Sở Hòa đã hứa trước sẽ mua kẹo hồ lô cho A Cửu, vừa tới trên phố, nàng liền đi thẳng tới chỗ tiểu thương bán kẹo hồ lô. Nàng còn tiện tay mua vài khối điểm tâm ngọt đến nị c.h.ế.t người nhét vào tay A Cửu.
Nàng đối loại đồ vật ngọt nị này quả thực chẳng có hứng thú gì. Cố tình khẩu vị của A Cửu lại khác hẳn với thường nhân, hắn có thể ôm một đống đồ ngọt ăn một cách say mê.
A Cửu mím môi, nhấm nháp chiếc kẹo hồ lô, đôi mắt đỏ tươi cong lên vì thỏa mãn.
Chợt có tiếng người rầm rì bên tai:
“Mau đi! Lâm cô nương lại chữa bệnh từ thiện rồi! Trễ chút là không kịp xếp hàng đâu!”
Trên đường phố người người háo hức, Sở Hòa tò mò, cũng nắm lấy A Cửu đi theo vài bước xem náo nhiệt.
Trước Y Quán dựng lên một quầy hàng nhỏ, vị nữ t.ử khí chất dịu dàng thanh thoát, tao nhã ngồi ở đó, mặt mang nụ cười, vì những người đến chữa bệnh mà bắt mạch.
TruyenLau
Nơi này đã xếp thành một đội ngũ thật dài, học đồ của Y Quán cũng ở bên cạnh giúp đỡ duy trì trật tự.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sở Hòa nói: “A Cửu, mau nhìn, đó là cô nương chúng ta gặp hôm qua ở Ôn Nhu Hương.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
A Cửu liếc mắt một cái, lại c.ắ.n một viên đường hồ lô, mơ hồ không rõ nói: “Ước chừng là gặp qua đi.”
Hắn căn bản không hề nhớ kỹ những nữ t.ử đã gặp hôm qua. Dù sao nữ t.ử ở Ôn Nhu Hương rất nhiều, trong mắt hắn, những cô nương này tất cả đều trông giống nhau.
“Tiên sinh từ hôm nay trở đi không cần uống rượu. Nếu là còn uống rượu, ta dù có thể kê ra linh đan diệu dược, phong thấp đau của ngài cũng sẽ không thuyên giảm nửa phần.”
Người nam nhân được khám mặt ngượng ngùng sờ sờ gáy: “Phải, phải, ta nhớ kỹ. Lâm cô nương, ta đã đặt một bàn đồ ăn ở Thiên Hương Lâu, muốn mời cô nương ăn bữa cơm, không biết cô nương có thời gian không?”
“Không có. Người tiếp theo.”
Người nam nhân còn không muốn đi, lại bị một phụ nhân trang điểm lộng lẫy một m.ô.n.g đẩy ra.
Phụ nhân nắm lấy tay Lâm cô nương, thở ngắn than dài: “Lâm cô nương, ta vẫn là vấn đề cũ, ban đêm cứ ngủ không được. Mà nói đến ngủ không được, Vương viên ngoại nhà bên cạnh cũng ngủ không được đâu, bởi vì nhà hắn có một đứa con trai nha, năm nay hai mươi mốt, tuấn tú lịch sự, giỏi văn chương và võ thuật…”
Lâm cô nương lại nói: “Người tiếp theo.”
Lúc này ngồi lên là một lão bà bà chống quải trượng, cười tủm tỉm nói: “Lâm cô nương, ta có một đứa tôn tử, tướng mạo đoan chính, còn chưa cưới thê tử…”
Lâm cô nương giơ tay đỡ trán, thở dài.
Đám người này đâu phải tới xem bệnh? Rõ ràng là tới xem người.
Sở Hòa ở ngoài đám người nhón chân xem náo nhiệt, đứng mệt mỏi, A Cửu còn tri kỷ đỡ nàng một phen.
“Vị Lâm cô nương này cũng thật được hoan nghênh nha.”
“Chẳng phải sao? Người mỹ thiện tâm, ôn nhu xinh đẹp, y giả nhân tâm, thật sự là quá tốt.”
Trong giây lát nghe được tiếng cảm khái này, Sở Hòa quay đầu nhìn: “Chu Hàm?”
Chu Hàm gật đầu. Hắn hai tay ôm cánh tay, nhìn về phía Lâm cô nương rõ ràng đã mê mẩn, sau đó lại không tự chủ được nói: “Đại Ngọc thật đúng là một cô nương tốt a.”
“Từ từ.” Sở Hòa cảnh giác: “Ngươi nói Lâm cô nương gọi là gì?”
Chu Hàm có chút ngượng ngùng: “Đại Ngọc a. Đây chính là phương danh ta thật vất vả mới hỏi ra được từ Y Quán đó.”
Lâm Đại Ngọc!?
Sở Hòa cả kinh mở to hai mắt. Nàng buông tay A Cửu đang nắm tay mình, kích động thò lại gần, chen vào đám người.
giuadongtrotan
Người bên cạnh phát ra tiếng bất mãn: “Ngươi ai a?”
“Đừng chen!”
“Người này sao không xếp hàng!”
Chợt thấy thiếu niên Miêu Cương tóc bạc hồng y đi theo sau nữ hài. Đôi mắt đỏ kia nhẹ nhàng đảo qua nhìn một cái, người xung quanh tức khắc im tiếng, còn săn sóc nhường ra một lối đi.
Cũng chỉ có nàng, nghe xong một lần còn nói muốn nghe thêm vài lần nữa.
Sở Hòa ghé vào bàn khám bệnh, đôi mắt không chớp mắt nhìn chằm chằm người trước mặt: “Cô nương là Lâm Đại Ngọc?”
Lâm cô nương ngẩn người: “Đúng là vậy.”
Sở Hòa một câu buột miệng thốt ra: “Kỳ biến ngẫu bất biến!”
Lâm cô nương im lặng.
Sở Hòa lại nói: “Nice to meet you!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm cô nương mờ mịt.
Sở Hòa lại nói: “Bính Tịch Tịch hỗ trợ c.h.é.m một đao!”
Lâm cô nương không xác định mở miệng: “Chém một đao… là ý gì?”
Dần dần, mặt Sở Hòa lộ vẻ thất vọng: “Tên của ngươi chỉ là một sự trùng hợp sao?”
Lâm cô nương nói: “Ta từ nhỏ đến lớn đều gọi tên này, cô nương nói trùng hợp, ta khó hiểu ý này.”
“Sở cô nương!” Chu Hàm chen tiến vào: “Ngươi làm sao vậy? Đừng dọa tới…”
A Cửu c.ắ.n giòn chiếc hồ lô đường trong miệng.
Chu Hàm nuốt một ngụm nước miếng, trên mặt lộ ra nụ cười, vết đao sẹo hung ác nhìn cũng ôn nhu hơn nhiều. Hắn nói: “Nhưng đừng dọa tới chính ngươi.”
Sở Hòa lùi về sau hai bước: “Xin lỗi, quấy rầy.”
Rời khỏi đám đông, Sở Hòa lại vài lần quay đầu nhìn về phía Lâm cô nương đang chữa bệnh kia, khẽ nhíu mày, trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc.
Bỗng nhiên, tiếng chuông bạc vang nhỏ, khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên hiện lên trước mắt nàng, bá chiếm tất cả tầm mắt của nàng.
“Người kia, so với ta đẹp hơn?”
Hắn giơ khóe môi, cười nhẹ nhàng, thuần lương vô hại.
Lưng Sở Hòa lạnh lẽo, cứng đờ nặn ra một nụ cười: “Đương nhiên không có! Ta chỉ là cảm thấy… cảm thấy vị cô nương kia có thể làm người chữa bệnh, rất lợi hại!”
A Cửu “ồ” một tiếng, đứng thẳng thân mình. Trong tay hắn xuất hiện mấy bình d.ư.ợ.c tản ra độc khí màu đen nồng đậm. Ngữ khí ôn tồn: “Ta cũng có thể chữa bệnh.”
“A Cửu còn có thể chữa bệnh cho người khác?”
“Trước tiên đem người độc c.h.ế.t đi, vào lúc trước khi toàn thân hư thối giải độc cho người ta, cũng coi như là một loại chữa bệnh đi.”
Người xung quanh nháy mắt lại lui ra phía sau vài chục bước, lập tức tạo ra một vòng tròn không người, chỉ còn lại Sở Hòa và A Cửu đứng tại chỗ bất động.
Biểu tình Sở Hòa hơi phức tạp, đẩy tay A Cửu đang cầm bình dược: “Vẫn là thôi đi.”
“Lâm cô nương, ngươi không cần sợ hãi, bọn họ… Bọn họ chỉ là ham chơi chút, cũng không phải người xấu.”
Lâm cô nương ngước mắt nhìn thanh niên vóc dáng cao lớn, thần sắc bình tĩnh: “Ta biết.”
Cũng chỉ nhìn thoáng qua, nàng liền tiếp tục xem bệnh cho người khác.
Chu Hàm ngập ngừng lúng túng, ấp úng, cuối cùng không tìm được cớ nào khác để đáp lời.
A Cửu còn chưa ăn no, Sở Hòa dẫn hắn tiếp tục kiếm ăn trên phố. Một người nam nhân cố ý ngăn cản đường đi của họ.
“A Cửu công tử, Sở cô nương, lão bản chúng ta muốn mời hai vị nói chuyện riêng.”
Sở Hòa cảm thấy người này có chút quen mắt: “Ngươi là thủ hạ của vị Kim Gia ở Ôn Nhu Hương?”
Người nam nhân đáp: “Phải. Kim Gia nói chỉ cần nhị vị nguyện ý đến cùng hắn nói chuyện, hắn nhất định sẽ có tin tức rất quan trọng nói cho hai vị, hơn nữa tin tức này, còn có quan hệ đến tồn vong của Thương Hải Châu.”
Cùng Thương Hải Châu tồn vong có quan hệ, vậy chẳng phải là điểm mấu chốt của cốt truyện quan trọng sắp tới sao?
Sở Hòa còn đang do dự muốn đi hay không.
Người nam nhân liếc nhìn A Cửu, nói thêm: “Kim Gia cũng nói, nhất định sẽ có hậu lễ tương tặng, vàng bạc châu báu, rượu ngon món ngon, nhất định không thiếu.”
Ánh mắt A Cửu hơi sáng lên.
Sở Hòa thở dài: “Được rồi, chúng ta đi.”
Ban ngày Ôn Nhu Hương không giống buổi tối náo nhiệt như vậy, mà lại lạnh lẽo, nhìn không thấy vài bóng người.
Kim Gia chuẩn bị căn phòng tốt nhất, bày biện rượu ngon món ngon, chờ đợi người tới. Người vừa đến, trên mặt hắn thoáng chốc lộ ra nụ cười: “Nhị vị khách quý, cuối cùng cũng tới!”
Sở Hòa bị sắc mặt t.ử khí trầm trầm của hắn làm cho hoảng sợ: “Kim Gia, ngài đây là đêm qua ngủ không ngon sao?”
Khuôn mặt Kim Gia vặn vẹo. Hắn đâu chỉ là ngủ không ngon?
Trong bụng còn nghẹn phao nước tiểu rải không ra đây!
Xuyên Sách Không May Công Lược Phải Thiếu Niên Miêu Cương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.