Tướng Quân Gia Tiểu Hãn Thê

Tác giả : Thập Tam Ca

Chương 19: Trần Vân

Thiếu niên vẫn mặc bộ trang phục lần trước nàng gặp hắn, trên đầu còn quấn băng gạc, tựa hồ là bị thương.

Đang cùng người phụ nữ kia nói chuyện vui vẻ.

Diệp Vân Khê khẽ mím môi, nàng bỗng nhiên cảm thấy nụ cười kia rất là chói mắt.

Cười vui như vậy?

Rốt cuộc đang nói chuyện gì chứ!

Diệp Vân Khê hơi tò mò không biết nữ nhân kia là ai, nhìn nàng ta tựa hồ còn rất trẻ, Nàng có thể nhìn ra trong mắt nữ nhân kia mang theo một loại tâm tư nào đó khi nhìn Thiếu niên.

Mà thiếu niên lại giống như không phát hiện ra.

Diệp Vân Khê híp mắt, cần theo rổ đi đến hai người kia trước mặt.

“ Vị tiểu ca này, gà rừng của huynh bán thế nào vậy?"

Nghe được giọng nói quên thuộc, Thiếu niên như là sửng sốt một chút, sau đó chợt ngẩn đầu lên, tầm mắt vừa vặn đối thượng với nàng.

“ Diệp cô nương?" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hắn hơi kinh ngạc gọi.

Diệp Vân Khê cười cười " Huynh còn nhớ ta à?"

Cố Hoành ngồi dậy, khẽ cười một cái, mí mắt cong cong như hình trăng non nói “ đương nhiên, ta chưa bao giờ quên cô nương mà"

Thấy hai người nói chuyện giống như có quên biết từ trước, nữ nhân vừa rồi cùng nói chuyện với Cố Hoành chợt ngồi dậy, nhìn nàng nghi hoặc hỏi.

“ Tiểu Hoành, vị cô nương này là?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cố Hoành sửng sốt, lúc này mới nhớ ra chưa cho hai người giới thiệu, bèn cười ngượng ngùng nói “ Tẩu tử, vị này là Diệp cô nương, chúng ta trước đó đã từng nhận thức qua, Diệp cô nương, đây là tẩu tử của ta, tên Trần Vân"

Diệp Vân Khê nghe vậy liền mỉm cười, lễ phép gọi một tiếng “ Tẩu tử"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Vân cũng mỉm cười “ Ra là Diệp cô nương, hâm hạnh, hâm hạnh, ta là tẩu tử của Tiểu Hoành, sau này cô cứ gọi Ta Trần tỷ tỷ là được"

Diệp Vân Khê cười khẽ, sau lớp vải mỏng như ẩn như hiện, lộ ra khuôn mặt tuyệt diễm.

Cố Hoành hơi ngây người, là hoa mắt sao? vừa rồi hình như vết bớt trên mặt Diệp cô nương, so với trước đó đã nhạt hơn rất nhiều...

Trần Vân nhìn Diệp Vân Khê, trong mắt ẩn ẩn có tia địch ý.

Diệp Vân Khê làm lơ nàng ta, biết được người này chỉ là tẩu tử của Cố Hoành, tâm trạng bức bối tan đi hơn chút, chỉ tay lên con gà vừa rồi nói.

“ Ta muốn mua con gà rừng này của ngươi, lần này không đến muộn đi?"

Cố Hoành cúi xuống nhặt lên gà rừng bỏ vào trong rổ nàng, có chút cưng chiều nói “ không lấy tiền, tặng cho cô nương đó"

Diệp Vân Khê dư quang liếc nhìn Trần Vân đang cúi đầu, hơi chần chừ nói “ như vậy sao được! này dù sao cũng là huynh vất vả săn được, lần trước huynh đã tặng cho ta một con rồi, không thể lại nhận nữa"

Trần Vân bên cạnh Cố Hoành khẽ nắm chặt tay đến mức trắng bệch, tâm tình rất là phức tạp.

Cô nương này rốt cuộc có quan hệ như thế nào với Tiểu Hoành chứ!

Trong lòng chợt nổi lên một hồi chuông cảnh báo, Trần Vân càng thêm hốt hoảng.

Diệp Vân Khê mua xong gà liền rời đi.

Cố Hoành nhìn nàng đi càng lúc càng xa, lòng nhộn nhạo một chút.

Hắn đột nhiên quay lại nhìn Trần Vân nói “ Tẩu tử, đệ có chuyện cần ra ngoài một lúc, dù sao cũng bán gần hết rồi, tẩu ở đây trông coi dã vật, nếu chút nữa không thấy đệ về thì tẩu cứ về trước đi đừng chờ đệ"

Trần Vân sửng sốt“ Đệ muốn đi đâu?"

Cố Hoành khẽ mỉm cười “ Chút việc vặt mà thôi, tẩu đừng lo lắng"

Nói rồi cầm theo cung tiễn chạy đi, để lại Trần Văn với gương mặt đen thui.

Trên đường lớn lúc này có rất nhiều người đang đi lại, bỗng từ xa một con ngựa chạy như điên đến, trên thân nó là một công tử ăn mặc sa hoa đang cần roi liên tục quát lên người nó.

“ Tránh ra tránh ra...húhú... hahaha không tránh ra đừng trách bản thiếu gia ngựa không có mắt..hú hú"

Diệp Vân Khê vừa bước ra khỏi con ngõ đã thấy con ngựa kia nghênh diện chạy đến, nàng hơi hoảng hốt một chút, đang muốn vận công tránh đi con ngựa kia đã bị người một tay bất chợt kéo lại.

Bị kéo bất chợt khiến Diệp Vân Khê hơi lảo đảo một chút, trực tiếp ngã vào một lòng ngực rắn chắc.

Chờ cho tên công tử kia đi rồi, dân chúng lại bắt đầu vây quanh chỉ chỉ chỏ chỏ.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Bên kia, Diệp Vân Khê Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khi lúc này thật phần xấu hổ.

Diệp Vân Khê nằm trong lòng ngực Cố Hoành, hai tay còn đặt trước ngực hắn.

“ Diệp Cô nương không sao chứ?"

Diệp Vân Khê rời khỏi người Cố Hoành, hơi lúng túng nói “ K...không sao...."

Cố Hoành thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cúi người xuống giúp nàng nhặt lên cái rổ, lại giương mắt nhìn theo bóng người phía trước, khẽ nhíu mày.

Diệp Vân Khê tiếp nhận rổ trong tay hắn, hơi cảm kích nói “ vừa rồi cũng may là có huynh, nếu không ta cũng không biết nên làm gì nữa!"

Cố Hoành hơi lắc đầu, không sao nói “ Diệp cô nương không sao là được rồi"

Diệp Vân Khê nhìn thấy băng gạc trên trán hắn có một vết máu, vừa rồi rõ ràng không thấy, có thể là do động tĩnh vừa rồi khiến vết thương cũ rách ra cũng nên.

“ Vết thương trên đầu huynh? hình như rách ra rồi!"

Nghe nàng nói thế Cố Hoành dùng tay khẽ chạm lên vết thương, mặt nhăn một chút khó phát hiện.

“ Chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, trở về bôi chút thuốc là được"

Cố Hoành cười nói.

Diệp Vân Khê còn lâu mới tin, nàng kéo tay Cố Hoành đi phía trước nói “ Là do ta nên vết thương mới bị rách ra, huynh theo ta đến đây"

Diệp Vân Khê kéo theo Cố Hoành trở lại tửu lâu của mình, sau khi bước vào, liền trực tiếp ấn hắn ngồi xuống trên ghế, chính mình thì vào trong phòng lấy thuốc.

Cố Hoành một đường bị nàng kéo đi không nói một lời, lúc này mới có thời gian đánh giá xung quanh.

Là một gian tửu lâu không lớn cũng không nhỏ, ước tính cũng có trăm mét vuông, bàn ghế đều có đầy đủ, chỉ duy nhất không có khách nhân.

Hoặc có lẽ, nó vốn dĩ không phải để tiếp khách nhân.

Cố Hoành có chút nghi ngờ, không biết nàng mua gian tửu lâu này để làm gì.

Diệp Vân Khê lúc này cũng ra tới, cần trên tay một đống thuốc mỡ cùng với thuốc trị thương.

Cố Hoành ngồi chỉnh tề một bên nhìn nàng bận rộn, hơi tò mò hỏi“ Cô nương ở đây sao?'

Diệp Vân Khê " Ân'' một tiếng, mới nói" xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, ta lại không thích bị làm phiền, liền trực tiếp dọn đến đây"

Nàng biết Cố Hoành rất có thể cũng đã nghe chuyện của nàng rồi, dù sao đều là một cái thôn, không muốn nghe thấy cũng khó.

Cố Hoành im lặng để nàng xử lý vết thương trên trán mình.

Từng ngón tay hơi lạnh chạm vào da thịt làm cho Cố Hoành có chút khó nhịn.

Người mình thích đang ở ngay trước mặt, còn tự tay giúp bôi dược, Cố Hoành chỉ cảm thấy mấy năm nay chịu khổ cũng đều xứng đáng.

Đúng vậy, từ lần đầu tiên gặp Diệp Vân Khê Cố Hoành đã thích nàng rồi.

Hắn chỉ là một thiếu niên còn khá gà mờ trong chuyện tình cảm, mới đầu chỉ nghĩ là tình cờ, không nghĩ duyên phận lại dẫn dắt hai người lần nữa gặp nhau.

Ba ngày ở trong núi, Cố Hoành càng thêm chắc chắn chuyện thích nàng, tuy trên mặt không được hoàn mỹ, nhưng nàng lại rất tốt bụng, nụ cười xinh đẹp cùng với đôi mắt hoa đào như thể biết nói đã làm lu mờ đi vết bớt đáng sợ kia.

Càng nhìn, Cố Hoành lại càng thấy thích, hắn thật sự rất thích con người trước mặt này.

Nhìn nàng đang chăm chú giúp chính mình sát thuốc, Cố Hoành đột nhiên nói “ Diệp Cô nương, ta thích cô"

Diệp Vân Khê:???

Cố Hoành thấy nàng không phản ứng bèn nói tiếp “ tuy không biết cô nương có thích ta hay không, nhưng lần đầu tiên ta thấy cô nương ta đã thích Diệp cô nương rồi...xin lỗi vì sự đường đột này.... nhưng ta chỉ muốn nói cho cô nương biết, ta thật sự rất thích cô!"

Diệp Vân Khê ngốc lăng, ngơ ngác nhìn gương mặt tuấn lãng trước mặt, trong con ngươi của chủ nhân nó còn có một tia mong chờ.

Đợi một chút! Gia hỏa này, mới có mười bảy đó có được không?

Hết chương 19

Tác giả có lời muốn nói.

Đa tạ đại gia đối ta duy trì ta sẽ tiếp tục nỗ lực.

***Tác phẩm này là tác phẩm ký hợp đồng của NovelToon, mọi hành vi sao chép khi chưa được phép bị nghiêm cấm.***

***Hãy tải NovelToon để trải nghiệm đọc tuyệt vời hơn!***

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu