Tướng Quân Gia Tiểu Hãn Thê

Tác giả : Thập Tam Ca

Chương 14: Qua Đêm Trong Rừng

Đến hơn nửa đêm, mưa vẫn không có dấu hiệu ngưng.

Hai người ngồi quanh đốm lửa, dù trên người có mặc tốt quần áo Diệp Vân Khê vẫn cảm thấy cái lạnh lẽo từ bên ngoài truyền vào.

Nàng hai tay chà xát vào nhau, cả người co lại ngồi trước đốm lửa, mặt có chút đỏ lên vì nóng.

Cố Hoành dường như cũng cảm giác được nàng lạnh, liền đi đến một bên cầm lấy áo khoác đã sớm giặt sạch đưa đến trước mặt nàng.

“ Ta...ta đã giặt sạch sẽ rồi!"

Hắn có chút lúng túng nói.

Diệp Vân Khê sửng sốt “ Đa tạ" nàng khẽ nói.

Cố Hoành đưa xong áo khoác liền trở lại chỗ ngồi vừa rồi, nhắm mắt lại liền ngủ.

Ánh lửa hắc lên khuôn mặt điển trai của hắn, cho người ta cảm giác an bình đến lạ.

Diệp Vân Khê nhìn hắn liếc mắt một cái, mới cẩn thận mở ra áo khoác cả người chui vào bên trong.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một đêm không mộng, sáng sớm hôm sau trời vẫn còn mưa rả rích.

Diệp Vân Khê đứng bên cạnh động phủ nhìn ra bên ngoài, sương mù dày đặc bao phủ cả núi rừng, bên hồ là Cố Hoành đang thuần thục xử lý con heo rừng hôm qua.

Sau khi lấy hết những phần thịt tốt, Cố Hoành mới ném phần dư lại không dùng đến vứt vào vực sâu.

Mang phần còn lại trở lại trong hang động.
TruyenLau.com
Vừa về đến trước cửa hang, Cố Hoành đã thấy Diệp Vân Khê đang đứng bên trong nhìn ra, giống một tiểu tức phụ đang ngóng trông phu quân nhà mình về.

Trên người nàng vẫn còn đang khoác áo của Cố Hoành. không có biện pháp a! ai bảo lạnh như vậy, mới cởi ra chút cái lạnh đã tràn vào trong người rồi, nàng luyến tiếc cởi ra.

Cố Hoành khẽ mím môi, che giấu đi cảm giác khác lạ trong người.

Hai người đem toàn bộ thịt ra làm thịt khô, dù sao với cái thời tiết này, chẳng biết khi nào mưa mới tận, tranh thủ lúc thịt còn tươi tốt nhanh chóng xử lý mới hảo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Làm xong này đó cũng đã qua một buổi trưa, hai người ăn qua loa mỗi người một miếng thịt, lại ngồi canh thịt trên giá đến khi đã hoàn toàn biến thành thịt khô, lúc này trời cũng đã bắt đầu tối dần.

Diệp Vân Khê nằm oằn lên trên chiếc giường bằng đá, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, ẩn ẩn còn có cả mưa đá, Diệp Vân Khê hoàn toàn tuyệt vọng, biết vậy ở nhà cho rồi.

Mùi hương thơm dịu xộc vào mũi, Diệp Vân Khê ngồi dậy, khoanh chân ngồi chống cằm trên giường đá nhìn sang Cố Hoành bên cạnh.

Cố Hoành rắc lên miếng thịt một thứ gì đó, chỉ chốc lát sau một loại hương vị thơm nồng đã lan rộng khắp hang cùng ngõ hẻm.

Diệp Vân Khê sờ cằm.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Cơ mà mỗi ngày đều có thịt ngon cũng không phải không tốt.

Hai người cô nam quả nữ cứ như vậy ở cùng nhau ba ngày trong rừng.

Trong ba ngày này, hai người cũng càng thêm hiểu nhau hơn, từ hai cái người xa lạ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi ba ngày đã trở thành bạn tốt.

Mỗi lần Cố Hoành xuống nước bắt cá, Diệp Vân Khê sẽ ở bên bờ chờ nhặt cá, dù có lúc nàng cũng muốn tự mình trổ tài, lại bị Cố Hoành ngăn cản không cho xuống, lấy lý do nước lạnh nếu bị ước sẽ rất khó không bị bệnh.

Diệp Vân Khê có chút vô ngữ, nàng yếu ớt như vậy sao?

Chính là Diệp Vân Khê tổng luôn có cảm giác, cái tên Cố Hoành này rất chiều theo ý nàng, chỉ cần không thương tổn đến bản thân, hắn đều không do dự mà giúp nàng làm này làm kia.

Diệp Vân Khê ngồi trên tảng đá nhìn Cố Hoành, một ý tưởng hơi bất khả thi chợt hiện lên trong đầu nàng.

Lần đầu tiên gặp, Cố Hành tặng nàng con gà, làm thứ hai gặp, hắn ân cần hỏi han cùng chăm sóc.

Tên Cố Hoành này, sẽ không phải là thích nàng rồi đi?

Không có khả năng a! nàng trông xấu xí như vậy, đến nguyên chủ cha nương cũng ghét bỏ, càng đừng nói đến người bên ngoài nhìn nàng thế nào, sao Cố Hoành có thể để ý nàng được?

Diệp Vân Khê tự giễu cười, nàng đúng là đầu óc úng nước rồi đi, Cố Hoành ưu tú như vậy, có lý nào lại đi để ý một người như nàng chứ?

Huống chi hai người mới quên biết không lâu, nói hắn thích nàng, chẳng lẽ là yêu từ cái nhìn đầu tiên?

Diệp Vân Khê nghĩ, lần đầu tiên nàng mang đấu lạp, lần hai đeo mạng che mặt, yêu bằng niềm tin chắc?

Hừ.

Diệp Vân Khê nhảy xuống khỏi tảng đá, chuẩn bị xuống nước bắt cá.

Chính mình muốn ăn thì tự mình mò, nào có lý do bắt người khác mò giúp đúng không?

Vì thế chờ Cố Hoành bắt được cá xoay người, đã thấy Diệp Vân Khê một thân ướt sũng đang run rẩy đứng giữa hồ.

Cố Hoành “......"

Hết chương 13

Tác giả có lời muốn nói.

Đa tạ đại gia đối ta duy trì ta sẽ tiếp tục nỗ lực.

***Tác phẩm này là tác phẩm ký hợp đồng của NovelToon, mọi hành vi sao chép khi chưa được phép bị nghiêm cấm.***

***Hãy tải NovelToon để trải nghiệm đọc tuyệt vời hơn!***

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu