Chương 68: Bởi vì đôi tình lữ kia, rất ngu ngốc
A Cửu đôi mắt rũ xuống, thần sắc mênh mang.
Hơi thở ấm áp của Sở Hòa phả qua gáy hắn, mang theo mùi rượu nhàn nhạt, không hề huân người, trái lại giống như làn gió ấm áp ngày xuân.
A Cửu bị ngón tay nàng chọc đến hơi nghiêng đầu, hàng mi dài đổ một bóng râm nhỏ trước mắt hắn.
Nàng vẫn còn lẩm nhẩm lầm thầm: “Bằng hữu không chỉ là người cùng chàng cười, cùng chàng khóc, còn có thể cùng nhau làm càn, làm chuyện xấu, lúc đó còn có thể ném nồi cho đối phương đấy! Giống như hôm nay vậy, chúng ta đ.á.n.h Đao lão tam, thì ta sẽ không đ.á.n.h chàng!”
Hai chữ “Bằng hữu” từ miệng Sở Hòa cứ lặp đi lặp lại trong lòng thiếu niên, giống như một quả trái cây không rõ mùi vị, hắn ngậm lấy, nhưng không tài nào nếm ra rốt cuộc là ngọt hay là chát.
“Ném nồi…” Hắn lặp lại khe khẽ, giọng nói vừa nhẹ vừa sáp. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sở Hòa vẫn lải nhải bên tai hắn, nói rằng lần sau Đao lão tam thấy họ chắc chắn phải dậm chân, nói rằng lúc nãy hắn chạy trốn khi nàng bắt quả tang thật là sức sống, ánh mắt sáng rực như những đốm tinh tú đang cháy.
Những lời này, khiến hắn không còn là d.ư.ợ.c nhân quật Miêu Cương, mà thật sự biến thành một thiếu niên bình thường mười bảy, mười tám tuổi, biết gây phiền toái, biết bị người khác ghét bỏ.
Website TruyenLau.com
Những lời nói đó triền triền nhiễu nhiễu chui vào tai, khiến trái tim A Cửu cũng vô danh run lên bần bật.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có rất nhiều chuyện, hắn vẫn còn chưa hiểu, nhưng quả trái cây không rõ mùi vị trong lòng hắn, dường như đã âm thầm mềm đi một chút, vị chát phai nhạt, thế mà lại lộ ra chút vị ngọt nhỏ nhoi khó nhận ra.
“Bằng hữu, chính là dùng để ném nồi.” A Cửu mi mắt cong cong, lấp lánh sáng ngời: “A Hòa, ta dường như đã hiểu, có bằng hữu thật là tốt.”
Giọng Sở Hòa chợt ngừng lại. Nàng nói nhiều như vậy, sao hắn chỉ nhớ có hai chữ “Ném nồi” thôi chứ?
A Cửu bỗng nhiên bật cười thành tiếng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“A Hòa, ta cõng nàng bay đi.”
Sở Hòa còn chưa kịp mở miệng đáp lại, trong giây lát, nàng đã bị thiếu niên cõng bay lên trời, dừng lại trên những mái ngói đen.
Sở Hòa túm lấy tóc hắn, kêu lên chói tai.
“Dựa, cái tên giang hồ nào nửa đêm không ngủ được lại bay loạn khắp nơi thế!”
“Ồn muốn c.h.ế.t!”
“Ngói nhà ta mới lợp xong hai ngày trước, chớ có dẫm sụp nữa đấy!”
Những tiếng hùng hùng hổ hổ vang lên liên tiếp. Tay Sở Hòa mất hết sức lực, nhưng tóc A Cửu bị túm đau, hắn dẫm chân mạnh hơn một chút, làm rơi xuống vài mảnh ngói đen.
Người đang ngủ trong phòng bật tung chăn mắng vọng ra: “Biết bay thì ghê gớm lắm sao! Đạp vỡ ngói nhà ta thì bồi thường tiền đi!”
Sở Hòa ném một quả bạc xuống, nhanh chóng vỗ vỗ vai A Cửu: “Chạy mau, chạy mau! Bị người ta bắt được, ta không chịu nổi mất mặt như vậy đâu!”
Mũi chân thiếu niên khẽ nhón trên mái ngói, thân hình càng lúc càng lao nhanh về phía trước. Mái tóc trắng như tuyết bay phần phật trong gió đêm. Hắn cõng Sở Hòa, như một đạo lưu quang xẹt ngang qua những mái nhà, chỉ để lại phía sau tiếng mắng càng thêm vang dội của lão hán.
Suốt chặng đường bay này, bách thái thế gian trong đêm tối cũng hiện ra trước mắt.
Có đứa trẻ mở cửa sổ muốn ngắm trăng, lại nhìn thấy người đầu bạc như quỷ mị cõng một cô gái bay qua mái nhà đối diện, sợ tới mức khóc lớn.
“Cha, nương, có quỷ tới bắt người!”
Có đôi nam nữ trẻ tuổi lén lút gặp nhau ở ngõ nhỏ, đang gặm miệng đối phương, bỗng nhiên trên đầu rơi xuống một khối ngói vỡ. Lại nhìn thấy bóng người áo đỏ như oán linh vụt qua, cả hai ôm nhau kêu to:
“Quỷ a!”
Lại có tên ăn trộm đang leo tường chuẩn bị vào nhà phú hộ trộm một chuyến, lại bị Sở Hòa nhặt mảnh ngói vỡ ném trúng. Tên ăn trộm ngã vật xuống đất, bị đội tuần tra cầm đèn lồng bắt quả tang, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
“Ta… Ta chỉ là thấy nhà hắn khuya rồi không thắp đèn, lo lắng nhà hắn có chuyện, nên mới đến xem thôi! Ta tuyệt đối không phải tới trộm đồ!”
Sở Hòa ghé vào vai A Cửu, cười náo nhiệt thành tiếng.
A Cửu nghiêng mặt, cọ cọ với nàng: “Vui không?”
Sở Hòa giang hai tay cảm nhận gió đêm, lớn tiếng nói: “Vui lắm!”
Gió đêm bỗng nhiên nổi lên, cuốn bay mái tóc bạc xõa xuống của A Cửu, cũng làm vạt áo Sở Hòa bay lên. Nàng kinh hô một tiếng, theo bản năng siết chặt vải áo trên vai thiếu niên, chóp mũi chạm vào gáy hắn, ngửi được một mùi hương mát lạnh như sương tuyết, thập phần dễ chịu.
Nàng không nhịn được, lại cọ cọ vào cổ hắn, hít sâu hương vị trên người hắn.
Quá mức thân mật, A Cửu chịu không nổi, dưới chân lảo đảo một cái, lại đạp vỡ một mảng ngói đen, rước lấy tiếng mắng lớn từ người trong phòng.
Sở Hòa thuần thục ném một quả bạc: “A Cửu, chàng có biết chúng ta hiện đang làm gì không?”
Hắn cười: “Chúng ta đang gặp rắc rối.”
“Đúng vậy, chúng ta đang gặp rắc rối!”
A Cửu không quay đầu lại, nhưng vẫn có thể nghe ra giọng nàng nhẹ nhàng. Ngón tay hắn đang đáp trên đầu gối Sở Hòa lặng lẽ cong cong, khóe miệng nhếch lên, đôi mắt đỏ tươi trong bóng đêm tựa như sao băng màu đỏ xẹt qua, cùng với ý cười nhẹ nhàng của thiếu niên, hòa vào tiếng gió, vang vọng trong đêm tối.
Người của Đãng Ma Vệ trói tên ăn trộm lại, không nhịn được hỏi: “Lão Đại, hai kẻ nhiễu dân kia thật sự không cần quản sao?”
Giáp Nhất hai tay ôm đao, quay lưng bước đi: “Có kẻ nhiễu dân nào sao? Không có đi, dù sao ta là không hề nhìn thấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy tên hắc giáp vệ nhìn nhau, cuối cùng xách tên ăn trộm bị trói lại, cũng coi như không nhìn thấy gì.
Tên ăn trộm giãy giụa: “Uy, người của Đãng Ma Vệ các ngươi mắt mù sao? Trên mái nhà bay lớn như vậy hai người, các ngươi nhìn không thấy sao!”
“Phanh” một tiếng, tên ăn trộm mắt trợn trắng, hôn mê bất tỉnh.
Giáp Nhất thu nắm đ.ấ.m về, chính nghĩa lẫm nhiên: “Tiếp tục tuần tra, bảo hộ Thương Hải Châu thái bình!”
Hắc giáp vệ đồng thanh trả lời: “Rõ!”
Thương Hải Châu có một tháp cao, nằm cạnh pho tượng, bên trong tế điện mỗi một vị tiền bối đã hy sinh vì Thương Hải Châu. Ở tầng cao nhất của tháp, có thể thu toàn bộ cảnh đêm Thương Hải Châu vào đáy mắt.
“Là người nói không có vấn đề, ta mới đến Ôn Nhu Hương chờ gặp mặt người. Giờ lại xảy ra chuyện, ta còn cùng Đao gia lão tam và Chu Hàm giao thủ, thậm chí Văn Nhân Bất Tiếu cũng ở đó. Ta chắc chắn đã bị bọn họ theo dõi, nếu thân phận ta bại lộ, phải làm sao!”
Trong giọng nói của kẻ đeo mặt nạ ẩn chứa sự tức giận bị đè nén. Nếu không phải cả hai còn có lợi ích chung, hắn đã sớm động thủ tính sổ với đối phương.
“Hà tất phải nóng nảy như thế, thân phận của ngươi không phải vẫn chưa bại lộ sao?”
Bóng dáng người nam nhân cẩm y hoa phục trước mắt cao lớn, ngón tay khớp xương rõ ràng gập lại trang giấy, chẳng mấy chốc một con ếch xanh bằng giấy đã hiện ra sinh động như thật.
Hắn duỗi tay, đưa con ếch giấy qua, tiếng cười dễ nghe êm tai: “Được rồi, đừng giận, tặng cho ngươi, coi như ta bồi tội.”
Kiếm trong tay kẻ đeo mặt nạ ghét bỏ đẩy tay hắn ra: “Thu lại tư thái hài hước của ngươi, nói chuyện chính sự.”
Ếch giấy do mình gấp bị ghét bỏ, nam nhân có chút không vui. Hắn ném ra một lọ thuốc: “Đồ vật cho ngươi rồi, cứ theo kế hoạch mà hành sự là được.”
“Ngươi xác định kế hoạch không có vấn đề?”
“Có thể có vấn đề gì chứ?”
“Ngươi đừng quên, hôm nay tên người Miêu Cương và Đao lão tam kia đã dẫn tới một đám người, khiến Ôn Nhu Hương bị giảo đến hỏng bét.” Kẻ đeo mặt nạ trầm giọng nói: “Tố nghe người Miêu Cương âm hiểm quỷ quyệt, lẽ nào hắn đã nhận ra điều gì? Nghe nói việc Ngư Tam Nương c.h.ế.t, chính là do tên Miêu Cương kia cùng nữ t.ử Trung Nguyên ra tay thay đổi cục diện.”
“Đổi là những người khác có lẽ còn có khả năng, nhưng đổi là hai người kia, thì không thể nào.”
Kẻ đeo mặt nạ nghi hoặc: “Vì sao?”
Vị công t.ử ném con ếch giấy trong tay đi, chỉ vào màn đêm xa xăm: “Bởi vì đôi tình lữ kia, rất ngu ngốc.”
“Ha ha ha, vui quá, A Cửu, tiếp tục bay đi, ngày mai ta mời chàng ăn hồ lô đường!”
“Hồ lô đường, được thôi!”
Bọn họ bay qua bay lại, vòng quanh Thương Hải Châu hết một vòng lại một vòng, mang theo cái vẻ điên cuồng không màng người khác sống c.h.ế.t, khiến vạn gia ngọn đèn dầu sáng lên, ai nấy đều hùng hùng hổ hổ.
Kẻ đeo mặt nạ trầm mặc một lát, nghiêng mặt, nói: “Ngươi nói đúng.”
Cố gắng bỏ qua âm thanh nền của cặp tình lữ ngu ngốc kia, kẻ đeo mặt nạ cất lọ thuốc: “Cái tên Kim Gia kia biết nhiều chuyện của chúng ta như vậy, ngươi không lo lắng hắn phản bội sao?”
Tờ giấy trong tay nam nhân lại được gấp thành một con chuồn chuồn, hắn định đưa cho kẻ đeo mặt nạ, nhưng lại bị đối phương hất bay.
Hắn cười: “Kim Gia đi theo ta mười mấy năm, trung thành và tận tâm, tự nhiên sẽ không phản bội.”
Bên kia, Kim Gia vừa mới chạy thoát khỏi ma trảo của đông đảo phu nhân.
Trên mặt hắn chi chít dấu bàn tay, một thân chậtvật. Hắn khó khăn lắm mới trốn vào phòng bôi t.h.u.ố.c định ngủ ngon, nhưng trên mái nhà thường xuyên truyền đến tiếng hi hi ha ha, làm hắn lăn qua lộn lại không tài nào ngủ được.
Kim Gia vén chăn lên, oán khí sâu nặng.
giuadongtrotan
Vừa lúc muốn đi tiểu, hắn vừa mắng thầm trong miệng, vừa móc ra cái bô. Quần vừa tuột, hắn cảm thấy không ổn.
Cúi đầu nhìn.
Hắn lại dùng tay đỡ.
Mềm oặt, không thể dựng lên.
Lại dùng hai tay cùng nhau đỡ.
Vẫn là mềm mại, không có động tĩnh.
Một lúc lâu sau, Kim Gia run rẩy cả người, xụi lơ trên mặt đất.
Hắn… Hắn… Hắn cư nhiên không thể đi tiểu!
Khi ngoài cửa sổ lại một lần nữa vang lên tiếng cười của cặp tình lữ ngu ngốc kia, chỉ trong khoảnh khắc đó, Kim Gia nhớ lại ánh mắt của tên người Miêu Cương nhìn hắn không lâu trước đây.
Ánh mắt kia vô cùng lạnh lẽo, dường như xem thấu linh hồn hắn.
Văn Nhân Bất Tiếu là người chính phái, sẽ không nghiêm hình tra tấn.
Nhưng tên người Miêu Cương kia thì khác a!
“Tên người Miêu Cương đó nhất định là đoán ra ta có liên quan đến Vân Hoang Bất Hủ Thành nên đã hạ độc ta!”
“Kẻ này lòng dạ quả thực sâu không lường được!”
“Giống nòi Tống Gia không thể đoạn ở chỗ ta được!”
Xuyên Sách Không May Công Lược Phải Thiếu Niên Miêu Cương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.