Mấy ngày sau đó, Sở Hoài không tìm tôi, cũng không nhắn tin.
Hôm ấy, tôi ở trong phòng tự học từ sáng đến tối.
Học xong, tôi định ghé căn-tin ăn chút gì đó.
Vừa bước ra khỏi ký túc xá, giây tiếp theo, có người chặn tôi lại.
Tôi ngẩng đầu, phát hiện là em trai tôi – Trần Minh Diệu.
Nó đút tay vào túi, cười cợt nhìn tôi:
“Chị à, nghe nói dạo này chị bám được đại gia rồi hả?”
Nó bước lên một bước, áp sát tôi:
“Chuyển cho em 800 nghìn, em muốn mua xe.
Con gái thì giữ tiền làm gì, sau này em còn phải cưới vợ nữa.”
Tôi nói:
“Ha ha. Chị làm gì có 800 nghìn.
Chị mới nhận được học bổng quốc gia, được 8 nghìn.
Cộng thêm tiền tiết kiệm trước đó nữa là 11.300 đồng.
Vậy được không?”
Nó đẩy tôi một cái mạnh:
“Chỉ có từng đó?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhà họ Sở không cho tiền chị à?
Cũng phải thôi, cái mặt xấu như chị, Sở Hoài nhìn chắc cũng muốn nôn, có khi tắt đèn rồi mới dám ngủ với chị đấy.
Thôi, chuyển ngay 11.300 cho em!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chị đã vô dụng không kiếm ra tiền thì đi ra đường đứng b/á/n th/â/n đi!”
Nói xong vẫn chưa hả giận, nó còn giơ tay định tát tôi.
Nhưng ngay giây sau, cổ nó bị ai đó kéo ngược ra sau, là một đòn khống chế chuẩn mực.
Người ra tay là Sở Hoài.
Trần Minh Diệu bị bóp cổ, phát ra tiếng thở dốc “ư ư”, mặt đỏ bừng.
TruyenLau
Sở Hoài trông rõ ràng chẳng buồn để tâm, anh nâng gối lên thúc thẳng vào lưng dưới của nó, bàn tay siết mạnh.
Tôi nghe rõ ràng một tiếng “rắc” vang lên.
Lưng nó gập lại, chắc chắn đã nứt xương.
“Aaaa——!!!”
Trần Minh Diệu gào thảm thiết, âm thanh vang đến nhức óc.
Cả thế giới tôi như rơi vào một trận nổ lớn ong ong.
Tôi bất chợt nhớ lại lời khoe khoang của Mộ Tuyết trong ký túc xá:
“Anh Hoài nhà tụi tớ học võ từ nhỏ, thầy của ảnh là lính đánh thuê đã giải nghệ từ nước ngoài đấy .
Siêu đỉnh luôn, tụi bây có biết đánh cận chiến là gì không?
Trần Dư, cả đời này chắc mày chưa từng thấy đâu ha?”
Thế giới vẫn còn đang rung lắc, còn tôi thì nhìn chằm chằm vào Sở Hoài.
Ngũ quan của anh cương nghị, góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao thẳng, nét mặt sắc sảo.
Nhưng đôi mắt lại đẹp một cách kiêu kỳ, rõ ràng là di truyền từ mẹ anh.
Lúc này đây, ánh mắt anh sâu đen lạnh lẽo, ẩn hiện chút nụ cười tàn nhẫn.
Giây sau, anh buông tay, Trần Minh Diệu như cái xác rũ rượi ngã sụp xuống bên chân anh.
Nó nằm đó co giật, rên rỉ thảm thiết, không còn sức mà bò dậy.
Sở Hoài chẳng buồn liếc nhìn, chỉ tiện chân đá nó sang một bên, rồi đưa tay về phía bên cạnh.
Lập tức có người đưa cho anh một chai rượu màu cam ánh vàng.
Anh ngửa tay đổ nguyên cả chai rượu lên đầu Trần Minh Diệu, dáng vẻ cao ngạo, khiến thằng em tôi trông chẳng khác nào con chó ướt sũng.
Sự hung hăng khi nãy biến mất không còn dấu vết.
Sở Hoài khoanh tay, cúi đầu lạnh lùng nhìn nó:
“Từ giờ trở đi, mỗi lần mày dám tìm cô ấy, tao sẽ đ/á/n/h mày một lần.
Đánh đến c/h/ế/t.”
Trần Minh Diệu đau đến vặn vẹo mặt mày, đang gào khóc xin tha.
Miệng lắp bắp những lời vô nghĩa như:
“Em không dám nữa… Lưng em gãy thật rồi…
Xin anh tha cho em…
Anh là ông nội em, là tổ tiên em…
Cô ấy là ông nội em… cô ấy là tổ tiên em…”
Tôi thật sự không biết nên nói gì nữa.
Sở Hoài dường như không buồn nghe thêm, chỉ kéo tôi lên xe.
8
Lên xe rồi, hiếm hoi thay, Sở Hoài lại chẳng nói với tôi câu nào.
Tâm trạng anh dường như không tốt.
Tôi chợt nhớ ra, trước đây từng vô tình nghe Mộ Tuyết nhắc với ai đó về ngày giỗ mẹ của Sở Hoài.
Chính là hôm nay.
Bảo sao tâm trạng anh lại kém như vậy.
Cũng bảo sao anh lại đến tìm tôi.
Tôi nghĩ, có lẽ trong mắt anh, tôi chỉ là niềm vui mới mẻ.
Những lần trước tôi đều khiến anh vui vẻ, nên có lẽ hôm nay, anh cũng hy vọng tôi làm được như thế.
Nhưng tôi thật sự không biết nên nói gì.
Dạo này bận học, chẳng còn thời gian cập nhật mấy trò cười trên mạng nữa.
Đến nhà hàng, tôi chỉ có thể im lặng nhìn anh uống rượu.
Từng ly từng ly, từng chai từng chai, uống mãi uống mãi, cho đến khi mệt mỏi.
Rồi tôi dìu anh về khách sạn.
Phòng tổng thống ở tầng cao nhất đã được đặt sẵn cho anh từ trước.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tôi choáng váng.
Tôi luôn nghĩ phòng khách sạn chỉ đơn giản là một cái giường và một cái toilet.
Nhưng trong căn phòng tổng thống này, lại có cả phòng khách, phòng ngủ, sân thượng, phòng ăn, quầy bar, phòng thay đồ, thậm chí còn có cả… phòng chiếu phim?
Hai mắt tôi như muốn dại ra.
Thật sự đúng là… tư bản!
Tôi không hiểu, vì sao Sở Hoài lại có thể sống trong nhung lụa thế này mà vẫn buồn khổ.
Nếu là tôi được sống cuộc sống như anh, dù có mất hết cả nhà tôi vẫn sẽ rất vui vẻ.
Dù ba mẹ tôi có nghiện r/ư/ợ/u c/ờ b/ạ/c, trọng nam khinh nữ, muốn gả tôi đi đổi sính lễ .
Từ nhỏ đ/á/n/h đập tôi, dù em trai tôi luôn chửi mắng và đ/á/n/h tôi, suốt ngày vòi tiền…
Nhưng tôi vẫn chúc họ sống lâu trăm tuổi, và cả nhà chúng tôi mãi mãi hòa thuận, cùng nhau… gói! bánh! chưng!)
Vì Một Lần Dám Nói Không
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.