Xuyên Sách Không May Công Lược Phải Thiếu Niên Miêu Cương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Sách Không May Công Lược Phải Thiếu Niên Miêu Cương

Chương 73: Người giấy

Trong hắc ám cơ quan địa đạo, Minh Trùng màu lam cung cấp ánh sáng ấm áp nhẹ nhàng.

 

A Cửu vốn muốn cùng Sở Hòa “chơi” thêm nữa, nhưng suốt đoạn đường đi tới lại không hề có nguy hiểm cơ quan nào xuất hiện để đòi mạng người.

 

Hắn nắm tay Sở Hòa, khẽ nhấp môi, không mấy vui vẻ.

 

Cái tên Kim Gia kia làm cơ quan mà như thể không nỡ phí tổn vậy, lẽ ra nên bố trí thêm ít cơ quan nữa mới phải?

 

Sở Hòa lại không cảm thấy thất vọng. Tinh thần nàng vẫn còn rất phấn khởi, dọc đường đi hoạt bát theo A Cửu: “A Cửu, có lẽ chuyện đầu độc của Kim Gia nói là thật đấy. Chúng ta cần nhanh chóng nghĩ cách ra ngoài trước nửa đêm để báo tin này cho mọi người biết.”

 

A Cửu lại không vội, trong hoàn cảnh tối tăm mà hắn như giẫm trên đất bằng, dường như chỉ đang nhàn tản bước đi.

 

Sở Hòa lắc lắc tay hắn: “A Cửu.”

 

A Cửu hứng thú không cao nói: “Được rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Trước mắt là một ngã rẽ. Sở Hòa là người sợ nhất phải đưa ra lựa chọn kiểu này. 

 

Nàng ngẩng đầu nhìn, thiếu niên đang nhàm chán nghịch sáo nhỏ, vẻ mặt rầu rĩ không vui. TruyenLau.com

 

Sở Hòa ấp ủ cảm xúc một lát, lại hắng giọng nói, sau đó đôi tay ôm lấy mặt, tỏ vẻ vô cùng kích động: “Vừa rồi A Cửu mang ta bay lâu như vậy, tránh thoát được bao nhiêu cơ quan, A Cửu thật là lợi hại! Chắc chắn là người lợi hại nhất trên đời rồi! Chỉ cần có A Cửu ở đây, chúng ta nhất định sẽ rất nhanh đi ra ngoài được, đúng không!”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trong đôi mắt xinh đẹp của nữ hài tràn đầy sự sùng bái không làm giả được. Tình yêu cuồng nhiệt và sự thích thú ấy, phảng phất như muốn hận không thể đem hắn đương thành một khối điểm tâm mỹ vị mà ăn vậy.

 

A Cửu tức khắc nâng lên mặt mày, giương cằm. Trong giọng nói mang theo vài phần đắc ý không dễ phát hiện, nhưng lại cố ý làm mặt nghiêm: “Đó là tự nhiên. Chút cơ quan ám đạo nhỏ nhoi này, còn chưa đủ ta tắc kẽ răng.”

 

Sở Hòa chắp tay trước ngực, trong mắt lấp lánh sáng ngời: “Oa, A Cửu thật giỏi!”

 

Nàng đối với hắn có một loại tín nhiệm vô cùng kỳ lạ.

 

A Cửu trong lời thổi phồng không có hạn mức cao nhất này, dần dần tâm thần nhộn nhạo. Phảng phất trong mắt nàng, cho dù trên thế giới này có bao nhiêu nan đề, chỉ cần có hắn, hết thảy đều nhất định có thể giải quyết dễ dàng.

 

 

Hắn bỗng nhiên vô cùng nhiệt tình, cúi người xuống, ngón trỏ đặt giữa môi Sở Hòa, nhẹ nhàng phát ra âm thanh: “Suỵt…”

 

Sở Hòa ngừng thở, hoàn toàn an tĩnh.

 

A Cửu lại cầm lấy một sợi tóc đen của Sở Hòa đặt giữa không trung. Trong không khí có sự lưu động rất nhỏ, biên độ cực tiểu, nhưng vẫn đủ để A Cửu bắt giữ được quỹ đạo bay lượn của đuôi tóc nàng.

 

“Đi bên này.”

 

A Cửu nắm lấy tay Sở Hòa, dẫn nàng đi vào thông đạo bên trái.

 

Khoảnh khắc họ bước vào, cây đuốc hai bên lối đi hẹp không biết bị cơ quan nào đốt cháy, ánh sáng cam rực rỡ nháy mắt xua tan hắc ám. Những Minh Trùng phát ra ánh sáng nhạt tự nhiên tan đi, ẩn mình vào một góc không biết tên.

 

Sở Hòa mắt sắc: “Phía trước có một cái phòng!”

 

A Cửu nói: “Đi vào nhìn xem?”

 

Sở Hòa gật gật đầu.

 

Đẩy cửa phòng ra, ánh nến bên trong cũng tương tự được thắp sáng, chiếu sáng bài trí trong nhà. Bóng người lắc lư, âm trầm khủng bố.

 

Cũng chính là trong một cái chớp mắt này, Sở Hòa bị hoảng sợ, bị A Cửu ôm vào trong lòng.

 

“Là quỷ!”

 

A Cửu nhẹ nhàng cười, vỗ vỗ lưng nàng: “A Hòa lá gan thật nhỏ. Nàng lại nhìn kỹ xem, có phải là quỷ không?”

 

Sở Hòa nắm lấy tóc bạc mềm mại che trước mắt, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, xuyên thấu qua kẽ tóc nhìn rõ những thân ảnh kia đều là người giấy.

 

Những người giấy này đều mặc hồng y tươi đẹp. Nói là hồng y, càng giống như quần áo bị m.á.u tươi nhuộm đỏ.

 

Trên khuôn mặt cứng đờ của chúng được vẽ những mặt mày nghiêng lệch. Khi ánh nến quét qua, bóng dáng trên tường lay động dữ dội, quả thực có vài phần quỷ mị bộ dáng.

 

Mà những người giấy này có tư thái khác nhau, hoặc ngồi hoặc đứng, còn có cái nằm trên giường, giống như đang ngủ say.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Hòa dần dần bình tĩnh lại, buông tóc dài màu trắng xuống: “Nơi này sao lại có nhiều người giấy như vậy?”

 

A Cửu nhìn lướt qua, cười như không cười: “Có lẽ là có người tính trẻ con chưa mất, thích chơi trò đóng vai gia đình chăng.”

 

Sở Hòa đi về phía trước hai bước, nhưng vẫn cảm thấy sự âm trầm trầm của những người giấy khắp nơi có thể thấy được. 

 

Nàng lại lùi về, nắm lấy tay A Cửu, kéo hắn đi cùng mình đi về phía trước, mới có lá gan quan sát tình huống xung quanh.

 

A Cửu hơi hơi nghiêng đầu, nhìn bàn tay bị mình nắm lấy. Đầu ngón tay Sở Hòa còn mang theo chút lạnh lẽo, nhưng lại nắm chặt thật sự, như là bắt được chiếc bè cứu mạng.

 

Hắn cười khẽ trong cổ họng, không nói gì, chỉ tùy ý nàng lôi kéo. Bước chân phối hợp với tốc độ nàng, chậm rãi hoạt động.

 

Nàng thật sự rất nhát gan, nhưng cố tình lại lòng hiếu kỳ tràn đầy.

 

Thật đúng là ngu ngốc một cách đáng yêu.

 

Ánh mắt Sở Hòa dừng lại ở mắt cá chân của những người giấy kia: “Trên chân chúng đều bị xích sắt khóa lại!”

 

Chỉ là người giấy mà thôi, cố tình lại dùng kim loại làm xích sắt khóa chặt hai chân. Kim loại lạnh lùng dưới ánh nến phát ra ánh sáng quái dị, như là đang khóa chặt người giấy tại chỗ.

 

Thân thể Sở Hòa mới thả lỏng không lâu lại một lần nữa căng chặt, theo bản năng dựa đến càng gần bên người A Cửu, đồng thời tay kéo hắn cũng dùng sức hơn chút.

 

Nàng nghi hoặc: “Vì cái gì?”

 

“Nghe nói có một loại ác độc cổ thuật tên là Tù Hồn. Tựa như làm một cái người giấy như vậy, vẽ bằng huyết của người nọ sau khi c.h.ế.t, là có thể cầm tù linh hồn của hắn ở thể xác người giấy.”

 

“A Hòa…”

 

Thiếu niên đè thấp tiếng nói vang vọng bên tai nàng: “Có lẽ bên trong những người giấy này có oan hồn đang mở to mắt không chớp nhìn chằm chằm chúng ta đấy? Nàng đoán bọn họ có muốn tìm một kẻ c.h.ế.t thay không?”

 

Dứt lời, hắn nhẹ nhàng thổi một hơi bên tai nàng, như là có âm binh đi qua.

 

Sở Hòa cả người run lên, la hét nhảy dựng lên: “Ta không muốn làm kẻ c.h.ế.t thay!”

 

A Cửu mi mắt cong cong, trước một bước mở ra tay hướng về phía nàng, chờ giai nhân lao vào lòng.

 

Lại là “Phanh” một tiếng, một quyền của Sở Hòa vừa vặn đ.ấ.m trúng mặt hắn: “Cút cho ta!

 

A Cửu che lại nửa bên mặt mình, mặt không cảm xúc.

 

Sở Hòa khôi phục bình tĩnh, nhìn khuôn mặt trắng nõn của hắn có thể thấy rõ vết bầm mờ mờ, lại nhìn nắm tay mình, chậm rãi giấu tay ra sau lưng, giả vờ như có chuyện:

“Không phải ta động tay, là quỷ động.”

 

A Cửu: “Ồ.”

 

Sở Hòa chột dạ quay lưng đi, xoa xoa nắm tay mình, thầm nghĩ một câu: Làm tốt lắm!

 

Bất quá, nàng cảm thấy câu “đóng vai gia đình” mà A Cửu nói rất có đạo lý.

 

Hai bên cái bàn ngồi là hai lão giả, lão nhân đang uống trà, bà lão đang may vá quần áo. Đứng sau lưng họ, hẳn là hai nha hoàn bưng trà đổ nước.

 

Mà trên giường bên kia một hài t.ử bảy tám tuổi đang nằm. Cha mẹ trẻ tuổi canh giữ ở mép giường, ngũ quan vặn vẹo được vẽ bằng nét bút, nhưng mơ hồ vẫn nhìn ra được họ đang cười.

 

Đôi phu thê này dựa vào cùng nhau làm như đang nhẹ nhàng nói nhỏ, thập phần ân ái.

 

Nhưng ở trong một góc dưới cửa sổ, trong nôi còn nằm một hài tử. Hắn càng nhỏ, cũng càng cần chiếu cố, nhưng tất cả đại nhân đều không đặt ánh mắt lên người hắn, thật giống như hắn không hợp nhau với gia đình này, mọi người đều không thích hắn.

Căn phòng này không nhiễm một hạt bụi, hẳn là có người thường xuyên qua lại.

giuadongtrotan

 

Mà cái cảnh tượng thoạt nhìn ấm áp người nhà hòa thuận này, trừ con người ra, vách tường bốn phía của nhà ở có dấu vết m.á.u tươi văng ra lưu lại, trên sàn nhà càng là vết m.á.u loang lổ.

 

Sở Hòa cảm nhận được một loại sát phạt chi khí nặng nề, nàng chậm rãi thối lui đến bên người A Cửu, bắt lấy góc áo hắn.

 

“Nơi này… Hình như đã xảy ra án mạng t.h.ả.m khốc vậy.”

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu