Tôi và Sở Hoài đang ngồi trong chiếc xe limousine dài của anh ấy, quản gia lái xe, còn tôi và anh ngồi ở ghế sau.
Anh ấy tựa người lười nhác vào lưng ghế.
Đêm ở thủ đô rực rỡ sắc màu, ánh đèn neon lấp lánh lướt qua ô cửa sổ .
Phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Sở Hoài, sống mũi cao thẳng, ngũ quan như được điêu khắc.
Haha. Đúng là con cưng của Thượng Đế.
Sở Hoài bất chợt lên tiếng, giọng điệu lạnh nhạt:
“Cậu cũng biết điều đấy. Tôi tỏ tình mà cậu cũng chịu đồng ý thật.”
Tôi đáp:
“Haha. Đúng đúng, bao trọn bao trọn.”
Anh liếc nhìn tôi đầy kinh ngạc, sau đó mới nói tiếp:
“Cậu là bạn cùng phòng của Mộ Tuyết đúng không?
Vậy tốt nhất trước khi tốt nghiệp cứ ở lại ký túc xá đó, đừng chuyển đi.
Nếu sau này Mộ Tuyết gặp chuyện gì, cậu phải lập tức báo cho tôi biết, hiểu không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi từng nói sẽ mua nhà cho cô ấy ra ngoài ở, nhưng cô ấy bảo đừng dùng tiền bẩn để làm nhục cô ấy.”
Tôi gật đầu:
“Được được, không thành vấn đề. Haha.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng anh lại không vui:
“Này! Nói chuyện với tôi mà cứ liếc điện thoại là sao?
Website TruyenLau.com
Không nhìn ra tâm trạng tôi đang rất tệ à? Có chuyện gì gấp thế?”
Đúng là thiếu gia, ngay cả tính khí cũng xấu thật.
Tôi lập tức đặt điện thoại xuống:
“Xin lỗi xin lỗi, tôi đang chơi Ếch Du Lịch. Haha.
Thật ngại quá, lỗi của tôi. Hay là để tôi nghĩ cách đền bù cho anh nhé?”
Anh càng giận hơn:
“Cậu có ý gì? Ếch Du Lịch có gì hay? Cậu có biết chỉ cần tôi búng tay một cái là cậu bị đuổi học không?”
Dù nhiệt độ trong xe hơi lạnh, nhưng lưng áo của quản gia đã ướt đẫm mồ hôi.
Thiếu gia nổi giận thật sự rất đáng sợ.
Xem ra anh ta là kiểu người nói được làm được.
Tôi giải thích:
“Là như thế này, điện thoại tôi hết dung lượng, nên phải gỡ cài đặt game Ếch Du Lịch.
Nhưng tôi muốn đợi con ếch đi du lịch rồi mới gỡ. Vậy nên phải canh xem nó có đi chưa.”
Anh càng tức giận:
“Cậu lừa ai vậy! Rõ ràng ếch có ở nhà hay không thì đều có thể gỡ game! Sao phải chờ nó đi mới gỡ?”
Tôi nói:
“Bởi vì… tôi không nỡ gỡ game trước mặt nó…
Như vậy cảm thấy có lỗi với nó lắm.
Nên muốn đợi nó đi chơi rồi mới gỡ game. Haha. Xin lỗi, thiếu gia.”
Người có xu hướng làm hài lòng như chúng tôi là vậy đấy.
Đến cả một con ếch cũng phải dỗ dành.
Anh ngẩn người nhìn tôi, như bị chấn động.
Tôi hơi lo lắng.
Nếu bị đuổi học thật, chắc bố mẹ tôi sẽ đem tôi gả cho ông chú nào đó để đổi lấy sính lễ (không phải chê ông chú hay bố mẹ tôi gì đâu).
Tôi nói:
“Thiếu gia, xin lỗi, đừng giận mà——”
Còn chưa dứt lời, anh đã hoàn hồn, cúi người bật cười ha hả:
“Này, trên đời sao lại có đứa vừa ngốc vừa ngố như cậu chứ! Cả cảm xúc của con ếch mà cũng để tâm?”
Tôi hơi sốc. Thiếu gia thật sự tâm trạng thay đổi thất thường.
Quả nhiên ở bên thiếu gia chẳng khác nào bên hổ.
Ngay sau đó, anh lấy một chiếc hộp cứng cáp ném cho tôi:
“Đừng gỡ game nữa, giữ con ếch đó lại đi.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Là một hộp điện thoại iPhone mới tinh.
Là dòng iPhone 16 Pro Max, bản cao cấp nhất hiện nay, dung lượng 1TB.
Đúng là khỏi cần gỡ game thật.
Nhưng tôi hơi chần chừ.
Từ trước đến nay tôi chỉ dùng điện thoại cũ giá vài trăm nghìn, cái iPhone này hình như hơn chục triệu, mắc quá.
Tôi nói: “Tôi——”
Quản gia đang lái xe ngắt lời tôi, cười hiền hòa:
“Cô Trần, mỗi lần thiếu gia giận là hay đập điện thoại, trên xe luôn chuẩn bị sẵn mấy cái điện thoại mới thế này, còn nhiều lắm, cô cứ yên tâm nhận đi.”
Tôi nói:
“Haha. Vậy thì tốt quá, cảm ơn cảm ơn. Cảm động đến mức tiểu sinh rút đao hóa thân thành tiểu nữ tử luôn rồi.”
Quản gia ngẩn người.
Sở Hoài cũng đơ mặt.
À đúng rồi, người giới thượng lưu chắc không xem video ngắn hay mấy meme mạng đâu.
Sở Hoài bịt tai lại, ra lệnh:
“Đồ thần kinh! Cấm dùng mấy thứ ngớ ngẩn đó làm bẩn tai tôi!
Nghe thấy chưa! Chẳng buồn cười chút nào!”
Tôi nhìn anh.
Anh thì mặt căng lên, trừng mắt nhìn tôi, nhưng trong đôi mắt đẹp kia lại ánh lên nét cười, không giấu nổi.
Tôi cũng bật cười:
“Được được, thiếu gia.”
Quản gia cũng cười theo:
“Hôm nay thiếu gia vốn tâm trạng không tốt, giờ thì khá hơn nhiều rồi.”
Sở Hoài hừ một tiếng, lại tựa người vào ghế sau, cởi đồng hồ trên cổ tay ném cho tôi, ngẩng cằm lên, thần thái kiêu ngạo:
“Tặng cho cô đấy. Trưa mai tôi muốn cô ăn cơm cùng tôi, tiếp tục khiến tôi vui. Hiểu chưa?”
Tôi đón lấy:
“Được được, không vấn đề gì, cảm ơn thiếu gia.”
Quản gia đưa chúng tôi đi ăn tối, sau đó lái xe đưa tôi về dưới ký túc xá.
Tôi vừa về đến ký túc, liền lên mạng tra giá chiếc đồng hồ.
Phát hiện thương hiệu đồng hồ tên là “Patek Philippe”, giá bán 740.000 tệ.
Vì là phiên bản giới hạn nên giá bán lại trên thị trường cao ngất.
Chiếc tôi cầm, tình trạng gần như mới, ít nhất bán lại cũng được hơn 1 triệu tệ.
Cơn chấn động như đ/ạ/n xuyên thẳng vào não tôi, khiến tôi đờ người.
Tôi nắm chặt chiếc đồng hồ nhỏ ấy, đầu óc trống rỗng.
Sau đó lại vội nới tay lỏng ra, sợ bóp mạnh quá làm hỏng đồng hồ.
Thế nhưng, giây tiếp theo, không hiểu sao tay tôi lại bắt đầu run rẩy…
Tôi vội vàng nhét nhẹ đồng hồ vào túi áo trong.
Sinh viên chuyên ngành của chúng tôi, lương trung bình sau tốt nghiệp là 130.000 tệ mỗi năm.
Chiếc đồng hồ nhỏ này, muốn mua được thì tôi phải làm việc không ăn không uống suốt 6 năm.
Ai nói thanh xuân không có giá?
Chiếc đồng hồ này đủ để mua 6 năm thanh xuân của tôi rồi.
Nghĩ đến đây, thấy cuộc đời thật tàn nhẫn.
Lạy trời, cuối cùng tôi cũng có thể làm không uổng công rồi, tôi thật sự chịu không nổi nữa.
Haha.
4
Buổi trưa hôm sau, Sở Hoài đưa tôi đi ăn.
Chúng tôi ngồi trong xe, tôi bắt đầu báo cáo tình hình của Mộ Tuyết cho anh.
Sở Hoài, cũng như tôi, năm nay 20 tuổi, đang học năm hai ở Đại học Kinh Đô.
Nhưng anh không ở ký túc xá, cũng hiếm khi đến lớp, nên không rõ cuộc sống thường ngày của Mộ Tuyết ở trường ra sao.
Tôi cẩn thận trình bày:
“Thiếu gia, dạo này Mộ Tuyết không gặp khó khăn gì, nhưng buổi sáng cô ấy thường không ăn sáng, nên dễ bị đau dạ dày. Hôm nay lúc học, cô ấy có hơi đau.”
Vừa báo cáo, tôi vừa dụi mắt.
Mắt tôi bị hành tây làm cay, giờ thực sự là đau như sấm n/ổ trong đầu.
Vì lúc nãy ở ký túc, Mộ Tuyết nhờ tôi làm món ăn giảm cân cho cô ấy.
Cô ấy bảo đang ăn kiêng, khi nào xuống còn 44kg, cô ấy sẽ trở nên xinh đẹp hơn, lúc đó sẽ rủ Sở Hoài đi ăn.
Cô ấy nói, đến hôm đó, khi Sở Hoài thấy cô ấy xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ đá phăng con nhỏ xấu xí như tôi và quay lại tỏ tình với cô.
Tôi vừa gật đầu phụ họa “nhất định sẽ bị đá”, vừa giúp cô ấy chuẩn bị món ăn giảm mỡ.
Lúc cắt hành, mắt tôi cay đến chảy nước mắt, giờ vẫn còn đỏ hoe.
Sở Hoài gác một tay lên cửa sổ xe, nghe tôi kể về chuyện dạ dày của Mộ Tuyết mà có vẻ thờ ơ.
Gió lùa qua mái tóc anh, những lọn tóc đen rối nhẹ, rơi xuống vòm mày sắc nét.
Khi anh ngẩng mắt lướt nhìn tôi, bất chợt sững người.
Vì Một Lần Dám Nói Không
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.