Nhìn Mặc Dạ tiếp tục đi về phía trước, con rắn kia hình như cũng chuẩn bị đi cùng, chẳng qua phần mộ này có vẻ quá nhỏ cho nó di chuyển. Vì vậy, dưới ánh mắt soi mói của Tề Hoan, Đằng xà vốn đang to đùng như một quả khinh khí cầu bỗng nhiên co lại thành một con rắn bạc nhỏ bằng ngón tay cái.
Có vẻ con rắn này không thích ở cùng một chỗ với tiểu hồ ly nên nó trực tiếp bò lên tay của Tề Hoan, bắt đầu cuộc sống mới. Vốn sợ hãi mấy con vật mềm nhũn, uốn lượn, lần này Tề Hoan quả thực bị dọa tới mức đứng hình.
Thật sự nàng rất muốn nói lý với con rắn này, nhưng người ta phải nghe mới được a, một con vật to đùng như vậy, nhỡ nó nổi giận há mồm nuốt chửng nàng một phát, vậy là xong đời rồi. Nghĩ nghĩ, Tề Hoan quyết định tốt nhất là không nên gây sự với nó.
“Ở đây chẳng lẽ không có cấm chế gì sao?” Đi cả buổi, Tề Hoan không gặp được bất kỳ nguy hiểm nào, khác xa với tưởng tượng của nàng. Không phải nói bình thường khi Thượng cổ đạo sĩ chết đi sẽ biến phần mộ của mình thành cơ quan hay sao, ít nhất bên trong cũng phải có vài cấm chế kiểu “người đụng người chết” mới đúng chứ.
“Ngươi rất muốn chạm phải cấm chế sao?” Mặc Dạ vừa nói, vừa đưa tay phá vỡ cấm chế vô hình phía trước. Ở đây không phải không có cấm chế, trên thực tế, trong mộ phần của Thượng cổ đạo sĩ, cấm chế nhiều và đáng sợ đến dọa người, hơn nữa có rất nhiều cấm chế là tâm huyết nghiên cứu cả đời của bọn họ, ngoại trừ chính kẻ đang nằm trong quan tài kia thì không ai có thể phá giải.
Đây cũng là lí do vì sao người ta tuy biết rõ phần mộ của họ ở chỗ nào nhưng không ai dám xông tới. Không phải không dám liều mạng, mà là cho dù bảo bối trong đó tuyệt không ít, nhưng căn bản không ai có thể lấy đồ mà bình yên đi ra ngoài được.
“Ta chỉ muốn mở mang kiến thức thôi mà.” Không phải mạo hiểm đương nhiên tốt rồi, chỉ là nàng rất hiếu kỳ, thứ cấm chế mà sư phụ tôn sùng rốt cuộc lợi hại ở chỗ nào a.
Mặc Dạ không nói gì, lấy từ nhẫn trữ vật ra một khối linh thạch rồi tiện tay ném về phía trước, khối linh thạch kia bay không xa, hình như bị cái gì đó ngăn lại trên không trung, từng đợt sóng nước chung quanh linh thạch lăn tăn tỏa ra, một khối linh thạch hoàn hảo cứ như vậy biến mất ngay trước mắt Tề Hoan.
“Đâu mất rồi?” Tề Hoan kinh ngạc, thậm chí nàng còn chưa nhìn thấy linh thạch kia biến mất như thế nào.
“Bốc hơi rồi.” Mặc Dạ trơn tru nói, Tề Hoan mồ hôi đầy đầu, bốc hơi rồi? Không khoa trương như vậy chứ?
“Còn muốn mở mang kiến thức nữa không?” Mặc Dạ nhướng mày, cố ý hỏi.
“Không cần không cần, ngươi tiếp tục đi.” Tề Hoan vừa nói vừa đi chậm lại, đùa sao, chỗ nguy hiểm như vậy nàng đương nhiên phải đi phía sau rồi, có trời mới biết phía trước còn bao nhiêu cái cấm chế khủng bố nữa. Đồng thời, Tề Hoan cũng rất tò mò, Mặc Dạ bài trừ cấm chế như thế nào, nàng không hề phát hiện Mặc Dạ đã làm gì.
Hai người bọn họ đi xuyên qua con đường nhỏ tiến vào khu mộ, trên vách tường có một ít hoa văn, không biết chúng đã tồn tại bao nhiêu năm mà đến nay vẫn chưa phai màu, Tề Hoan tò mò nhìn hoa văn, hình vẽ trên đó.
Hình vẽ trên đó là một nam nhân không rõ mặt, người nọ mang một chiếc mặt nạ đỏ như máu, chiếc mặt nạ yêu dị này Tề Hoan hết sức quen thuộc, nàng từng nhìn thấy một người mang qua cách đây không lâu. Hình vẽ trên tường hầu như đều là cảnh chiến đấu của nam nhân này với những người khác, tàn khốc, tinh phong huyết vũ. Nhưng lần nào người thắng cũng là người nam nhân mang mặt nạ kia, bức cuối cùng là hắn xông thẳng vào Thiên Lôi, phi thăng (lên trời).
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Khung cảnh ngày đó rất hào hùng, chỉ cần nhìn bức họa, Tề Hoan cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố khi sấm sét giáng xuống, trọn vẹn chín chín tám mươi mốt đạo sấm sét, người này là Ma Tu, vậy thì hai tay của hắn đã nhiễm bao nhiêu máu tanh mới có thể khiến cho trời giáng xuống trận sấm sét khủng bố nhường này?
“Nhìn cái gì?” Mặc Dạ không biết từ lúc nào đã đi đến sau lưng Tề Hoan, thấy nàng nhìn chằm chằm đến xuất thần vào người nam nhân đeo mặt nạ, tay cầm kiếm vàng, một thân chiến giáp đầy máu ở trong bức họa.
“Hình như là người quen…” Thật sự rất giống, vô luận là mặt nạ, hay là thanh kiếm trong tay, nếu như mặc bộ chiến giáp này vào, thật sự đúng là cùng một người. Nhưng điều này sao có thể, chủ nhân ngôi mộ này đã phi thăng nhiều năm, tuyệt đối không thể là người mang mặt nạ kia. Tuy không biết người này rốt cuộc xây phần mộ như thế nào, nhưng đại khái Thượng cổ đạo sĩ và Đế vương có lẽ giống nhau, đều thích tu sửa phần mộ của mình đầu tiên.
“Đi thôi, sắp đến rồi.” Mặc Dạ sau lưng Tề Hoan trong mắt hiện lên tia sáng kì lạ, khóe miệng nhẹ nhếch.
“À.” Lại nhìn người trong tranh kia một lần nữa, Tề Hoan vẫn cảm thấy có chút kì lạ. Nhưng Mặc Dạ cứ thúc giục mãi, nàng đành phải bỏ qua, tăng tốc đuổi kịp bước chân của hắn.
Đi tiếp gần một trăm mét, Tề Hoan theo Mặc Dạ xuyên qua một màn nước màu xanh, chớp mắt, nàng liền tới một sơn động không lớn lắm. Ở đây khắp nơi đều là băng trong suốt màu lam kết tinh nhiều năm, những tinh thể này không có linh lực dao động, cũng không lạnh, thoạt nhìn không phải linh thạch cũng không phải băng, Tề Hoan cũng không biết đây là cái gì.
Nhưng cái hấp dẫn sự chú ý của nàng không phải những tinh thể này, mà là thứ bên trong khối tinh thể cực lớn kia. Trong khối tinh thể trong suốt có một bộ hài cốt, bộ hài cốt đỏ như máu. Màu đỏ này quá mức yêu diễm, hơi lộ ra màu đen, hình như là sắc máu khô lại.
“Đây là…”
“Cốt Khải.” Mặc Dạ nhìn bộ hài cốt kia, trong mắt có chút hoài niệm. Loại Cốt Khải này chỉ tồn tại vào thời Thượng cổ đạo sĩ, trình tự luyện chế đã sớm thất truyền, nhưng nghe nói, năng lực của Cốt Khải mạnh hay yếu đều phải căn cứ vào thực lực của chủ nhân hài cốt.
“Ngươi tới vì cái này?” Cốt Khải, tuy Tề Hoan chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng xem thứ này bộ dạng cũng thật quỷ dị, thoạt nhìn không giống như thứ người chính đạo dùng qua. Màu này với màu đỏ của chiến giáp trên bức họa kia rất giống nhau, sẽ không phải là cùng loại chứ? Nghĩ đến việc mang một bộ xương mặc lên người, Tề Hoan nhịn không được cả người phát run.
“Ừ.” Mặc Dạ vẫn đứng nguyên tại chỗ, tuy đã nhìn thấy thứ mình cần nhưng hắn vẫn không lập tức lấy đi.
“Tại sao không lấy đi?”
“Chưa phải lúc.” Mặc Dạ ngẩng đầu nhìn đỉnh sơn động, sơn động này không phải thực sự bị phong bế hoàn toàn, trên nóc sơn động tuy bị tinh thể xanh lam che kín nhưng vẫn có ánh sáng hắt vào. Mặc Dạ thầm phỏng đoán, nếu nói cho Tề Hoan biết, phía trên này là lễ đài cử hành Luyện Ma Sát Kiếp, không biết nàng sẽ có phản ứng như thế nào.
- Chương 1: Chuyện ma quái ở Tống gia
- Chương 2: Cưỡng ép bái sư
- Chương 3: Kiên quyết không ở nhà tranh
- Chương 4: Bí tịch không đầy đủ
- Chương 5: Dạ linh thể trong truyền thuyết
- Chương 6: Sư phụ sắp độ kiếp!
- Chương 7: Hoa Khổng Tước và Ẻo lả
- Chương 8: Rượu sư huynh ủ tuyệt đối không thể uống
- Chương 9: Kỳ thật ta rất rộng lượng
- Chương 10: Ta cũng rất coi trọng mình
- Chương 11: Hấp thụ một nửa lôi kiếp
- Chương 12: Bị nam tử đeo mặt nạ bắt cóc
- Chương 13: Chọc tức Ẻo lả
- Chương 14: Bữa sau ăn thịt bò nha!
- Chương 15: Một cọng cỏ đổi lấy một mạng
- Chương 16: Đại hội thí luyện
- Chương 17: Người kia gọi là Đông Nguyên
- Chương 18:
- Chương 19: Đông Nguyên thế nhưng không phải đệ nhất
- Chương 20: Hương vị cá chép Long Lân rất ngon!
- Chương 21: Muốn công đạo gì?
- Chương 22: Bảo hộ bên người
- Chương 23: Thiếu chút nữa bị hút khô máu
- Chương 24: A, lại bị bắt cóc rồi!
- Chương 25: Lần đầu tiên thấy người chết
- Chương 26: Ta chọn Tiêu Tiêu
- Chương 27: Ân nhân cứu mạng
- Chương 28: Bồn tắm dùng rất tốt
- Chương 29: Các sư huynh sư tỷ của Tề Hoan
- Chương 30: Ta cũng có thể nhóm lửa
- Chương 31:
- Chương 32: Vết tích xóa không hết
- Chương 33: Bị ném vào núi Cửu Trọng Yêu
- Chương 34: Cửu vĩ thanh hồ
- Chương 35: Đầu gỗ cũng biết yêu
- Chương 36: Bát quái đến từ Yêu tộc
- Chương 37: Chạy thoát khỏi móng vuốt sói
- Chương 38: Lột một tầng da
- Chương 39: Yêu ma loạn vũ
- Chương 40: Sư tẩu là một con rắn
- Chương 41: Tự nhiên dâng tới cửa
- Chương 42: Một con tiểu hồ ly màu đen!
- Chương 43: Có thêm tám cái đuôi
- Chương 44: Làm người không thể quá tham lam
- Chương 45: Trở lại trấn Thanh Đường
- Chương 46: Làm chuyện xấu, thì phải trả
- Chương 47: Mười đạo lôi kiếp
- Chương 48: Trấn Thiên Lý
- Chương 49: Người nàng quen thuộc
- Chương 50: Địa Võng
- Chương 51: Trộm mộ
- Chương 52: Chủ mộ tên Mặc Dạ
- Chương 53: Cốt Khải
- Chương 54:
- Chương 55: Đây là lần cuối cùng
- Chương 56: Tỉnh lại
- Chương 57: Ngươi có ý đồ gì?
- Chương 58: Có đi có lại
- Chương 59: Tìm tới tận cửa
- Chương 60: Phiền toái lớn rồi
- Chương 61: Tiền đồ mù mịt
- Chương 62: Tiến về Âm Sơn
- Chương 63: Mạng nhỏ khó giữ
- Chương 64:
- Chương 65: Trước có sói sau có hổ
- Chương 66: Tại sao lại là ta?
- Chương 67: Đàm phán thất bại
- Chương 68: Tà linh lộng hành
- Chương 69: Phía trên ta có người
- Chương 70: Lai lịch bất minh, tương lai mù mịt
- Chương 71: Đánh giá của Côn Luân và Thục Sơn
- Chương 72: Lại thêm một chỗ tốt
- Chương 73: Lần đầu tới Thiên Ma Môn
- Chương 74: Luyện đan
- Chương 75: Nỗi oan rất lớn
- Chương 76: Có vợ rồi?!
- Chương 77: Từ trên đi xuống
- Chương 78: Hư Linh Tử nổi giận
- Chương 79: Xảy ra chuyện lớn rồi
- Chương 80:
- Chương 81: Ngồi làm ngư ông
- Chương 82: Ngũ Lôi Oanh Đỉnh
- Chương 83: Ta không biết sẽ gặp phải nàng
- Chương 84: Long tử độ kiếp
- Chương 85: Trước khi chia tay
- Chương 86:
- Chương 87: Ly để hợp
- Chương 88:
- Chương 89: Bước vào thành Minh Hỏa
- Chương 90: Đổi lệnh bài thân phận
- Chương 91: Đồ đệ của cố nhân
- Chương 92: Đó chính là tại hạ
- Chương 93: Đồng hành
- Chương 94: Bị ném đi thủ trận
- Chương 95: Cứ quyết định như vậy đi!
- Chương 96: Phụ thân hắn, ca ca hắn
- Chương 97: Giết nàng
- Chương 98: Hãm hại?!
- Chương 99:
- Chương 100: Cuộc sống trong Lôi Thần điện
- Chương 101: Con rắn trầm cảm
- Chương 102: Quỷ Tiên ra đời, Lục Đạo sụp đổ
- Chương 103: Mang hết! Mang sạch!
- Chương 104: Bát quái bay đầy trời
- Chương 105: Gặp lão tổ tông
- Chương 106: Minh Hỏa Tiên Tôn cho mời
- Chương 107: Cửu cô nương
- Chương 108: Lục đạo luân hồi
- Chương 109:
- Chương 110: Ai bị áp đảo?!
- Chương 111: Hồ ly nhà ai thiếu đạo đức
- Chương 112: Một lời hứa hẹn
- Chương 113: Đến ở thành Minh Hỏa?
- Chương 114: Ôi!!! Thật là náo nhiệt!
- Chương 115: Mẹ hắn???
- Chương 116: Bất đắc dĩ?!
- Chương 117: Tầng thứ chín mươi
- Chương 118: Tháp thành
- Chương 119: Địa ngục Vô Gian
- Chương 120:
- Chương 121: Tháp Phong Thần
- Chương 122: Yêu chi đạo
- Chương 123: Chiếm đoạt
- Chương 124: Nàng đã hứa với ta kiếp sau
- Chương 125: Không hơn
- Chương 126: Bỏ trốn
- Chương 127: Ghi giấy nợ
- Chương 128:
- Chương 129: Cốt Vương
- Chương 130: Giác ngộ
- Chương 131: Làm hay không làm, đó là cả một vấn đề
- Chương 132: Hiệp nghị hôn nhân
- Chương 133: Yêu chủng
- Chương 134: Có thần tiên xuất hiện
- Chương 135: Thanh Vân bị diệt?
- Chương 136: Đi theo ta đi
- Chương 137: Thu đồ đệ
- Chương 138: Phương Gấm
- Chương 139: Độ Ách Lăng
- Chương 140: Đã để ông phải thất vọng rồi, phụ thân
- Chương 141: Gạt người là không đúng
- Chương 142: Hắn là con của Linh Vân Tử
- Chương 143: Trở Lại phái Thanh Vân
- Chương 144: Kết Hôn
- Chương 145: Lễ vật tân hôn - Trời không dung hắn
- Chương 146: Tiếp Quản Điện Lôi Thần
- Chương 147: Cho Ta Nếm Thử Mùi Vị Đi
- Chương 148: Tâm Sự Riêng Một Chút!
- Chương 149: Đồ Của Nhà Giàu!
- Chương 150: Thêm Một Người Cậu
- Chương 151: Kim Thân Bất Diệt
- Chương 152: Thú Trấn Mạch
- Chương 153: Con Rắn Ngu Xuẩn, Ngươi Còn Sống Không?
- Chương 154: Cái Giá Lớn Không Ai Gánh Nổi
- Chương 155: Ta Muốn Hủy Lục Đạo!
- Chương 156: Là Kết Thúc Hay Bắt Đầu
- Chương 157: Là Mộng Sao?
- Chương 158: Mặc Trưởng Lão
- Chương 159: Đền Một Cái Chân Để Trấn An!
- Chương 160: Tộc Hắc Hổ
- Chương 161: Vẫn Là Ăn Thịt Tốt Hơn!
- Chương 162: Quỷ Tiên Là Gì?
- Chương 163: Ngưng Luyện
- Chương 164: Nói, Ta Là Ai!
- Chương 165: Con Cá Này Quá Xấu, Không Ăn!
- Chương 166: Nhà Giàu Tiên Khí
- Chương 167: Nhược Điểm Ư?
- Chương 168: Hỏa Cưu Phần Thiên
- Chương 169: Sát Kiếp
- Chương 170:
- Chương 171: Tướng Công, Ta Sẽ Không Quấy Rầy Nữa
- Chương 172: Lôi Minh Chết
- Chương 173: Thiên Tướng Hỏa Nha
- Chương 174: Ta Lạnh, Ta Đau
- Chương 175: Hắn Vẫn Đang Tìm Ngươi
- Chương 176: Xiêm Y Màu Đỏ, Rất Đẹp!
- Chương 177: Trở Lại Tiên Giới
- Chương 178: Ta Là Hổ !!
- Chương 179:
- Chương 180: Ngươi Là Ai?
- Chương 181: Còn Có Thể Gặp Lại
- Chương 182: Độ Kiếp Hóa Hình
- Chương 183: Lôi Người Sống Đến Đây
- Chương 184: Tại Sao Ta Phải Nói Cho Ngươi Biết?
- Chương 185:
- Chương 186: Phá Hỏng Bia Đá
- Chương 187: Gặp Phải Kẻ Điên
- Chương 188: Nhất Định Không Thả Người
- Chương 189:
- Chương 190: Ngươi Rất Muốn Chết?
- Chương 191: Kim Ốc Tàng Kiều
- Chương 192: Áp Đảo Mới Là Vương Đạo!
- Chương 193: Nhập Thân
- Chương 194: Hắn Quan Trọng Sao?
- Chương 195: Lần Đầu Đến Thành Kinh Lôi
- Chương 196: Ta Không Hận Ngươi
- Chương 197: Rời Xa Thần Khí, Yêu Quý Tánh Mạng
- Chương 198: Nàng Trở Về Rồi!
- Chương 199: Công Dụng Khác Của Tháp Lôi Thần
- Chương 200: Ba Sợi Lông Vũ Trên Đỉnh Đầu
- Chương 201: Quan Vân Giản
- Chương 202: Đệ Tử Phái Thanh Vân
- Chương 203: Thuần Vũ
- Chương 204: Đan Độc
- Chương 205: Khách Đến Thăm
- Chương 206: Phong Thất Khiếu
- Chương 207: Ma Tôn Thiên Khuê
- Chương 208: Đất Phong Thiện
- Chương 209: Một Chữ Uy Lực
- Chương 210: Sinh Một Nhóc Quỷ Con?
- Chương 211: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi
- Chương 212: Ngươi Theo Nó Đi
- Chương 213: Con Gái Lớn Không Giữ Được
- Chương 214: Gặp Lại Cửu Cô Nương
- Chương 215: Một Bước Đúng Hẹn
- Chương 216: Một Cuộc Giao Dịch Mà Thôi
- Chương 217: Kẻ Vệ Đạo
- Chương 218: Yêu Cầu Xin Lỗi!
- Chương 219: Tông Lão Hội
- Chương 220: Thần Tướng Thứ Năm
- Chương 221: Ai Là Kẻ Bị Loại?
- Chương 222: Song Hoa Tụ Đỉnh
- Chương 223: Không Muốn Làm Hòa Thượng
- Chương 224: Người Gây Phiền Toái Đến Rồi
- Chương 225: Trời Giáng Thần Ý
- Chương 226: Đến Thị Uy
- Chương 227: Xám Xịt Trở Về
- Chương 228: Nàng, Không Thể Lưu!
- Chương 229: Quỷ Vực Có Quỷ
- Chương 230: Long Liễn
- Chương 231: Quyết Đấu Lôi Điện
- Chương 232:
- Chương 233: Đằng Xà Hóa Rồng
- Chương 234: Nói Với Quỷ Đi!
- Chương 235: Có Bạn Từ Phương Xa Tới
- Chương 236: Không Khéo Trùng Hợp
- Chương 237: Nhà Ai Cũng Đều Có Cuốn Kinh Khó Niệm
- Chương 238: Triệu Hoán Một Phát
- Chương 239: Hóa Ra Là Trứng Rồng
- Chương 240:
- Chương 241: Mặc Tích
- Chương 242: Hỗn Thế Tiểu Ma Vương
- Chương 243: Ăn Cướp
- Chương 244: Tư Cách Rất Quan Trọng
- Chương 245: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 246: Vị Khách Đến Từ Ma Giới
- Chương 247:
- Chương 248: Đi Theo Hắn
- Chương 249:
- Chương 250: Yếm Long Hạp*
- Chương 251: Cuối cùng vẫn không thể nào có được
- Chương 252: Dung hợp thiên bi
- Chương 253: Một lần vạn năm
- Chương 254: Yêu Hoàng hiện thế
- Chương 255: Mơ hay thực
- Chương 256: Đất có chủ
- Chương 257: Liên thủ đối địch
- Chương 258: Tháp trăm tầng
- Chương 259: Tướng công, chàng đã về rồi
Bán Kiếp Tiểu Tiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.