Báo Thù Dưới Ánh Trăng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Báo Thù Dưới Ánh Trăng

Tác giả : anny nguyên

Chương 47: Giang Hồ Hiểm Ác, Đại Nhân Xin Hãy Bắt Đầu Lại (1)

 

 

"Thể diện của ngươi, đáng giá gì?"

Bên bờ Cẩm Giang, trong làn mưa bụi lất phất, giọng Ngụy Vũ Trạch lạnh như thép, sát khí ẩn hiện nơi đáy mắt.

Trước khi đến đây, hắn đã chuẩn bị ba phương án ứng đối.

Một là giữ thái độ khiêm nhường — dù sao nguyên chủ vốn quen thói nịnh trên nạt dưới, biểu hiện ấy cũng không khiến ai nghi ngờ.

Hai là ổn trọng, vừa phải, không kiêu ngạo, không siểm nịnh.

Và ba — cách quyết liệt nhất — chính là phơi bày vẻ ngạo mạn, hung hăng vốn có.

Sau khi Bùi Khải Chi ra đòn phủ đầu, hắn lập tức chọn phương án thứ ba. Một kẻ tiểu nhân vừa đắc thế, vốn không nên tỏ ra nhẫn nhịn. Đó mới là cách đối phó thích hợp nhất.

Còn việc Bùi Khải Chi có bị kích động, khiến cuộc đàm phán đổ vỡ hay không?

Hắn tin rằng, với tâm cơ của kẻ lăn lộn nhiều năm nơi miếu đường ấy, sẽ không dễ dàng sụp đổ.

"Ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Hạt mưa rơi lộp độp trên vành nón, ánh mắt Bùi Khải Chi trầm xuống. Khí thế của kẻ từng nắm quyền sinh sát bao năm lan tỏa, ép người nghẹt thở.

Ngụy Vũ Trạch không hề lùi, đối diện thẳng:

"Lão rồi, tai có lãng không? Có cần ta nhắc lại một lần nữa không?"
Website TruyenLau.com
Bùi Khải Chi lạnh giọng:

"Đã nhiều năm rồi, không ai dám nói chuyện với ta như vậy."

Ngụy Vũ Trạch thản nhiên đáp:

"Ngươi nên rõ ba điều.

Thứ nhất, ta ở Bạch Mã Giám, chỉ nghe lệnh Thánh thượng. Ngươi có thể ra oai với thuộc hạ, nhưng với ta thì không. Đến cả Lý Ngạn Phụ ta còn dám đắc tội, huống hồ là ngươi? Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thứ hai, cuộc gặp hôm nay là ta đến để đàm phán, không phải cầu xin. Thu lại cái thái độ ban ơn ấy đi. Trong vòng mười bước, nắm đ.ấ.m của võ phu g.i.ế.c người còn nhanh hơn đao kiếm. Nếu chọc giận ta, ta tiễn ngươi xuống sông.

Thứ ba, vừa rồi ta còn nể mặt cô con gái xinh đẹp của ngươi mà nói chuyện tử tế. Giờ thì khác — ta muốn cả hai thứ: mạng của Lữ Lương, và toàn bộ lợi ích ngươi hứa hẹn. Trẻ con mới phải lựa chọn, còn ta... muốn tất cả."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rào rào —

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, bong bóng nổi đầy mặt nước, đàn cá quẫy loạn bên bờ.

Cần câu và dây câu khẽ rung, nhưng Bùi Khải Chi đã không còn tâm trí để ý đến nó.

Là một trong những nhân vật có tiếng nói trong Lý Đảng, sau lưng lại có Bùi thị Hoài Thủy làm chỗ dựa, Bùi Khải Chi đối diện mối đe dọa gần kề mới chợt nhận ra: mình đã đ.á.n.h giá sai.

Có lẽ vì sống quá lâu giữa chốn quyền mưu, lão đã quên mất rằng — không phải ai cũng là chính khách chỉ biết trao đổi lợi ích.

Giang hồ hiểm ác hơn miếu đường, và những kẻ từng bị giày xéo nơi ấy, luôn sẵn sàng liều lĩnh phản công.

Như Lữ Lương năm xưa, chẳng phải cũng từng khí phách, ngang tàng sao?

Tên tay chân của Nữ Đế này, từ khi đắc thế tới nay, chưa từng nếm mùi thất bại thật sự.

Tham lam thì có, nhưng m.á.u nóng vẫn chưa nguội, cốt khí vẫn còn.

“Củ cà rốt và cây gậy” không phải lúc nào cũng hữu dụng — rất có thể gậy bị phản, còn cà rốt thì bị cướp sạch.

Bùi Khải Chi trầm mặc thật lâu, cuối cùng mới khẽ nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi nghĩ bản quan sẽ đồng ý?"

Ngụy Vũ Trạch bật cười.

Câu nói ấy đã chứng minh: lão tặc già này, dù chưa chịu khuất phục, nhưng cũng chẳng còn dũng khí để lật bàn.

"Ngươi sẽ đồng ý thôi."

annynguyen

Hắn mỉm cười, ánh mắt lạnh đi:

"Nghe nói, Thị lang đại nhân rất yêu thương con cái, đặc biệt là đứa út — yêu đến mức chiều hư. Ví như Tứ Nương Tử ngày trước, nay là Bùi Ngũ Lang."

Trong lòng Bùi Khải Chi chợt dấy lên cảm giác bất an.

Lão sinh được năm người con, trong đó Bùi Ngũ Lang là con út, được cưng chiều nhất.

Ngụy Vũ Trạch khẽ thở dài:

"Tiếc thay, dạy con không đến nơi đến chốn. Nhất là Ngũ Lang — tuổi gần bằng cháu nội, tính tình lại ngang ngược, phóng đãng. Thị lang không còn sức dạy, người khác thì chẳng dám, kết quả ra sao chắc ngươi rõ."

Bùi Khải Chi lạnh mặt:

"Ngươi muốn nói gì?"

Ngụy Vũ Trạch khẽ cười, rồi đứng dậy, cúi người giật lấy cần câu trong tay lão Thị lang.

Một tay nâng cổ tay, cần câu đắt tiền cong như cánh cung, dây câu căng như dây đàn.

Con cá dưới nước giãy mạnh, nổi lên lớp sóng bạc — hẳn là cá lớn.

"Phía bắc thành có một sòng bạc tư nhân. Ta mới gặp Ngũ Lang ở đó, hợp ý nhau. Vận đen đeo bám, hắn thua đỏ cả mắt, liền viết cho ta một tờ giấy nợ..."

Ngụy Vũ Trạch thong thả kể lại.

Từng câu rơi vào tai, khiến tim Bùi Khải Chi dần chìm xuống đáy sông.

"Vậy, hôm nay ngươi đến đây là để đòi nợ?"

Chòm râu bạc dưới nón lá khẽ run.

"Tờ giấy nợ đâu?"

Ngụy Vũ Trạch khẽ nhếch môi:

"Hừ, Thị lang nghĩ ta sẽ mang theo bên mình sao? Nếu muốn kiểm chứng, cứ về hỏi Ngũ Lang — hắn sẽ nói cho ngươi biết, thật hay giả."

Bùi Khải Chi không đổi sắc:

"Ngươi tưởng có thể dùng chút sai lầm nhỏ này để uy h.i.ế.p lão phu?"

"Không dám."

Ngụy Vũ Trạch điều khiển cần câu, lúc căng lúc chùng, khiến con cá vùng vẫy kiệt sức mà không thoát được.

"Chút chuyện nhỏ ấy, làm sao uy h.i.ế.p được ngươi. Cùng lắm người ta chỉ chê dạy con không nghiêm mà thôi."

Hắn dừng lại, giọng trở nên nhẹ nhàng, gần như vui vẻ:

"Nhưng... Ngũ Lang thì không dễ qua như thế đâu. Triều đình hiện nay cấm cờ bạc, đặc biệt là với quan lại và con cái họ — tội này xử rất nặng.

Nếu là thời Tiên Đế, có lẽ còn nhắm mắt làm ngơ. Nhưng giờ là Nữ Đế chấp chính... Thị lang hẳn rõ, lúc này triều cục sóng to gió lớn, ai cũng sợ lộ sơ hở.

Nếu ta đem tờ giấy có điểm chỉ, ghi rõ địa điểm, thời gian, số bạc thua — nộp cho Mã Đốc Công...

Hoặc chuyển thẳng cho Đô Sát Viện, đám Ngự sử thuộc phe Thanh Lưu... ngươi đoán xem, chuyện gì sẽ xảy ra?"

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu