Diệp Vân Khê trở lại trong nhà, nàng đi vào một góc, ở đó đẩy ra tấm ván gỗ, bên trong là toàn bộ gia sản của nàng.
Cũng may lúc lên núi nàng đã giấu kỹ chúng, không thì đã sớm bị người mang đi rồi.
Nàng không vội mang ra, ngược lại đem toàn bộ số thịt khô cũng cùng nhau bỏ vào bên trong, lúc này mới đậy kín ván gỗ, đi ra bên ngoài chuẩn bị làm chút gì đó lót bụng.
Từ trên núi trở về mặt trời đã ngả về tây, lúc này cũng đã là chạng vạng. bất đắc dĩ Diệp Vân Khê chỉ có thể tùy tiện nấu một nồi cháo, lại nướng một miếng thịt khô, bữa tối của nàng liền đơn giản đi qua.
Sáng ngày hôm sau, thôn trưởng dẫn theo một đám hán tử đi đến, chuẩn bị giúp nàng tu bổ lại phòng ốc.
Nhìn nhà cửa đơn sơ, khác nơi tràn ngập cảm giác hoang tàn. một đám hán tử lần đầu tiên đến nơi này cũng không khỏi bất ngờ.
Diệp Vân Khê cũng chỉ thuận miệng nói, không nghĩ đến thôn trưởng lại thật sự mang người đến, có thể thấy ông ta là một người rất coi trong danh dự, thà chịu mệt chứ không chịu mất mặt.
“ Thôn trưởng, gian nhà này của ta vốn dĩ đã cũ nát, có tu bổ cũng không thể ở được lâu, còn có, ta cũng không muốn ở lại đây nữa, chuẩn bị sắp tới sẽ dọn đi Hạ Hà thôn, vì thế, làm phiền các vị đã đến một chuyến rồi"
Nàng áy náy nói.
Thôn trưởng đám người đồng thời sửng sốt, một người tráng hán lập tức đi lên phía trước.
“ Vân Khê, con nói vậy là sao? con là người của Diệp gia tông tộc, không ở lại Hạ Hà thôn còn muốn đi đâu?"
Một thiếu nữ còn trẻ như nàng, ra bên ngoài không tránh khỏi sẽ gặp phải nguy hiểm, dù cực kỳ không thích nàng đi nữa, ông cũng không muốn Diệp Vân Khê một thân một mình rời đi.
Người này tên Diệp Thạch, cũng là họ hàng với Diệp gia, trước kia thường qua lại giữa hai nhà Diệp Vân Khê cũng có nhận thức ông ấy.
“ Diệp bá bá, con biết mọi người đang lo lắng chuyện gì, chỉ là tâm con đã quyết, ở lại đây đối với con cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì thế con muốn dọn lên trấn trên ở"
Diệp Thạch kinh ngạc “ Dọn lên trấn trên? Vân Khê, con đang đùa đúng không?"
Đừng nói Diệp Vân Khê, chính là bọn họ cũng chưa chắc thuê được nhà ở trên đấy, Diệp Vân Khê chỉ là một nữ tử tay trói gà không chặt, mấy năm nay lại chỉ biết ru rú trong nhà, nàng lấy đâu ra tiền?
" Không phải mấy ngày trước con lên núi sao? trong mấy ngày này ở trên núi, con đã vô tình thấy được một gốc linh chi, sau khi bán ra cũng đủ cho con mua nhà trên đấy, so với ở một mình trong núi, lo lắng ngày đêm sẽ có dã thú mò vào, con nghĩ nên dọn đến một nơi có nhiều người hơn, dù sao phần lớn mọi người cũng không thích con ở lại, chi bằng để con rời đi, như vậy đối với mọi người, đối với con cũng là một chuyện tốt " TruyenLau.com
Nàng khẽ rũ mắt, hơi bi thương nói. trên mặt mang mạng che mặt, cho nên chỉ loáng thoáng nhìn thấy đôi mắt hoa đào xinh đẹp đang khổ sở, vài hán tử trong nhà còn chưa có đón dâu tâm bắt đầu rục rịch.
Vừa rồi bọn họ nghe nàng nói gì? lên núi đào được linh chi? còn nói đủ mua một gian phòng ở trấn trên! chuyện này nếu là thật, vậy không phải chỉ cần lấy nàng về, số bạc đó còn không phải của bọn họ sao?
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Diệp bá nghe những tiếng xì xầm sau lưng, khẽ nhướn mày.
Thôn trưởng Diệp Thế Bình im lặng nãy giờ lúc này mới trầm mặt nói “ Vân Khê, ngươi biết mình đang nói cái gì sao? dọn ra thôn ta, đồng nghĩa với việc không còn là người Diệp gia tông tộc nữa, ngươi vẫn muốn rời đi?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông biết Diệp Vân Khê là một người nhát gan, chỉ cần dọa nạt một chút liền sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng làm ông kinh ngạc chính là, Diệp Vân Khê lại không đi theo ý ông ta.
Trên mặt nàng chợt tái nhợt, ánh mắt bàng hoàng, khó tin, sợ hãi, cuối cùng là tuyệt vọng.
“ Ta chỉ nghĩ dọn ra thôn tìm một nơi sống hết quãng đường còn lại, nếu thôn trưởng đã nói như thế, vậy từ nay, ta cùng Diệp gia tông tộc liền không còn quan hệ. vốn dĩ, từ sao khi ta bị phân gia ra đi, đối với tông tộc đã không còn gì có thể trông chờ....ta nói đúng hơn, chỉ là một nữ hài bị phụ mẫu bỏ rơi...."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng nói Nàng Nghèn nghẹn, ngồi xổm xuống cúi đầu khóc nức lên.
Giống đứa trẻ bị bỏ rơi, lại không biết tìm ai nương tựa, nhìn thấy nàng như vậy, làm khơi dậy một đoạn ký ức đã bị mọi người chôn sâu ở đấy lòng.
Từ mấy năm trước, cũng từng có một nữ hài quỳ xuống cầu xin cha cùng nương của nó, nhưng đổi lại là những đòn đánh vô tình, cùng với ánh mắt chán ghét của người vây xem, cuối cùng đứa bé ấy đã bị cha nó đưa đến nơi này tự sinh tự diệt, dù cho lúc đó nó mới chỉ có mười ba tuổi, vì lớn lên thiếu dinh dưỡng, so với đứa bé gái mười tuổi cũng không khác là mấy.
Ăn mặc rách rưới chẳng lấy một mảnh hoàn chỉnh, lại chẳng đổi được một ánh mắt thương hại của người bên ngoài.
Diệp Vân Khê khóc quá đáng thương.
Thành công đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người thôn trưởng.
Thôn trưởng hơi giận, biết chuyện đã đến nước này cũng không thể cứu vãn, bèn phất tay áo liền rời đi.
Thấy vậy đám người cũng vội vã đi theo.
Chờ người đi rồi, Diệp Vân Khê lúc này mới ngồi dậy, trên mặt nàng không có một giọt nước mắt nào, ngược lại có một tia trào phúng.
Hết chương 17
Tác giả có lời muốn nói.
Đa tạ đại gia đối ta duy trì ta sẽ tiếp tục nỗ lực.
***Tác phẩm này là tác phẩm ký hợp đồng của NovelToon, mọi hành vi sao chép khi chưa được phép bị nghiêm cấm.***
***Hãy tải NovelToon để trải nghiệm đọc tuyệt vời hơn!***
Tướng Quân Gia Tiểu Hãn Thê
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.