Chúng tôi đang ăn sáng thì có người hầu bước đến nhỏ giọng xin chỉ thị:
“Thiếu gia Sở Hoài, ở cửa có một cô Tào Mộ Tuyết muốn gặp ngài.”
Sở Hoài nhíu mày:
“Cô ta tìm tôi làm gì?”
“Thiếu gia, cô ấy nói là bạn thân của ngài.
Cô ấy bảo hôm nay có một đàn anh tỏ tình với cô, không biết có nên đồng ý hay không, nên đến hỏi ý ngài.”
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Tào Mộ Tuyết đang đứng ở cửa nhà hàng.
Hôm nay thời tiết âm mấy độ, vậy mà cô ta mặc rất phong phanh.
Áo khoác dạ màu xám sữa, váy ngắn màu trắng tinh, đôi chân thon dài trắng nõn để trần.
Trang điểm tỉ mỉ, môi hồng nhạt tôn lên làn da trắng mịn.
Khác hẳn với khuôn mặt phẳng và bình thường của tôi, đường nét nghiêng mặt của cô ta lại sắc sảo và xinh đẹp.
Website TruyenLau.com
Người đi đường cứ quay lại nhìn, tưởng là minh tinh nào đến.
Nội thất khách sạn lộng lẫy dát vàng, nhưng đứng cạnh nhan sắc của cô ta, lại như phông nền mờ nhạt.
Tôi lại lên cơn “nghiệp vụ”, trong đầu nghĩ đến hashtag.
Túi xách của cô ấy màu đỏ rượu, móc khóa trên túi màu xanh sữa.
Đỏ – xanh, tôi đang nghĩ liệu có nên gắn hashtag #cặpbánhngọt không. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ánh mắt cô ta giao với tôi, rồi từ trên xuống dưới đánh giá đầy khiêu khích, còn lườm tôi một cái rõ dài.
Sở Hoài nhìn người hầu, có chút mất kiên nhẫn:
“Cô ta được tỏ tình thì liên quan gì đến tôi?”
Người hầu khúm núm gật đầu:
“Vậy… không gặp cô ấy nữa? Thiếu gia, chúng tôi sẽ lập tức tiễn cô ấy đi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Không gặp.” Sở Hoài nhìn tôi, như thấy buồn cười:
“Trần Dư, sao cô không ăn đi?
Không thích món Tây thì bảo họ mang đồ điểm tâm kiểu Hoa lên.
Này, không thích thì phải nói ra, đừng có ngốc nghếch như thế.”
Tôi vội vàng gạt bỏ mớ hashtag bánh ngọt ra khỏi đầu, cắm đầu vào ăn.
Tào Mộ Tuyết có vẻ không tin Sở Hoài từ chối gặp mình, mặt cô ta tái đi như không tin nổi.
Bất ngờ mất kiểm soát, cô ta đẩy phăng nhân viên phục vụ, lao vào định đ/á/n/h tôi:
“Trần Dư! Cô lấy tư cách gì ngăn không cho Sở Hoài gặp tôi!”
Tôi còn chưa kịp nuốt miếng cua hoàng đế trong miệng, ngẩng đầu lên nhìn cô ta, ngơ ngác.
Phản ứng của Sở Hoài rất nhanh, lập tức nắm lấy cổ tay cô ta, không để cô ta chạm vào tôi.
Anh nhíu mày, cả người tỏa ra khí lạnh, đầy giận dữ:
“Tào Mộ Tuyết, cô phát điên gì vậy, chuyện này không liên quan đến Trần Dư, là tôi không muốn gặp cô.”
Lập tức có người hầu bước lên, vừa đi vừa liếc nhìn sắc mặt Sở Hoài.
Bọn họ đọc ý rất chuẩn, lập tức giữ lấy Tào Mộ Tuyết kéo ra ngoài.
Sở Hoài dặn:
“Cô ta không phải bạn tôi. Sau này đến tìm tôi thì cản lại hết.”
Người hầu cúi đầu vâng dạ đầy kính cẩn.
Tào Mộ Tuyết mặt mày trắng bệch, như không tin nổi.
Vừa bị kéo đi, vừa giận dữ lườm tôi, mặt đỏ bừng, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tôi ăn ngấu nghiến thêm một lúc, mới phát hiện Sở Hoài hình như đã im lặng từ lâu.
Tôi lén lút ngẩng đầu nhìn anh.
Phát hiện anh đang chống cằm, nhìn tôi ăn.
Tôi bỗng thấy xấu hổ chếc đi được.
Khách sạn này trông như lâu đài, khách khứa đều là giới giàu có quyền lực, chỉ có tôi là thật sự nghèo khổ.
Tôi vừa rồi có lẽ không vô ý làm trò cười trong quy tắc ăn uống đấy chứ?
Tôi lại liếc anh bằng khóe mắt.
Sở Hoài ngồi ở ghế đầu bàn, sau lưng là vài người hầu luôn sẵn sàng chờ lệnh.
Anh ngồi khá thư thái, bờ vai rộng tựa vào lớp nhung đỏ của ghế, một tay khoác lên lưng ghế, đôi mắt trong vắt hơi nheo lại, nhìn tôi, trông tâm trạng khá tốt.
Anh không cười nhạo tôi, chắc tôi không làm trò cười đâu.
Tôi đang định ăn tiếp thì Sở Hoài bất ngờ mở miệng, giọng điệu khẽ nhếch lên, có vẻ thích thú:
“Nhìn tôi làm gì?”
Tôi lỡ lời:
“Tại vì anh rất đẹp, rất đặc biệt, cho tôi cảm giác có chút xa cách.”
“Nhảm nhí! Đừng nói nữa!”
Anh như bị điện giật, quay đầu đi, mặt như đỏ hơn, tay vô thức che tai, rồi lại giả vờ thản nhiên thả xuống cổ, nói:
“Cô! Tôi thực sự ghét nói chuyện với kiểu người ngốc như cô!
Ờ, thực ra cũng không hẳn là ghét, chỉ là… sao cô… mới sáng ra đã nói mấy câu kiểu vậy— Thôi quên đi!”
Tôi mỉm cười, giữ im lặng.
Anh ấp úng thêm một lúc, rồi cố tình ho mấy tiếng, cuối cùng cũng lấy lại phong thái cao ngạo thường ngày:
“Này, Trần Dư, ký túc xá đó cô đừng ở nữa, chỗ chật người đông, ở mãi không thấy ghê à?
Vạn Thế Hào Đình cách trường cô không xa, tôi có căn biệt thự bên đó, mai chuyển quyền sở hữu cho cô, cô dọn sang đó mà ở.”
Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng.
Chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực…
Biệt thự… cho tôi sao?
Cho tôi, biệt thự thật à?
#MừngQuáMàKhóc #CảmTạĐạiGia #CơmMềmRấtNgon
#ChúngTôiYêuCậuConNhàGiàu #HẹnBiệtThựNgàyMai
#CảmGiácTổTiênPhùHộLàThếNào
#XinChàoHuyềnThoạiRảiTiền #TrươngVạnSâmPhátTàiRồi
#ThầnTàiXinBậtChếĐộ
Tôi ngơ ngác hỏi anh:
“Biệt thự màu đỏ – xanh à?”
Anh nhướng mày:
“Gì cơ?”
Tôi bừng tỉnh, cười toe toét:
“À không có gì! Vâng vâng, cảm ơn cảm ơn, mai nhé mai nhé!”
Sở Hoài nghiêng đầu bật cười, không nói gì thêm.
12
Lại thêm vài tháng trôi qua.
Tôi và Sở Hoài vẫn duy trì mối quan hệ như cũ, không quá gần gũi cũng chẳng xa cách.
Chúng tôi không làm những chuyện thân mật mà các cặp đôi thường làm.
Hôm đó là sinh nhật tôi.
Sở Hoài tặng tôi một chiếc váy dạ hội đắt tiền, bao trọn một nhà hàng sang trọng để mời tôi dùng bữa.
Nhà hàng được trang trí trang nhã, hương thơm lan tỏa khắp nơi, chiếc bánh sinh nhật nhiều tầng, xinh đẹp lộng lẫy.
Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện vu vơ, hơi men khiến câu chuyện dần trôi đi xa.
Không biết sao lại nhắc đến tên của tôi.
Sở Hoài tựa lưng vào ghế, nhàn nhã nói:
“Trần Dư, ‘Trầm Ngư’ là từ trong ‘trầm ngư lạc nhạn’ đúng không? Nghe cũng hay đấy, chắc ba mẹ cô rất yêu thương cô nhỉ.”
Tôi sững người.
Tôi và em trai là song sinh khác trứng.
Ba mẹ tôi chỉ muốn có con trai, cảm thấy tôi là kẻ thừa thãi.
Chỉ có ông nội là người quan tâm đến tôi, vì tôi học giỏi từ nhỏ.
Năm tôi 13 tuổi, đang học lớp 7, có lần thi toán không tốt, chỉ đứng thứ hai toàn khối.
Ông bắt tôi cởi áo, quỳ gối cầm roi đến trường xin lỗi thầy cô vì đã làm họ thất vọng.
Lúc đó tôi đã dậy thì, ngực đã phát triển, không còn là một đứa trẻ.
Tôi không muốn cởi áo, cũng không muốn bị bạn học nhìn thấy trong hoàn cảnh đó, quá mất mặt.
Tôi kiên quyết từ chối.
Ông giận dữ, nói tôi cả đời này sẽ không có tương lai.
Rồi ông lên cơn đau tim, không cứu kịp, đã qua đời.
Từ đó về sau, tôi không còn dám từ chối bất cứ ai nữa, trở thành một người luôn tìm cách làm hài lòng người khác một cách bệnh hoạn.
Tôi thường xuyên gặp ác mộng, luôn là cảnh ông nội qua đời.
Nhưng lúc này, từ năm 13 tuổi đến 20 tuổi, suốt 7 năm chưa từng phản bác ai, vậy mà tôi lại buột miệng nói ra một câu:
“Không… không phải ‘Trầm Ngư’ trong ‘trầm ngư lạc nhạn’… mà là ‘Dư’ trong thừa thãi.”
Tôi nghe thấy chính giọng nói hơi lắp bắp của mình.
Sở Hoài sững lại.
Tôi cũng giật mình, tim đập rộn lên, cúi gằm đầu xuống.
Trong lòng gào thét.
Tại sao tôi lại nói như vậy?!
Tại sao lại phản bác?!
Bởi vì tôi muốn nhận được sự thương hại của Sở Hoài, muốn khiến anh xót xa cho tôi.
Vì muốn có được sự xót xa ấy, tôi thậm chí không ngại đem vết thương của chính mình ra lợi dụng.
Thật bỉ ổi, thật đáng g/h/ê t/ở/m, tôi đúng là loại người như vậy.
Tôi chăm chăm nhìn miếng bánh trong đĩa, không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Sở Hoài không nói gì thêm.
Không khí lặng im bao trùm.
Tim tôi đập ầm ầm.
Tôi âm thầm đếm ngược 3…2…1, rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Nhưng phát hiện…
Anh đang nhìn điện thoại.
Có vẻ có ai đó nhắn tin đến.
Sở Hoài đột ngột đứng bật dậy.
Lập tức có người hầu đưa áo khoác đến.
Anh không liếc lấy một cái, cầm lấy rồi sải bước đi thẳng.
Tôi vội đuổi theo, nắm lấy cổ tay anh:
“Sở Hoài.”
Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh thấu xương, sắc bén đến nỗi tôi giật mình, tim run lên một nhịp.
Anh nói:
“Buông tay.”
Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất, đưa cho anh:
“Tôi không định cản anh, là điện thoại anh rơi.”
Anh cũng không nhìn tôi, nhận lấy rồi đẩy cửa rời đi.
Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh.
Vừa rồi khi nhặt điện thoại, tôi đã thấy màn hình tin nhắn.
Là người trong trường nhắn cho Sở Hoài, nói rằng tối nay Tào Mộ Tuyết định đến tìm anh, nhưng đã gặp t/a/i n/ạ/n giao thông.
Tin nhắn kèm theo một tấm ảnh trong phòng bệnh.
Tào Mộ Tuyết nhắm mắt, mái tóc đen xõa bên má, gương mặt không chút m/á/u.
Hàng mi dài rũ xuống, như một nàng công chúa ngủ trong rừng trắng bệch, mong manh dễ vỡ.
Bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ động lòng thương xót.
Huống chi là Sở Hoài.
Vì Một Lần Dám Nói Không
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.