Phu nhân thân thể khó chịu, hay là nghỉ ngơi nhiều hơn một chút đi.” Mặc Dạ đưa tay kéo Tề Hoan, nhéo nhéo cái mông nhỏ của nàng, quang minh chính đại ăn đậu hũ.
Lão nhân kia cũng rất thức thời, vội vàng phái người đưa nước nóng vào, còn cả thức ăn nóng hổi, rồi vẻ mặt mập mờ nháy mắt mấy cái với Mặc Dạ, mang theo người hầu lui xuống.
Tựa trên người Mặc Dạ, lấy hắn làm gậy chống, Tề Hoan khập khiễng đi tới sau bình phong, vừa định cởi quần áo tắm nước nóng, đột nhiên phát hiện tình hình có chút không ổn, quay đầu nhìn chằm chằm Mặc Dạ, “Tại sao ngươi vẫn còn ở đây?”
Mặc Dạ mỉm cười nhún nhún vai, “Ta sợ một mình nàng không có biện pháp tự cởi quần áo.” Ánh mắt vô cùng chân thành.
“Ta vẫn còn là một Tiên nhân!” Đẩy Mặc Dạ, ép hắn đi ra ngoài, lúc này Tề Hoan mới chậm chạp cởi quần áo ra nhảy vào trong bồn tắm. Không biết là do Mặc Dạ phân phó, hay lão nhân kia tự chủ trương, mà trong bồn tắm rắc đầy cánh hoa, nàng cầm lên nhìn kỹ một chút, nhưng không nhận ra được đây là loại hoa gì.
Đối với trình độ nhận thức và thưởng thức hoa của Tề Hoan, cũng chỉ vẻn vẹn dừng lại ở mức có thể nhận ra được đó là một đóa hoa mà thôi.
“Đây là nơi nào vậy?” Hai cánh tay dính đầy hoa tì lên thành bồn tắm, Tề Hoan hơi gục đầu trên đó, ngẩng cổ nói chuyện với Mặc Dạ ở bên ngoài.
“Liễu phủ Trung Châu.”
Mặc Dạ bưng một khay sứ trắng đi đến, phía trên đặt một miếng thịt bò vừa nấu xong. Mùi thịt nồng đậm tiến vào trong mũi Tề Hoan, nhất thời làm cho nước miếng nàng chảy ròng ròng.
“Ngươi biết bọn họ?” Há mồm cắn thịt bò Mặc Dạ đưa tới, Tề Hoan thỏa mãn híp mắt, thưởng thức mỹ vị khó có được.
Tiên nhân trên Tiên giới không cần ăn, cho nên căn bản không có mấy chỗ làm nổi thức ăn ngon, cho dù mỗi ngày đều ăn thịt các loại linh thú khác nhau, nhưng nàng vẫn không chịu được.
“Không quen, lúc vừa tới nhìn thấy bố cáo ở cửa thành, viết Liễu thiếu gia trúng tà.” Gắp thêm một miếng thịt bò nữa, Tề Hoan vừa định há mồm, kết quả Mặc Dạ rụt đũa lại, miếng thịt mỹ vị kia rơi vào trong miệng hắn.
Không có thiên lý a! Tề Hoan nhất thời vọng động, vụt một cái nhào ra từ trong bồn tắm vồ lên người Mặc Dạ, thề muốn đoạt lại miếng thịt kia.
Bị Tề Hoan gặm đến miệng đầy nước miếng, Mặc Dạ cười nháy mắt mấy cái, nhìn đi, dễ bị lừa như vậy, uổng cho hắn còn chuẩn bị một bàn thịt, định dụ mỹ nhân.
“Ngươi còn chuẩn bị đi làm Thiên Sư cơ à.” Gặm hồi lâu cũng không đoạt lại được, Tề Hoan giật mình cảm thấy dường như mình hơi vọng động, vội vàng ôm ngực chìm vào trong nước.
Nhìn người Mặc Dạ bị bắn đầy nước, nàng hơi hơi đắc ý, coi như là đã báo được thù bị đoạt đồ.
