Tề Hoan ôm chăn, ngồi trên giường, nhìn khuôn mặt chưa hề quen biết kia, trong lòng suy nghĩ, mình có nên hô phi lễ không? Hay lưu manh? Hay nên vung tay tát cho hắn một cái? Hay là chọc tám, chín cái lỗ trên người hắn rồi vứt ra ngoài cho chó ăn…???
“Có thể nói chưa?” Áo ngủ bằng gấm bị Tề Hoan quấn chặt vào người, giống như một cái kén kín mít, Mặc Dạ tựa vào giường, áo ngủ đều bị Tề Hoan dành mất, hắn chỉ có thể ở trần, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ tình cảm gì, khiến mắt Tề Hoan trừng đến suýt rớt ra.
“Ngươi… ngươi ngươi ngươi…không mặc áo?” Cho dù dáng người tên này rất đẹp, da thịt chắc chắn, rắn rỏi như mời gọi người khác sờ thử, nhưng tình huống bây giờ không để cho nàng cẩn thận quan sát. Nàng chẳng qua chỉ ngủ có chút xíu, tại sao đến lúc tỉnh dậy lại phát hiện trên giường có thêm một nam nhân lạ mặt?
Mặc Dạ nhướng mi: “ Ta không có thói quen gói mình thành cái bánh chưng khi ngủ.”
“Vậy ngươi cũng không cần phải ngủ ở đây a!” Nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ nha, ngủ chung như vậy… Mặc dù chỉ là ngủ đơn thuần thì cũng không thể được!
“Đây là phòng của ta, giường của ta!” Xem ra Tề Hoan vẫn không phát hiện ra thân phận của mình, Mặc Dạ âm thầm thở dài, trình độ ngu ngốc của nữ nhân này hình như còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của hắn.
“Ngươi có thể đưa ta tới một gian phòng khác, một cái giường khác.”
Mặc Dạ nhún nhún vai, xoay người xuống giường, lấy áo khoác mặc chỉnh tề rồi mới chậm rãi mở miệng, “ Ta không muốn.” Ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực không muốn lại muốn đẩy ra ngoài thì đích thực không phải nam nhân rồi, hắn chưa bao giờ bỏ qua miếng mỡ đã dâng đến tận miệng, việc này không phải là tính cách của hắn.
“Chết tiệt ngươi… A?” Tề Hoan kích động ôm chăn nhảy xuống giường, thò tay ra chỉ thẳng vào mũi Mặc Dạ định chửi ầm lên, đột nhiên phát hiện quần áo của tên này hình như quen quen, giống như… quần áo của Mặc Dạ ngày hôm qua thì phải?
“Y phục này là ngươi ăn trộm sao?” Chẳng lẽ hắn đã giết Mặc Dạ, sau đó lột y phục của Mặc Dạ, xong bắt cóc mình? Tề Hoan càng nghĩ càng thấy không có khả năng.
…. Mặc Dạ cố gắng kiềm chế hai tay, bắt buộc chính mình không nên quá xúc động, bằng không hắn thật muốn bổ đầu Tề Hoan ra xem bên trong có phải chứa toàn rơm rác hay không.
“Này, đừng im lặng như vậy chứ, ngươi làm gì Mặc Dạ rồi?” Tuy Tề Hoan vẫn rất tin tưởng vào thực lực của Mặc Dạ, thế nhưng minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, có trời mới biết có phải Mặc Dạ bị ám toán hay không. Nghĩ đến đây, trong lòng Tề Hoan cũng có chút nóng nảy.
Mặc Dạ cúi đầu nhìn Tề Hoan vẫn để trần nửa thân trên, đang chặt chẽ túm lấy vạt áo của mình. Hắn không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt màu đỏ nhìn nàng chăm chú.
Hai người nhìn nhau đúng năm phút đồng hồ, Tề Hoan chợt ngộ ra, nhỏ giọng hỏi, “Ngươi…sẽ không phải là Mặc Dạ chứ?…”
“Nàng nói xem?” Mặc Dạ bỏ lại cho nàng một đáp án lập lờ, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Tề Hoan chân trần đứng trên mặt đất, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Tận đến khi Mặc Dạ mở cửa lần nữa, nàng mới giật mình tỉnh lại.
Nhìn thức ăn ngon Mặc Dạ bày biện trên bàn, Tề Hoan lập tức quên hết mọi phiền não, trực tiếp nhào tới. Nghỉ ngơi cả một đêm, ngũ giác của nàng cũng đã hồi phục, tuy vẫn không biến nên xử lí cái phiến mây trong bụng kia thế nào, nhưng ăn no mới là quan trọng nhất.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Thịt bò a… Lâu lắm rồi không được ăn. Sao ngươi biết ta thích ăn thịt bò?” Tề Hoan thò tay nhón một miếng thịt bò thái mỏng bỏ vào miệng, mỹ mãn thở dài.
“Lần trước nàng đã nói qua.” Mặc Dạ tựa vào cửa sổ, khoanh tay trước ngực nhìn Tề Hoan vẫn đang để trần nửa thân trên, âm thầm cân nhắc xem có nên nhắc nhở nàng một chút không, nhưng rất nhanh ý nghĩ này liền bị bỏ qua.
“Đâu có, ta chỉ nói với… Khụ khụ..khụ… Ngươi… Ngươi…” Đột nhiên bị kinh hãi, Tề Hoan vội vàng nuốt chửng miếng thịt bò, suýt chút nữa chết nghẹn, may mà Mặc Dạ kịp thời bưng trà đến giúp nàng thông cổ.
Tề Hoan còn nhớ rõ, lần đầu tiên bị nam nhân đeo mặt nạ bắt đi, nàng đã nói lần sau muốn hắn mua thịt bò cho nàng ăn, những lời này nàng chỉ nói một lần…
“Mặt nạ của ngươi đâu?” Tề Hoan vẫn chưa từ bỏ ý định, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi. Cho dù đã có lúc nàng hoài nghi nam nhân đeo mặt nạ và Mặc Dạ là một nhưng cũng chỉ dừng lại ở hoài nghi. Nàng không thật sự cho rằng hai người là một a!
Mặc Dạ duỗi thẳng hai ngón tay, một cái mặt nạ đỏ như máu bị kẹp ở giữa, theo ánh sáng biến hóa trong phòng, đường nét trên mặt nạ dường như cũng thay đổi.
Trong trường hợp này nàng phải nói cái gì đây, người quen đột nhiên biến thành Thiếu chủ Thiên Ma môn.Tuy trước kia biết Mặc Dạ có quan hệ với Ma đạo, nhưng không nghĩ rằng lại có quan hệ nhường này, Tề Hoan cảm giác đầu mình sắp nổ tung rồi.
Thấy Tề Hoan sắp khóc đến nơi, Mặc Dạ đưa tay thu hồi mặt nạ, giương mắt cười khẽ, “Làm nàng thất vọng sao?”
“Ngươi có ý đồ gì?” Nếu nói Mặc Dạ không có bất kỳ ý đồ gì, Tề Hoan không tin. Hắn đường đường là Thiếu chủ Thiên Ma môn, biến thành đệ tử Thiên Kiếm môn có lẽ là có việc phải làm, nhưng tiếp cận nàng thì không bình thường rồi, trên người nàng có vật gì khiến Mặc Dạ quan tâm sao?
Câu hỏi của Tề Hoan cũng không nhận được câu trả lời, Mặc Dạ chỉ chăm chú nhìn nàng, trong miệng còn ngâm nga một giai điệu, hình như tâm tình rất tốt.
“Ta sẽ không phản bội sư môn.” Vẻ mặt Tề Hoan rất chân thành.
“E hèm, ta cũng không có ý nghĩ đó.” Nàng ở phái Thanh Vân rất tốt, tối thiểu trên núi Thaanh Vân sẽ có rất nhiều người bảo vệ nàng, tính cách của nàng cũng không thích hợp lăn lộn trong Ma đạo. TruyenLau.com
“Ta sẽ không bán đứng sư phụ.” Hiện tại, trong đầu Tề Hoan diễn ra một loạt tình tiết máu chó trên truyền hình, bình thường, không phải khi nữ chính bị người xấu bắt, sẽ bị uy hiếp phải hạ độc trong trà của sư phụ gì gì đó hay sao. Không thể không nói, cấu tạo bộ não của Tề Hoan có chút khác so với người thường.
“Ta cũng không có hứng thú đối phó với sư phụ nàng.” Lời nói của Tề Hoan khiến Mặc Dạ buồn cười, trong đầu nữ nhân này nghĩ đi đâu vậy?
“Vậy ngươi muốn làm gì?” Tề Hoan không nhịn được hét ầm lên, hắn tiếp cận mình rốt cuộc có ý đồ gì a!!
Mặc Dạ mở tay ra, trong mắt tràn ngập ý cười, “Đầu tiên nàng nên mặc y phục vào trước đã.”
- Chương 1: Chuyện ma quái ở Tống gia
- Chương 2: Cưỡng ép bái sư
- Chương 3: Kiên quyết không ở nhà tranh
- Chương 4: Bí tịch không đầy đủ
- Chương 5: Dạ linh thể trong truyền thuyết
- Chương 6: Sư phụ sắp độ kiếp!
- Chương 7: Hoa Khổng Tước và Ẻo lả
- Chương 8: Rượu sư huynh ủ tuyệt đối không thể uống
- Chương 9: Kỳ thật ta rất rộng lượng
- Chương 10: Ta cũng rất coi trọng mình
- Chương 11: Hấp thụ một nửa lôi kiếp
- Chương 12: Bị nam tử đeo mặt nạ bắt cóc
- Chương 13: Chọc tức Ẻo lả
- Chương 14: Bữa sau ăn thịt bò nha!
- Chương 15: Một cọng cỏ đổi lấy một mạng
- Chương 16: Đại hội thí luyện
- Chương 17: Người kia gọi là Đông Nguyên
- Chương 18:
- Chương 19: Đông Nguyên thế nhưng không phải đệ nhất
- Chương 20: Hương vị cá chép Long Lân rất ngon!
- Chương 21: Muốn công đạo gì?
- Chương 22: Bảo hộ bên người
- Chương 23: Thiếu chút nữa bị hút khô máu
- Chương 24: A, lại bị bắt cóc rồi!
- Chương 25: Lần đầu tiên thấy người chết
- Chương 26: Ta chọn Tiêu Tiêu
- Chương 27: Ân nhân cứu mạng
- Chương 28: Bồn tắm dùng rất tốt
- Chương 29: Các sư huynh sư tỷ của Tề Hoan
- Chương 30: Ta cũng có thể nhóm lửa
- Chương 31:
- Chương 32: Vết tích xóa không hết
- Chương 33: Bị ném vào núi Cửu Trọng Yêu
- Chương 34: Cửu vĩ thanh hồ
- Chương 35: Đầu gỗ cũng biết yêu
- Chương 36: Bát quái đến từ Yêu tộc
- Chương 37: Chạy thoát khỏi móng vuốt sói
- Chương 38: Lột một tầng da
- Chương 39: Yêu ma loạn vũ
- Chương 40: Sư tẩu là một con rắn
- Chương 41: Tự nhiên dâng tới cửa
- Chương 42: Một con tiểu hồ ly màu đen!
- Chương 43: Có thêm tám cái đuôi
- Chương 44: Làm người không thể quá tham lam
- Chương 45: Trở lại trấn Thanh Đường
- Chương 46: Làm chuyện xấu, thì phải trả
- Chương 47: Mười đạo lôi kiếp
- Chương 48: Trấn Thiên Lý
- Chương 49: Người nàng quen thuộc
- Chương 50: Địa Võng
- Chương 51: Trộm mộ
- Chương 52: Chủ mộ tên Mặc Dạ
- Chương 53: Cốt Khải
- Chương 54:
- Chương 55: Đây là lần cuối cùng
- Chương 56: Tỉnh lại
- Chương 57: Ngươi có ý đồ gì?
- Chương 58: Có đi có lại
- Chương 59: Tìm tới tận cửa
- Chương 60: Phiền toái lớn rồi
- Chương 61: Tiền đồ mù mịt
- Chương 62: Tiến về Âm Sơn
- Chương 63: Mạng nhỏ khó giữ
- Chương 64:
- Chương 65: Trước có sói sau có hổ
- Chương 66: Tại sao lại là ta?
- Chương 67: Đàm phán thất bại
- Chương 68: Tà linh lộng hành
- Chương 69: Phía trên ta có người
- Chương 70: Lai lịch bất minh, tương lai mù mịt
- Chương 71: Đánh giá của Côn Luân và Thục Sơn
- Chương 72: Lại thêm một chỗ tốt
- Chương 73: Lần đầu tới Thiên Ma Môn
- Chương 74: Luyện đan
- Chương 75: Nỗi oan rất lớn
- Chương 76: Có vợ rồi?!
- Chương 77: Từ trên đi xuống
- Chương 78: Hư Linh Tử nổi giận
- Chương 79: Xảy ra chuyện lớn rồi
- Chương 80:
- Chương 81: Ngồi làm ngư ông
- Chương 82: Ngũ Lôi Oanh Đỉnh
- Chương 83: Ta không biết sẽ gặp phải nàng
- Chương 84: Long tử độ kiếp
- Chương 85: Trước khi chia tay
- Chương 86:
- Chương 87: Ly để hợp
- Chương 88:
- Chương 89: Bước vào thành Minh Hỏa
- Chương 90: Đổi lệnh bài thân phận
- Chương 91: Đồ đệ của cố nhân
- Chương 92: Đó chính là tại hạ
- Chương 93: Đồng hành
- Chương 94: Bị ném đi thủ trận
- Chương 95: Cứ quyết định như vậy đi!
- Chương 96: Phụ thân hắn, ca ca hắn
- Chương 97: Giết nàng
- Chương 98: Hãm hại?!
- Chương 99:
- Chương 100: Cuộc sống trong Lôi Thần điện
- Chương 101: Con rắn trầm cảm
- Chương 102: Quỷ Tiên ra đời, Lục Đạo sụp đổ
- Chương 103: Mang hết! Mang sạch!
- Chương 104: Bát quái bay đầy trời
- Chương 105: Gặp lão tổ tông
- Chương 106: Minh Hỏa Tiên Tôn cho mời
- Chương 107: Cửu cô nương
- Chương 108: Lục đạo luân hồi
- Chương 109:
- Chương 110: Ai bị áp đảo?!
- Chương 111: Hồ ly nhà ai thiếu đạo đức
- Chương 112: Một lời hứa hẹn
- Chương 113: Đến ở thành Minh Hỏa?
- Chương 114: Ôi!!! Thật là náo nhiệt!
- Chương 115: Mẹ hắn???
- Chương 116: Bất đắc dĩ?!
- Chương 117: Tầng thứ chín mươi
- Chương 118: Tháp thành
- Chương 119: Địa ngục Vô Gian
- Chương 120:
- Chương 121: Tháp Phong Thần
- Chương 122: Yêu chi đạo
- Chương 123: Chiếm đoạt
- Chương 124: Nàng đã hứa với ta kiếp sau
- Chương 125: Không hơn
- Chương 126: Bỏ trốn
- Chương 127: Ghi giấy nợ
- Chương 128:
- Chương 129: Cốt Vương
- Chương 130: Giác ngộ
- Chương 131: Làm hay không làm, đó là cả một vấn đề
- Chương 132: Hiệp nghị hôn nhân
- Chương 133: Yêu chủng
- Chương 134: Có thần tiên xuất hiện
- Chương 135: Thanh Vân bị diệt?
- Chương 136: Đi theo ta đi
- Chương 137: Thu đồ đệ
- Chương 138: Phương Gấm
- Chương 139: Độ Ách Lăng
- Chương 140: Đã để ông phải thất vọng rồi, phụ thân
- Chương 141: Gạt người là không đúng
- Chương 142: Hắn là con của Linh Vân Tử
- Chương 143: Trở Lại phái Thanh Vân
- Chương 144: Kết Hôn
- Chương 145: Lễ vật tân hôn - Trời không dung hắn
- Chương 146: Tiếp Quản Điện Lôi Thần
- Chương 147: Cho Ta Nếm Thử Mùi Vị Đi
- Chương 148: Tâm Sự Riêng Một Chút!
- Chương 149: Đồ Của Nhà Giàu!
- Chương 150: Thêm Một Người Cậu
- Chương 151: Kim Thân Bất Diệt
- Chương 152: Thú Trấn Mạch
- Chương 153: Con Rắn Ngu Xuẩn, Ngươi Còn Sống Không?
- Chương 154: Cái Giá Lớn Không Ai Gánh Nổi
- Chương 155: Ta Muốn Hủy Lục Đạo!
- Chương 156: Là Kết Thúc Hay Bắt Đầu
- Chương 157: Là Mộng Sao?
- Chương 158: Mặc Trưởng Lão
- Chương 159: Đền Một Cái Chân Để Trấn An!
- Chương 160: Tộc Hắc Hổ
- Chương 161: Vẫn Là Ăn Thịt Tốt Hơn!
- Chương 162: Quỷ Tiên Là Gì?
- Chương 163: Ngưng Luyện
- Chương 164: Nói, Ta Là Ai!
- Chương 165: Con Cá Này Quá Xấu, Không Ăn!
- Chương 166: Nhà Giàu Tiên Khí
- Chương 167: Nhược Điểm Ư?
- Chương 168: Hỏa Cưu Phần Thiên
- Chương 169: Sát Kiếp
- Chương 170:
- Chương 171: Tướng Công, Ta Sẽ Không Quấy Rầy Nữa
- Chương 172: Lôi Minh Chết
- Chương 173: Thiên Tướng Hỏa Nha
- Chương 174: Ta Lạnh, Ta Đau
- Chương 175: Hắn Vẫn Đang Tìm Ngươi
- Chương 176: Xiêm Y Màu Đỏ, Rất Đẹp!
- Chương 177: Trở Lại Tiên Giới
- Chương 178: Ta Là Hổ !!
- Chương 179:
- Chương 180: Ngươi Là Ai?
- Chương 181: Còn Có Thể Gặp Lại
- Chương 182: Độ Kiếp Hóa Hình
- Chương 183: Lôi Người Sống Đến Đây
- Chương 184: Tại Sao Ta Phải Nói Cho Ngươi Biết?
- Chương 185:
- Chương 186: Phá Hỏng Bia Đá
- Chương 187: Gặp Phải Kẻ Điên
- Chương 188: Nhất Định Không Thả Người
- Chương 189:
- Chương 190: Ngươi Rất Muốn Chết?
- Chương 191: Kim Ốc Tàng Kiều
- Chương 192: Áp Đảo Mới Là Vương Đạo!
- Chương 193: Nhập Thân
- Chương 194: Hắn Quan Trọng Sao?
- Chương 195: Lần Đầu Đến Thành Kinh Lôi
- Chương 196: Ta Không Hận Ngươi
- Chương 197: Rời Xa Thần Khí, Yêu Quý Tánh Mạng
- Chương 198: Nàng Trở Về Rồi!
- Chương 199: Công Dụng Khác Của Tháp Lôi Thần
- Chương 200: Ba Sợi Lông Vũ Trên Đỉnh Đầu
- Chương 201: Quan Vân Giản
- Chương 202: Đệ Tử Phái Thanh Vân
- Chương 203: Thuần Vũ
- Chương 204: Đan Độc
- Chương 205: Khách Đến Thăm
- Chương 206: Phong Thất Khiếu
- Chương 207: Ma Tôn Thiên Khuê
- Chương 208: Đất Phong Thiện
- Chương 209: Một Chữ Uy Lực
- Chương 210: Sinh Một Nhóc Quỷ Con?
- Chương 211: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi
- Chương 212: Ngươi Theo Nó Đi
- Chương 213: Con Gái Lớn Không Giữ Được
- Chương 214: Gặp Lại Cửu Cô Nương
- Chương 215: Một Bước Đúng Hẹn
- Chương 216: Một Cuộc Giao Dịch Mà Thôi
- Chương 217: Kẻ Vệ Đạo
- Chương 218: Yêu Cầu Xin Lỗi!
- Chương 219: Tông Lão Hội
- Chương 220: Thần Tướng Thứ Năm
- Chương 221: Ai Là Kẻ Bị Loại?
- Chương 222: Song Hoa Tụ Đỉnh
- Chương 223: Không Muốn Làm Hòa Thượng
- Chương 224: Người Gây Phiền Toái Đến Rồi
- Chương 225: Trời Giáng Thần Ý
- Chương 226: Đến Thị Uy
- Chương 227: Xám Xịt Trở Về
- Chương 228: Nàng, Không Thể Lưu!
- Chương 229: Quỷ Vực Có Quỷ
- Chương 230: Long Liễn
- Chương 231: Quyết Đấu Lôi Điện
- Chương 232:
- Chương 233: Đằng Xà Hóa Rồng
- Chương 234: Nói Với Quỷ Đi!
- Chương 235: Có Bạn Từ Phương Xa Tới
- Chương 236: Không Khéo Trùng Hợp
- Chương 237: Nhà Ai Cũng Đều Có Cuốn Kinh Khó Niệm
- Chương 238: Triệu Hoán Một Phát
- Chương 239: Hóa Ra Là Trứng Rồng
- Chương 240:
- Chương 241: Mặc Tích
- Chương 242: Hỗn Thế Tiểu Ma Vương
- Chương 243: Ăn Cướp
- Chương 244: Tư Cách Rất Quan Trọng
- Chương 245: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 246: Vị Khách Đến Từ Ma Giới
- Chương 247:
- Chương 248: Đi Theo Hắn
- Chương 249:
- Chương 250: Yếm Long Hạp*
- Chương 251: Cuối cùng vẫn không thể nào có được
- Chương 252: Dung hợp thiên bi
- Chương 253: Một lần vạn năm
- Chương 254: Yêu Hoàng hiện thế
- Chương 255: Mơ hay thực
- Chương 256: Đất có chủ
- Chương 257: Liên thủ đối địch
- Chương 258: Tháp trăm tầng
- Chương 259: Tướng công, chàng đã về rồi
Bán Kiếp Tiểu Tiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.