Quả nhiên, sau khi mấy người kia đi vào thì không còn tiếng động, giống như đột nhiên bị nuốt chửng, mấy đệ tử Ma Đạo vốn đang nhao nhao cũng biến mất, trong nháy mắt không còn bóng dáng, song phạm vi sát khi lại có xu thế khuếch đại, cây cỏ xung quanh lập tức héo rũ, tế phẩm trên tế đàn cũng bị nuốt hết.
Xích Dực và Diêm Quỷ sắc mặt biến hóa, hai ngươi trao đổi ánh mắt, không có ý mở miệng.
“Đây là chuyện gì?” Mấy người Tướng Môn trông thấy cảnh tượng người đang sống sờ sờ đột nhiên biến mất trước mắt mình thì kinh ngạc vạn phần. Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, bọn hắn cũng không dám đi vào xem xét, bọn hắn đâu muốn chết, mấy trưởng lão vừa đi vào thực lực tuyệt không dưới bọn hắn mà còn biến mất như vậy, huống hồ là bọn hắn.
“Còn không quay về báo cho Đại trưởng lão?” Xích Dực trầm mặt, lạnh giọng phân phó.
“Tuân lệnh.” Nghịch Thiên vội vàng bay về phía trấn Thiên Lý, người đã chết thì thôi, nhưng vật ở dưới đáy kia tuyệt đối không được có sai lầm gì, lúc bọn hắn xuất môn đã được dặn dò cẩn thận, nếu vật kia có vấn đề gì thì bọn hắn phải lấy mạng mà đền tội.
Về phần dưới đáy kia có cái gì, luồng sát khí kia từ đâu mà đến, thì trừ lão ma đầu đã tung hoành ngàn năm trong Ma Đạo ra, còn ai có thể biết rõ chứ.
Đại trưởng lão Tướng Môn đứng bên trong hắc điếm nghe Ngịch Thiên kể lại cũng chấn động, âm thầm suy xét, chẳng lẽ có người xông vào nơi đó?
Nhưng hắn lập tức vứt bỏ suy nghĩ này, cấm chế trong mộ ít nhất cũng phải một ngàn, cho dù có người xông vào cũng khó có thể sống sót mà đi ra.
Thật ra hắn cũng chỉ biết bên trong mộ cổ có sót lại một bộ chiến giáp, còn về việc chiến giáp kia trông thế nào, là ai lưu lại thì chẳng ai biết được, bởi chẳng ai có thể xông vào đó.
Năm trăm năm trước, bốn lão ma đầu Đại Thừa kỳ của Ma đạo liên thủ công phá cửa mộ, ai ngờ, bọn họ chưa kịp tiến vào thì một người trong đó đã bị cấm chế phế mất nửa người, không chỉ thế, cả tu vi cũng mất hết. Ba người còn lại không dám xông vào bên trong, cuối cùng, một người liều mạng, liều tu vi xông vào phần mộ, đáng tiếc hắn cũng không sống nổi, cuối cùng bên trong mộ cổ có gì đều không ai biết được.
“Phái người phong tỏa tế đàn, không có mệnh lệnh của ta không ai được truyền ra ngoài. Ai lắm miệng giết không tha.” Đại trưởng lão Tướng Môn gõ gõ cái tẩu thuốc vào phiến đá, thần sắc càng ngày càng âm trầm.
Nghịch Thiên nhận lệnh đi ra ngoài, đột nhiên trông thấy một nam nhân mặc đạo bào màu trắng tay bế một thiếu nữ đi tới hắc điếm.
“Tại sao Mặc Thiếu chủ không đi chủ trì đại hội Luyện Ma Sát Kiếp?” Mặc Dạ bế Tề Hoan đang hôn mê bất tỉnh vừa cất bước đi vào hắc điếm, chợt nghe lão đầu ngồi một bên hỏi thăm. Tuy Mặc Dạ thay đổi diện mạo nhưng hắn không tận lực che dấu khí tức của mình nên dễ dàng bị nhận ra.
Mặc Dạ nghiêng đầu nhìn lão một cái, lại nhìn bàn tay phải chỉ có ba ngón của lão, dừng bước cười đáp: “Đại trưởng lão không phải đã biết rồi sao?”
“Hừ, thân phận cô nương này hẳn ngài cũng rõ, tốt nhất đừng nên ở chung một chỗ thì hơn, những người kia đều đang dõi theo ngài đấy.” Dù giọng Đại trưởng lão có chút không vui, nhưng phần lớn vẫn mang ý khuyên bảo, không có nửa phần trách cứ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tuy quan hệ của Tướng Môn và Thiên Ma môn không gần gũi cho lắm nhưng Đại trưởng lão của Tướng Môn đã từng nhận ân huệ của Thiên Ma môn, cùng là Ma tu nhưng lão cũng biết rõ đạo báo ân. Một trăm năm trước, từ khi Môn chủ Thiên Ma môn độ kiếp thất bại, hồn phi phách tán, nếu không phải lão một mực ủng hộ thì Thiên Ma môn cũng không có thành tựu như ngày hôm nay.
Nhưng ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, kể từ khi Mặc Dạ tiếp quản Thiên Ma Môn, thực lực của Thiên Ma môn còn cao hơn lúc phụ thân hắn tại thế. Bên người Mặc Dạ không biết từ lúc nào xuất hiện một đám thủ hạ Hóa Thần kỳ, lại có một người Độ Kiếp kỳ thần bí vẫn không hiện thân. Bên ngoài truyền rằng đó là người bí ẩn đã phi thăng Thiên Ma giới – Huyết Ma Danh Độ Thiên, cũng có thể đó chỉ là tin đồn, vì chưa ai tận mắt thấy người đó.
“Đa tạ Đại trưởng lão nhắc nhở, Mặc Dạ xin ghi nhớ.” Mặc Dạ gật đầu với Đại trưởng lão, bế Tề Hoan đi vào trong. Đột nhiên, Mặc Dạ dừng bước nhíu mày, “Tiểu Ngân, buông thứ đó ra.”
Mặc Dạ tự nhiên nói khiến cho Đại trưởng lão thấy kỳ quái, nhìn theo ánh mắt của hắn mới phát hiện ra, cái tẩu trong tay mình không chân mà chạy, không phải, là bị một con rắn nhỏ màu bạc cõng đi.
Con rắn này là của ai, sao lại đi trộm đồ? Đằng xà thấy Mặc Dạ không vui, vẫy vẫy đuôi tung cái tẩu về chỗ cũ, sau đó tung tẩy bò lại lên người Mặc Dạ, cặm cụi leo lên tay Tề Hoan thì dừng lại, tiếp tục quấn vào tay nàng ngủ.
“Thật có lỗi, sủng vật của nàng có chút không nghe lời.” Mặc Dạ ngượng ngùng cười cười, Đằng xà cũng thật có mắt nhìn, cái tẩu kia thật ra chính là vũ khí bên người của Đại trưởng lão, tính theo phẩm cấp là Ma binh hạ phẩm, tương đương với Tiên khí hạ phẩm.
Đại trưởng lão nheo mắt, không nói gì, có thể lấy binh khí của lão ngày dưới mắt lão mà lão không cách nào phát hiện được như sủng vật này thì đúng là lần đầu tiên lão gặp phải, lão tuyệt đối không tin đây chỉ là một con rắn bình thường, chẳng qua ngại Mặc Dạ ở đây, lão cũng không thể bắt con rắn này nghiên cứu một phen.
Đương nhiên, nếu Đại trưởng lão có một ngày thật sự bắt được Đằng xà thì cũng không biết kẻ bị ‘nghiên cứu’ ở đây là ai đâu.
Lúc thân ảnh Mặc Dạ biến mất ở cầu thang, Đại trưởng lão thò tay sờ túi thuốc bên hông, sau đó lão ngây người, không thấy, cái túi vừa mới còn đây bỗng dưng biến mất rồi?
Trên vai Mặc Dạ, tiểu hồ ly bắt chéo hai chân nằm vắt vẻo, trên móng vuốt nhỏ còn treo một cái túi, bên trong túi tràn đầy lá thuốc. (TNN: 2 con thú này đã bị nhiễm tính hám của từ Hoan tỷ rồi =.=)
Bế Tề Hoan về phòng của mình, Mặc Dạ đặt nàng lên giường, thuận thế ngồi ở mép giường, vươn tay bắt mạch cho nàng, sắc mặt có chút âm trầm. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vốn tưởng rằng chỉ đi lấy bộ Cốt Khải kia, hơn nữa đó lại là mộ chôn di vật và quần áo của mình thì sẽ không có bất cứ vấn đề gì, cho nên hắn mới mang Tề Hoan theo, không ngờ cuối cũng vẫn có chuyện.
Những năm này, người Ma đạo vẫn dùng máu người tế Cốt Khải, khiến cho nó tích lũy một luồng sát khí mạnh mẽ, sát khí kia không ảnh hưởng đến hắn nhưng lại làm Tề Hoan bị thương.
Cho dù Mặc Dạ ra tay rất nhanh nhưng hắn vẫn không xác định được, thần trí Tề Hoan có bị sát khí kia ăn mòn hay không.
Nhìn dung nhan tĩnh lặng khi ngủ của Tề Hoan, ngón tay thon dài của Mặc Dạ chậm rãi lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt của nàng, cúi người nhẹ nhàng nói bên tai nàng một câu: “Thật xin lỗi, đây là lần cuối cùng.”
- Chương 1: Chuyện ma quái ở Tống gia
- Chương 2: Cưỡng ép bái sư
- Chương 3: Kiên quyết không ở nhà tranh
- Chương 4: Bí tịch không đầy đủ
- Chương 5: Dạ linh thể trong truyền thuyết
- Chương 6: Sư phụ sắp độ kiếp!
- Chương 7: Hoa Khổng Tước và Ẻo lả
- Chương 8: Rượu sư huynh ủ tuyệt đối không thể uống
- Chương 9: Kỳ thật ta rất rộng lượng
- Chương 10: Ta cũng rất coi trọng mình
- Chương 11: Hấp thụ một nửa lôi kiếp
- Chương 12: Bị nam tử đeo mặt nạ bắt cóc
- Chương 13: Chọc tức Ẻo lả
- Chương 14: Bữa sau ăn thịt bò nha!
- Chương 15: Một cọng cỏ đổi lấy một mạng
- Chương 16: Đại hội thí luyện
- Chương 17: Người kia gọi là Đông Nguyên
- Chương 18:
- Chương 19: Đông Nguyên thế nhưng không phải đệ nhất
- Chương 20: Hương vị cá chép Long Lân rất ngon!
- Chương 21: Muốn công đạo gì?
- Chương 22: Bảo hộ bên người
- Chương 23: Thiếu chút nữa bị hút khô máu
- Chương 24: A, lại bị bắt cóc rồi!
- Chương 25: Lần đầu tiên thấy người chết
- Chương 26: Ta chọn Tiêu Tiêu
- Chương 27: Ân nhân cứu mạng
- Chương 28: Bồn tắm dùng rất tốt
- Chương 29: Các sư huynh sư tỷ của Tề Hoan
- Chương 30: Ta cũng có thể nhóm lửa
- Chương 31:
- Chương 32: Vết tích xóa không hết
- Chương 33: Bị ném vào núi Cửu Trọng Yêu
- Chương 34: Cửu vĩ thanh hồ
- Chương 35: Đầu gỗ cũng biết yêu
- Chương 36: Bát quái đến từ Yêu tộc
- Chương 37: Chạy thoát khỏi móng vuốt sói
- Chương 38: Lột một tầng da
- Chương 39: Yêu ma loạn vũ
- Chương 40: Sư tẩu là một con rắn
- Chương 41: Tự nhiên dâng tới cửa
- Chương 42: Một con tiểu hồ ly màu đen!
- Chương 43: Có thêm tám cái đuôi
- Chương 44: Làm người không thể quá tham lam
- Chương 45: Trở lại trấn Thanh Đường
- Chương 46: Làm chuyện xấu, thì phải trả
- Chương 47: Mười đạo lôi kiếp
- Chương 48: Trấn Thiên Lý
- Chương 49: Người nàng quen thuộc
- Chương 50: Địa Võng
- Chương 51: Trộm mộ
- Chương 52: Chủ mộ tên Mặc Dạ
- Chương 53: Cốt Khải
- Chương 54:
- Chương 55: Đây là lần cuối cùng
- Chương 56: Tỉnh lại
- Chương 57: Ngươi có ý đồ gì?
- Chương 58: Có đi có lại
- Chương 59: Tìm tới tận cửa
- Chương 60: Phiền toái lớn rồi
- Chương 61: Tiền đồ mù mịt
- Chương 62: Tiến về Âm Sơn
- Chương 63: Mạng nhỏ khó giữ
- Chương 64:
- Chương 65: Trước có sói sau có hổ
- Chương 66: Tại sao lại là ta?
- Chương 67: Đàm phán thất bại
- Chương 68: Tà linh lộng hành
- Chương 69: Phía trên ta có người
- Chương 70: Lai lịch bất minh, tương lai mù mịt
- Chương 71: Đánh giá của Côn Luân và Thục Sơn
- Chương 72: Lại thêm một chỗ tốt
- Chương 73: Lần đầu tới Thiên Ma Môn
- Chương 74: Luyện đan
- Chương 75: Nỗi oan rất lớn
- Chương 76: Có vợ rồi?!
- Chương 77: Từ trên đi xuống
- Chương 78: Hư Linh Tử nổi giận
- Chương 79: Xảy ra chuyện lớn rồi
- Chương 80:
- Chương 81: Ngồi làm ngư ông
- Chương 82: Ngũ Lôi Oanh Đỉnh
- Chương 83: Ta không biết sẽ gặp phải nàng
- Chương 84: Long tử độ kiếp
- Chương 85: Trước khi chia tay
- Chương 86:
- Chương 87: Ly để hợp
- Chương 88:
- Chương 89: Bước vào thành Minh Hỏa
- Chương 90: Đổi lệnh bài thân phận
- Chương 91: Đồ đệ của cố nhân
- Chương 92: Đó chính là tại hạ
- Chương 93: Đồng hành
- Chương 94: Bị ném đi thủ trận
- Chương 95: Cứ quyết định như vậy đi!
- Chương 96: Phụ thân hắn, ca ca hắn
- Chương 97: Giết nàng
- Chương 98: Hãm hại?!
- Chương 99:
- Chương 100: Cuộc sống trong Lôi Thần điện
- Chương 101: Con rắn trầm cảm
- Chương 102: Quỷ Tiên ra đời, Lục Đạo sụp đổ
- Chương 103: Mang hết! Mang sạch!
- Chương 104: Bát quái bay đầy trời
- Chương 105: Gặp lão tổ tông
- Chương 106: Minh Hỏa Tiên Tôn cho mời
- Chương 107: Cửu cô nương
- Chương 108: Lục đạo luân hồi
- Chương 109:
- Chương 110: Ai bị áp đảo?!
- Chương 111: Hồ ly nhà ai thiếu đạo đức
- Chương 112: Một lời hứa hẹn
- Chương 113: Đến ở thành Minh Hỏa?
- Chương 114: Ôi!!! Thật là náo nhiệt!
- Chương 115: Mẹ hắn???
- Chương 116: Bất đắc dĩ?!
- Chương 117: Tầng thứ chín mươi
- Chương 118: Tháp thành
- Chương 119: Địa ngục Vô Gian
- Chương 120:
- Chương 121: Tháp Phong Thần
- Chương 122: Yêu chi đạo
- Chương 123: Chiếm đoạt
- Chương 124: Nàng đã hứa với ta kiếp sau
- Chương 125: Không hơn
- Chương 126: Bỏ trốn
- Chương 127: Ghi giấy nợ
- Chương 128:
- Chương 129: Cốt Vương
- Chương 130: Giác ngộ
- Chương 131: Làm hay không làm, đó là cả một vấn đề
- Chương 132: Hiệp nghị hôn nhân
- Chương 133: Yêu chủng
- Chương 134: Có thần tiên xuất hiện
- Chương 135: Thanh Vân bị diệt?
- Chương 136: Đi theo ta đi
- Chương 137: Thu đồ đệ
- Chương 138: Phương Gấm
- Chương 139: Độ Ách Lăng
- Chương 140: Đã để ông phải thất vọng rồi, phụ thân
- Chương 141: Gạt người là không đúng
- Chương 142: Hắn là con của Linh Vân Tử
- Chương 143: Trở Lại phái Thanh Vân
- Chương 144: Kết Hôn
- Chương 145: Lễ vật tân hôn - Trời không dung hắn
- Chương 146: Tiếp Quản Điện Lôi Thần
- Chương 147: Cho Ta Nếm Thử Mùi Vị Đi
- Chương 148: Tâm Sự Riêng Một Chút!
- Chương 149: Đồ Của Nhà Giàu!
- Chương 150: Thêm Một Người Cậu
- Chương 151: Kim Thân Bất Diệt
- Chương 152: Thú Trấn Mạch
- Chương 153: Con Rắn Ngu Xuẩn, Ngươi Còn Sống Không?
- Chương 154: Cái Giá Lớn Không Ai Gánh Nổi
- Chương 155: Ta Muốn Hủy Lục Đạo!
- Chương 156: Là Kết Thúc Hay Bắt Đầu
- Chương 157: Là Mộng Sao?
- Chương 158: Mặc Trưởng Lão
- Chương 159: Đền Một Cái Chân Để Trấn An!
- Chương 160: Tộc Hắc Hổ
- Chương 161: Vẫn Là Ăn Thịt Tốt Hơn!
- Chương 162: Quỷ Tiên Là Gì?
- Chương 163: Ngưng Luyện
- Chương 164: Nói, Ta Là Ai!
- Chương 165: Con Cá Này Quá Xấu, Không Ăn!
- Chương 166: Nhà Giàu Tiên Khí
- Chương 167: Nhược Điểm Ư?
- Chương 168: Hỏa Cưu Phần Thiên
- Chương 169: Sát Kiếp
- Chương 170:
- Chương 171: Tướng Công, Ta Sẽ Không Quấy Rầy Nữa
- Chương 172: Lôi Minh Chết
- Chương 173: Thiên Tướng Hỏa Nha
- Chương 174: Ta Lạnh, Ta Đau
- Chương 175: Hắn Vẫn Đang Tìm Ngươi
- Chương 176: Xiêm Y Màu Đỏ, Rất Đẹp!
- Chương 177: Trở Lại Tiên Giới
- Chương 178: Ta Là Hổ !!
- Chương 179:
- Chương 180: Ngươi Là Ai?
- Chương 181: Còn Có Thể Gặp Lại
- Chương 182: Độ Kiếp Hóa Hình
- Chương 183: Lôi Người Sống Đến Đây
- Chương 184: Tại Sao Ta Phải Nói Cho Ngươi Biết?
- Chương 185:
- Chương 186: Phá Hỏng Bia Đá
- Chương 187: Gặp Phải Kẻ Điên
- Chương 188: Nhất Định Không Thả Người
- Chương 189:
- Chương 190: Ngươi Rất Muốn Chết?
- Chương 191: Kim Ốc Tàng Kiều
- Chương 192: Áp Đảo Mới Là Vương Đạo!
- Chương 193: Nhập Thân
- Chương 194: Hắn Quan Trọng Sao?
- Chương 195: Lần Đầu Đến Thành Kinh Lôi
- Chương 196: Ta Không Hận Ngươi
- Chương 197: Rời Xa Thần Khí, Yêu Quý Tánh Mạng
- Chương 198: Nàng Trở Về Rồi!
- Chương 199: Công Dụng Khác Của Tháp Lôi Thần
- Chương 200: Ba Sợi Lông Vũ Trên Đỉnh Đầu
- Chương 201: Quan Vân Giản
- Chương 202: Đệ Tử Phái Thanh Vân
- Chương 203: Thuần Vũ
- Chương 204: Đan Độc
- Chương 205: Khách Đến Thăm
- Chương 206: Phong Thất Khiếu
- Chương 207: Ma Tôn Thiên Khuê
- Chương 208: Đất Phong Thiện
- Chương 209: Một Chữ Uy Lực
- Chương 210: Sinh Một Nhóc Quỷ Con?
- Chương 211: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi
- Chương 212: Ngươi Theo Nó Đi
- Chương 213: Con Gái Lớn Không Giữ Được
- Chương 214: Gặp Lại Cửu Cô Nương
- Chương 215: Một Bước Đúng Hẹn
- Chương 216: Một Cuộc Giao Dịch Mà Thôi
- Chương 217: Kẻ Vệ Đạo
- Chương 218: Yêu Cầu Xin Lỗi!
- Chương 219: Tông Lão Hội
- Chương 220: Thần Tướng Thứ Năm
- Chương 221: Ai Là Kẻ Bị Loại?
- Chương 222: Song Hoa Tụ Đỉnh
- Chương 223: Không Muốn Làm Hòa Thượng
- Chương 224: Người Gây Phiền Toái Đến Rồi
- Chương 225: Trời Giáng Thần Ý
- Chương 226: Đến Thị Uy
- Chương 227: Xám Xịt Trở Về
- Chương 228: Nàng, Không Thể Lưu!
- Chương 229: Quỷ Vực Có Quỷ
- Chương 230: Long Liễn
- Chương 231: Quyết Đấu Lôi Điện
- Chương 232:
- Chương 233: Đằng Xà Hóa Rồng
- Chương 234: Nói Với Quỷ Đi!
- Chương 235: Có Bạn Từ Phương Xa Tới
- Chương 236: Không Khéo Trùng Hợp
- Chương 237: Nhà Ai Cũng Đều Có Cuốn Kinh Khó Niệm
- Chương 238: Triệu Hoán Một Phát
- Chương 239: Hóa Ra Là Trứng Rồng
- Chương 240:
- Chương 241: Mặc Tích
- Chương 242: Hỗn Thế Tiểu Ma Vương
- Chương 243: Ăn Cướp
- Chương 244: Tư Cách Rất Quan Trọng
- Chương 245: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 246: Vị Khách Đến Từ Ma Giới
- Chương 247:
- Chương 248: Đi Theo Hắn
- Chương 249:
- Chương 250: Yếm Long Hạp*
- Chương 251: Cuối cùng vẫn không thể nào có được
- Chương 252: Dung hợp thiên bi
- Chương 253: Một lần vạn năm
- Chương 254: Yêu Hoàng hiện thế
- Chương 255: Mơ hay thực
- Chương 256: Đất có chủ
- Chương 257: Liên thủ đối địch
- Chương 258: Tháp trăm tầng
- Chương 259: Tướng công, chàng đã về rồi
Bán Kiếp Tiểu Tiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.