“Liễu gia hoàn cảnh không tệ.” Lúc ấy hắn bế Tề Hoan còn chưa vào cửa Liễu gia đã bị thị vệ ngăn lại, sau đó chỉ bộc lộ ra một chút, Liễu lão gia đã coi hắn như thần tiên mời vào, nhìn thần sắc Liễu lão gia, có lẽ đã đến nước đường cùng rồi.
“Ngươi nhìn thấy con hắn chưa?” Đoạt lấy đĩa thức ăn trong tay Mặc Dạ, Tề Hoan dứt khoát bốc ăn, cứ đút từng miếng từng miếng quả thật rất không đã nghiền.
“Rồi. . . . . . . . Trong cơ thể bị yêu chủng nhập vào, không ngờ ở Nhân Gian cũng có yêu chủng, thật thú vị.”
Lời Mặc Dạ nói làm Tề Hoan vô cùng mê mang khó hiểu, yêu chủng gì, nàng chưa từng nghe qua.
Mặc Dạ đại khái cũng biết, nói với Tề Hoan những thuật ngữ chuyên môn thế này, trên thực tế chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, không thể làm gì khác hơn, đành giải thích cặn kẽ cho nàng hiểu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Yêu chủng có thể biến phàm nhân thành yêu quái, nhưng phương thức yêu chủng nhập vào, đối với con người mà nói vô cùng nguy hiểm, tinh thần con người rất yếu ớt, khó mà chịu chịu nổi, Liễu thiếu gia chính là gặp phải tình huống này. Chẳng qua, theo lý thuyết nhóm Đại yêu có thể tùy ý dẫn yêu chủng gần như đã bị diệt hết, lúc ấy vì phòng ngừa Yêu tộc bành trướng, Thiên Ma giới và Tiên giới đã liên thủ thu thập một nhóm Đại yêu, hiện tại cho dù có yêu tu nào đủ năng lực này, thì cũng không dám tùy tiện thi triển.
“Ta đoán, Liễu thiếu gia kia nhất định là bị một lão yêu bà ngàn năm nhìn trúng, người ta muốn biến hắn thành yêu quái, đem về làm áp trại tướng công nha~” Tề Hoan phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình.
. . . . . . . . Mặc Dạ vuốt tóc của nàng, “Nàng nghĩ nhiều rồi, đó là một con bò yêu.” Yêu quái không thể biến hóa giống yêu chủng, hơn nữa yêu chủng kia phẩm chất không cao, suy ra bò yêu này thực lực rất thấp, còn về tướng mạo, e rằng buổi tối đi ra ngoài cũng có thể hù chết một nhóm người nhát gan.
Tắm rửa xong, Tề Hoan bị Mặc Dạ bế về giường, mặc dù hành động của hắn rất tình cảm, nhưng hầu hạ vẫn còn hơi dã man, sau khi ăn cơm mặc quần áo xong, Tề Hoan nghe thấy tiếng bước chân gáp gáp ngoài cửa, xem ra Liễu lão gia kia rốt cục đã không nhịn được nữa rồi.
“Cộc cộc cộc” qua một lúc lâu tiếng gõ cửa mới vang lên, Tề Hoan liếc nhìn Mặc Dạ, hắn chỉ gảy nhẹ ngón tay một cái, cửa phòng liền từ từ mở ra.
Ngoài cửa, Liễu lão gia vừa định hành lễ, lại phát hiện hai người ngồi bên bàn cơm cách cửa một đoạn xa, sắc mặt đại biến, nhưng ngay sau đó liền lập tức vui mừng, phép thuật của thần tiên không phải là thứ người thường có thể làm được, xem ra con của hắn được cứu rồi.
“Liễu lão gia mời vào.”
“Vâng, vâng.” Liễu lão gia tươi cười cúi đầu khom lưng nhìn Mặc Dạ, cẩn thận nhấc chân đi vào trong phòng.
“Công tử, không biết lúc nào công tử có thời gian, có thể đi thăm nhi tử mất nết của ta?”
“Đi luôn bây giờ đi.” Thấy Tề Hoan đã ăn uống no đủ, Mặc Dạ thuận miệng đáp ứng.
Đợi đến khi nhìn thấy Liễu công tử kia, Tề Hoan suýt chút nữa không nhịn được bật cười.
Vẻ ngoài của hắn, hoàn toàn có thể đến Minh giới xin Minh vương cho thế chỗ đầu trâu mặt ngựa.
Liễu công tử kia vẫn còn tỉnh táo, trông thấy mặt mình bị biến đổi không ít, trên đầu mọc lên hai cái sừng mới nhú, mặt loang lổ vết máu. Còn chưa đi tới phòng, cách thật xa đã nghe thấy tiếng hắn chửi bậy.
Quả nhiên là nhi tử mất nết, giờ này mà vẫn còn biết mắng người. TruyenLau
Nhìn một nha đầu mười sáu mười bảy tuổi bị hắn tát một cái khiến khuôn mặt nhỏ nhắn sưng phồng lên, Tề Hoan bĩu môi, người như thế, để hắn tự sinh tự diệt là tốt nhất, không cần nhìn cũng biết hắn không phải thứ tốt gì.
Lúc Tề Hoan và Mặc Dạ đi theo Liễu lão gia vào phòng, đúng lúc nhìn thấy hắn đang xé rách xiêm y của một nha đầu, nhìn thấy cha nhưng vẫn hoàn toàn không có ý định thu tay.
“Người bị yêu chủng nhập, đều sẽ biến thành như vậy sao?” Tề Hoan ở một bên chọc eo Mặc Dạ.
“Không, đây là bản tính của hắn, yêu chủng thường biến hóa theo bản tính của con người.” Trong mắt Mặc Dạ hiện lên vẻ chán ghét.
“Kỳ nhi, mau buông tay.” Liễu lão gia vừa thấy tình hình này, nét mặt già nua có chút không nhịn được, xông lên tát nhi tử một cái.
Liễu công tử kia sửng sốt, nhưng ngay sau đó lập tức nhảy xuống giường, tát cha hắn một phát, “Lão già đáng chết, ngươi dám quản ta!” TruyenLau
- Chương 1: Chuyện ma quái ở Tống gia
- Chương 2: Cưỡng ép bái sư
- Chương 3: Kiên quyết không ở nhà tranh
- Chương 4: Bí tịch không đầy đủ
- Chương 5: Dạ linh thể trong truyền thuyết
- Chương 6: Sư phụ sắp độ kiếp!
- Chương 7: Hoa Khổng Tước và Ẻo lả
- Chương 8: Rượu sư huynh ủ tuyệt đối không thể uống
- Chương 9: Kỳ thật ta rất rộng lượng
- Chương 10: Ta cũng rất coi trọng mình
- Chương 11: Hấp thụ một nửa lôi kiếp
- Chương 12: Bị nam tử đeo mặt nạ bắt cóc
- Chương 13: Chọc tức Ẻo lả
- Chương 14: Bữa sau ăn thịt bò nha!
- Chương 15: Một cọng cỏ đổi lấy một mạng
- Chương 16: Đại hội thí luyện
- Chương 17: Người kia gọi là Đông Nguyên
- Chương 18:
- Chương 19: Đông Nguyên thế nhưng không phải đệ nhất
- Chương 20: Hương vị cá chép Long Lân rất ngon!
- Chương 21: Muốn công đạo gì?
- Chương 22: Bảo hộ bên người
- Chương 23: Thiếu chút nữa bị hút khô máu
- Chương 24: A, lại bị bắt cóc rồi!
- Chương 25: Lần đầu tiên thấy người chết
- Chương 26: Ta chọn Tiêu Tiêu
- Chương 27: Ân nhân cứu mạng
- Chương 28: Bồn tắm dùng rất tốt
- Chương 29: Các sư huynh sư tỷ của Tề Hoan
- Chương 30: Ta cũng có thể nhóm lửa
- Chương 31:
- Chương 32: Vết tích xóa không hết
- Chương 33: Bị ném vào núi Cửu Trọng Yêu
- Chương 34: Cửu vĩ thanh hồ
- Chương 35: Đầu gỗ cũng biết yêu
- Chương 36: Bát quái đến từ Yêu tộc
- Chương 37: Chạy thoát khỏi móng vuốt sói
- Chương 38: Lột một tầng da
- Chương 39: Yêu ma loạn vũ
- Chương 40: Sư tẩu là một con rắn
- Chương 41: Tự nhiên dâng tới cửa
- Chương 42: Một con tiểu hồ ly màu đen!
- Chương 43: Có thêm tám cái đuôi
- Chương 44: Làm người không thể quá tham lam
- Chương 45: Trở lại trấn Thanh Đường
- Chương 46: Làm chuyện xấu, thì phải trả
- Chương 47: Mười đạo lôi kiếp
- Chương 48: Trấn Thiên Lý
- Chương 49: Người nàng quen thuộc
- Chương 50: Địa Võng
- Chương 51: Trộm mộ
- Chương 52: Chủ mộ tên Mặc Dạ
- Chương 53: Cốt Khải
- Chương 54:
- Chương 55: Đây là lần cuối cùng
- Chương 56: Tỉnh lại
- Chương 57: Ngươi có ý đồ gì?
- Chương 58: Có đi có lại
- Chương 59: Tìm tới tận cửa
- Chương 60: Phiền toái lớn rồi
- Chương 61: Tiền đồ mù mịt
- Chương 62: Tiến về Âm Sơn
- Chương 63: Mạng nhỏ khó giữ
- Chương 64:
- Chương 65: Trước có sói sau có hổ
- Chương 66: Tại sao lại là ta?
- Chương 67: Đàm phán thất bại
- Chương 68: Tà linh lộng hành
- Chương 69: Phía trên ta có người
- Chương 70: Lai lịch bất minh, tương lai mù mịt
- Chương 71: Đánh giá của Côn Luân và Thục Sơn
- Chương 72: Lại thêm một chỗ tốt
- Chương 73: Lần đầu tới Thiên Ma Môn
- Chương 74: Luyện đan
- Chương 75: Nỗi oan rất lớn
- Chương 76: Có vợ rồi?!
- Chương 77: Từ trên đi xuống
- Chương 78: Hư Linh Tử nổi giận
- Chương 79: Xảy ra chuyện lớn rồi
- Chương 80:
- Chương 81: Ngồi làm ngư ông
- Chương 82: Ngũ Lôi Oanh Đỉnh
- Chương 83: Ta không biết sẽ gặp phải nàng
- Chương 84: Long tử độ kiếp
- Chương 85: Trước khi chia tay
- Chương 86:
- Chương 87: Ly để hợp
- Chương 88:
- Chương 89: Bước vào thành Minh Hỏa
- Chương 90: Đổi lệnh bài thân phận
- Chương 91: Đồ đệ của cố nhân
- Chương 92: Đó chính là tại hạ
- Chương 93: Đồng hành
- Chương 94: Bị ném đi thủ trận
- Chương 95: Cứ quyết định như vậy đi!
- Chương 96: Phụ thân hắn, ca ca hắn
- Chương 97: Giết nàng
- Chương 98: Hãm hại?!
- Chương 99:
- Chương 100: Cuộc sống trong Lôi Thần điện
- Chương 101: Con rắn trầm cảm
- Chương 102: Quỷ Tiên ra đời, Lục Đạo sụp đổ
- Chương 103: Mang hết! Mang sạch!
- Chương 104: Bát quái bay đầy trời
- Chương 105: Gặp lão tổ tông
- Chương 106: Minh Hỏa Tiên Tôn cho mời
- Chương 107: Cửu cô nương
- Chương 108: Lục đạo luân hồi
- Chương 109:
- Chương 110: Ai bị áp đảo?!
- Chương 111: Hồ ly nhà ai thiếu đạo đức
- Chương 112: Một lời hứa hẹn
- Chương 113: Đến ở thành Minh Hỏa?
- Chương 114: Ôi!!! Thật là náo nhiệt!
- Chương 115: Mẹ hắn???
- Chương 116: Bất đắc dĩ?!
- Chương 117: Tầng thứ chín mươi
- Chương 118: Tháp thành
- Chương 119: Địa ngục Vô Gian
- Chương 120:
- Chương 121: Tháp Phong Thần
- Chương 122: Yêu chi đạo
- Chương 123: Chiếm đoạt
- Chương 124: Nàng đã hứa với ta kiếp sau
- Chương 125: Không hơn
- Chương 126: Bỏ trốn
- Chương 127: Ghi giấy nợ
- Chương 128:
- Chương 129: Cốt Vương
- Chương 130: Giác ngộ
- Chương 131: Làm hay không làm, đó là cả một vấn đề
- Chương 132: Hiệp nghị hôn nhân
- Chương 133: Yêu chủng
- Chương 134: Có thần tiên xuất hiện
- Chương 135: Thanh Vân bị diệt?
- Chương 136: Đi theo ta đi
- Chương 137: Thu đồ đệ
- Chương 138: Phương Gấm
- Chương 139: Độ Ách Lăng
- Chương 140: Đã để ông phải thất vọng rồi, phụ thân
- Chương 141: Gạt người là không đúng
- Chương 142: Hắn là con của Linh Vân Tử
- Chương 143: Trở Lại phái Thanh Vân
- Chương 144: Kết Hôn
- Chương 145: Lễ vật tân hôn - Trời không dung hắn
- Chương 146: Tiếp Quản Điện Lôi Thần
- Chương 147: Cho Ta Nếm Thử Mùi Vị Đi
- Chương 148: Tâm Sự Riêng Một Chút!
- Chương 149: Đồ Của Nhà Giàu!
- Chương 150: Thêm Một Người Cậu
- Chương 151: Kim Thân Bất Diệt
- Chương 152: Thú Trấn Mạch
- Chương 153: Con Rắn Ngu Xuẩn, Ngươi Còn Sống Không?
- Chương 154: Cái Giá Lớn Không Ai Gánh Nổi
- Chương 155: Ta Muốn Hủy Lục Đạo!
- Chương 156: Là Kết Thúc Hay Bắt Đầu
- Chương 157: Là Mộng Sao?
- Chương 158: Mặc Trưởng Lão
- Chương 159: Đền Một Cái Chân Để Trấn An!
- Chương 160: Tộc Hắc Hổ
- Chương 161: Vẫn Là Ăn Thịt Tốt Hơn!
- Chương 162: Quỷ Tiên Là Gì?
- Chương 163: Ngưng Luyện
- Chương 164: Nói, Ta Là Ai!
- Chương 165: Con Cá Này Quá Xấu, Không Ăn!
- Chương 166: Nhà Giàu Tiên Khí
- Chương 167: Nhược Điểm Ư?
- Chương 168: Hỏa Cưu Phần Thiên
- Chương 169: Sát Kiếp
- Chương 170:
- Chương 171: Tướng Công, Ta Sẽ Không Quấy Rầy Nữa
- Chương 172: Lôi Minh Chết
- Chương 173: Thiên Tướng Hỏa Nha
- Chương 174: Ta Lạnh, Ta Đau
- Chương 175: Hắn Vẫn Đang Tìm Ngươi
- Chương 176: Xiêm Y Màu Đỏ, Rất Đẹp!
- Chương 177: Trở Lại Tiên Giới
- Chương 178: Ta Là Hổ !!
- Chương 179:
- Chương 180: Ngươi Là Ai?
- Chương 181: Còn Có Thể Gặp Lại
- Chương 182: Độ Kiếp Hóa Hình
- Chương 183: Lôi Người Sống Đến Đây
- Chương 184: Tại Sao Ta Phải Nói Cho Ngươi Biết?
- Chương 185:
- Chương 186: Phá Hỏng Bia Đá
- Chương 187: Gặp Phải Kẻ Điên
- Chương 188: Nhất Định Không Thả Người
- Chương 189:
- Chương 190: Ngươi Rất Muốn Chết?
- Chương 191: Kim Ốc Tàng Kiều
- Chương 192: Áp Đảo Mới Là Vương Đạo!
- Chương 193: Nhập Thân
- Chương 194: Hắn Quan Trọng Sao?
- Chương 195: Lần Đầu Đến Thành Kinh Lôi
- Chương 196: Ta Không Hận Ngươi
- Chương 197: Rời Xa Thần Khí, Yêu Quý Tánh Mạng
- Chương 198: Nàng Trở Về Rồi!
- Chương 199: Công Dụng Khác Của Tháp Lôi Thần
- Chương 200: Ba Sợi Lông Vũ Trên Đỉnh Đầu
- Chương 201: Quan Vân Giản
- Chương 202: Đệ Tử Phái Thanh Vân
- Chương 203: Thuần Vũ
- Chương 204: Đan Độc
- Chương 205: Khách Đến Thăm
- Chương 206: Phong Thất Khiếu
- Chương 207: Ma Tôn Thiên Khuê
- Chương 208: Đất Phong Thiện
- Chương 209: Một Chữ Uy Lực
- Chương 210: Sinh Một Nhóc Quỷ Con?
- Chương 211: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi
- Chương 212: Ngươi Theo Nó Đi
- Chương 213: Con Gái Lớn Không Giữ Được
- Chương 214: Gặp Lại Cửu Cô Nương
- Chương 215: Một Bước Đúng Hẹn
- Chương 216: Một Cuộc Giao Dịch Mà Thôi
- Chương 217: Kẻ Vệ Đạo
- Chương 218: Yêu Cầu Xin Lỗi!
- Chương 219: Tông Lão Hội
- Chương 220: Thần Tướng Thứ Năm
- Chương 221: Ai Là Kẻ Bị Loại?
- Chương 222: Song Hoa Tụ Đỉnh
- Chương 223: Không Muốn Làm Hòa Thượng
- Chương 224: Người Gây Phiền Toái Đến Rồi
- Chương 225: Trời Giáng Thần Ý
- Chương 226: Đến Thị Uy
- Chương 227: Xám Xịt Trở Về
- Chương 228: Nàng, Không Thể Lưu!
- Chương 229: Quỷ Vực Có Quỷ
- Chương 230: Long Liễn
- Chương 231: Quyết Đấu Lôi Điện
- Chương 232:
- Chương 233: Đằng Xà Hóa Rồng
- Chương 234: Nói Với Quỷ Đi!
- Chương 235: Có Bạn Từ Phương Xa Tới
- Chương 236: Không Khéo Trùng Hợp
- Chương 237: Nhà Ai Cũng Đều Có Cuốn Kinh Khó Niệm
- Chương 238: Triệu Hoán Một Phát
- Chương 239: Hóa Ra Là Trứng Rồng
- Chương 240:
- Chương 241: Mặc Tích
- Chương 242: Hỗn Thế Tiểu Ma Vương
- Chương 243: Ăn Cướp
- Chương 244: Tư Cách Rất Quan Trọng
- Chương 245: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 246: Vị Khách Đến Từ Ma Giới
- Chương 247:
- Chương 248: Đi Theo Hắn
- Chương 249:
- Chương 250: Yếm Long Hạp*
- Chương 251: Cuối cùng vẫn không thể nào có được
- Chương 252: Dung hợp thiên bi
- Chương 253: Một lần vạn năm
- Chương 254: Yêu Hoàng hiện thế
- Chương 255: Mơ hay thực
- Chương 256: Đất có chủ
- Chương 257: Liên thủ đối địch
- Chương 258: Tháp trăm tầng
- Chương 259: Tướng công, chàng đã về rồi
Bán Kiếp Tiểu Tiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.