leo cây
- Quyển 2 - Chương 68: Vì tự tôn mà làm bậy
- Quyển 3 - Chương 68: Chiến lược
- Quyển 4 - Chương 68: Không ngồi yên được
- Quyển 1 - Chương 69: Qua cầu rút ván
- Quyển 2 - Chương 69: Bồi thường
- Quyển 3 - Chương 69: Nghi vấn cực lớn
- Quyển 4 - Chương 69: Tự quyết định
- Quyển 1 - Chương 70: Gãy xương
- Quyển 2 - Chương 70: Sổ tay điều trị
- Quyển 3 - Chương 70: Manh mối mới
- Quyển 4 - Chương 70: Chất chống đông
- Quyển 1 - Chương 71: Người thuê xe
- Quyển 2 - Chương 71: Nhiều nguyên nhân
- Quyển 3 - Chương 71: Nói thật
- Quyển 4 - Chương 71: Án mạng trong nhà
- Quyển 1 - Chương 72: Mượn dao giết người
- Quyển 2 - Chương 72: Tin tức tình ái
- Quyển 3 - Chương 72: Biết trước
- Quyển 4 - Chương 72: Lời khai của ba mẹ
- Quyển 2 - Chương 73: Tài nguyên
- Quyển 3 - Chương 73: Chân tướng
- Quyển 4 - Chương 73: Tinh thần không yên
- Quyển 2 - Chương 74: Chọc vào phiền toái
- Quyển 4 - Chương 74: Đầu độc
- Quyển 2 - Chương 75: Quen biết
- Quyển 4 - Chương 75: Liên hệ giữa ba người
- Quyển 2 - Chương 76: Liên hệ
- Quyển 4 - Chương 76: Manh mối
- Quyển 2 - Chương 77: Đi hay ở lại
- Quyển 4 - Chương 77: Trò hề
- Quyển 2 - Chương 78: Mặc kệ
- Quyển 4 - Chương 78: Chọc chỗ đau
- Quyển 2 - Chương 79: Tủ đông
- Quyển 4 - Chương 79-80: 79: Nhược điểm - 80: Hung thủ
- Quyển 2 - Chương 80: Bạch Tử Duyệt
- Quyển 2 - Chương 81: Thời điểm mấu chốt
Truy Kích Hung Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.