"Ta gọi ngươi là Rồng Nhỏ được không?"
Nghe được câu này, mãng xà chịu đựng đau đớn mà bò dậy, hung hăng cắn Trang Sinh Hiểu Mộng một cái. Con người này dán chế nhạo nó nhỏ đi, đồ đáng chết, đừng làm gì quá đáng.
Trang Sinh Hiểu Mộng tránh khỏi cái miệng của nó: "Vậy ta gọi ngươi là lão đại đi. Lão đại được không?"
Lão đại, nghe có vẻ như nó rất lợi hại? Mãng xà lắc lắc cái đầu, suy nghĩ một lát rồi miễn cưỡng tiếp nhận kiểu xưng hô này.
Chờ một chút, không đúng, nó còn chưa tính sổ việc nhân loại bất kính với nó.
Trang Sinh Hiểu Mộng nắm chặt lấy đầu rắn: "Ôi, lão đại đừng làm loạn, ngươi vừa hóa hình nên rất yếu, ta mang ngươi trở về nuôi."
"Xì...” (Buông ta ra! Ta không muốn đi theo ngươi, ta là lão đại, ngươi phải nghe lời ta!)
"Đừng làm loạn nữa, ngoan nào." Trải qua một hồi kinh sợ nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, còn thu hoạch được một con rắn nhỏ đáng yêu như vậy. Bây giờ, Trang Sinh Hiểu Mộng rất nhẫn nại. Hành động có thể gọi là ôn nhu, đem rắn quấn thành một vòng, nhét vào ống tay áo.
Cô cảm thán rằng: "Ngươi có biết ngươi may mắn thế nào không?"
May mắn? Giờ phút này mãng xà mới kịp ý thức được. Cái đầu đã được lôi kiếp thành tẩy của mình, đã là đạt đến độ mình mẫn mà trước nay chưa từng có. Nó biết rõ mình là ai và mình đang làm cái gì. Trước đây, đầu óc của nó đần độn, ý thức ngu muội. Nó chỉ có bản năng, mà không có "bản thân".
Khán giả nhìn một người một rắn này vừa vượt qua rằng giới giữa sự sông và cái c.h.ế.t mà vẫn hồn nhiên như vậy, còn đang cảm thấy kỳ lạ vì Trang Sinh Hiểu Mộng có thể nói chuyện với rắn, cùng đồng hành với con rắn nhỏ này.
Một con rắn khổng lồ đến mức kh*ng b* như vậy, bây giờ lại bị Trang Sinh Hiểu Mộng cuộn thành một cục nhét vào trong tay áo.
DTV
Đúng là không có gì mà Trang Sinh Hiểu Mộng không làm được.
Trang Sinh Hiểu Mộng trở lại khu vực của mình. Hiện giờ cô đã có hai con yêu thú, theo lý thì nên sắp xếp cho con rắn này sang một phòng khác.
"Đi ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi, tí nữa chuẩn bị một bữa tiệc lớn cho em.”
Trang Sinh Hiểu Mộng hơi rung tay áo, hất con rắn ra.
Mãng xà còn đang hốt hoảng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào quả trứng to lớn trước mắt, là bữa tiệc lớn à? Nó không do dự chút nào mà mở miệng ra gặm.
"Cái này không thể ăn." Trang Sinh Hiểu Mộng vội vàng ngăn cản, nhưng đã chậm.
Đã gặm mất rồi.
TruyenLau
Nhưng mà gặm mất cũng không sao, bởi vì hiện tại, dù con rắn dùng cả cơ thể cũng không quấn hết được quả trứng này. Kích cỡ của bọn chúng có khác biệt quá lớn.
Trang Sinh Hiểu Mộng nhấc đuôi rắn lên: "Lão đại nhả ra, cái này không phải cho người ăn."
Biết rằng mình không ăn được quả trứng to trước mắt, con rắn bối rối, không dám tin rằng, thân thể to lớn như vậy mà nhỏ thành thế này.
Website TruyenLau.com
Con người đáng chết, dám nhân dịp rắn gặp nguy hiểm. Tí nữa nó sẽ cho cô biết được sự lợi hại của nó. Dù nó có nhỏ thì nó cũng không phải thứ mà còn có thể tùy ý sai khiến.
Bận rộn cả đêm, Trang Sinh Hiểu Mộng cũng mệt mỏi. Nhưng bây giờ còn chưa phải lúc nghỉ ngơi, nhặt con về thì phải nuôi.
Trang Sinh Hiên Dật vừa rời giường, đã thấy tin nóng về việc Trang Sinh Hiểu Mộng nhặt được một con rắn biến dị. Mới sáng sớm hắn đã vì tin này mà tức giận muốn chết.
Xem ra con sói mắt trắng này là quyết tâm muốn chống lại hoàng gia. Càng phê hán cô ta về cái gì thì nàng càng phải làm cái đấy, thậm chí còn rất hăng hái.
Cô ta thật sự cho rằng hoàng gia không có biện pháp xử lý mình sao? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khán giả vui vẻ xem truyền hình trực tiếp, thỉnh thoảng đi dạo ở khu bình luận, cùng bạn bè giao lưu. Họ không ngờ được anti-fan vừa hết mấy hôm trước lại ngóc đầu trở lại.
"Trên người thừa biến dị có rất nhiều vi khuẩn virus, cực kì bẩn. Đây không phải là điều cơ bản sao, còn cần phổ cập khoa học?"
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Công Chúa Giả Livestream Làm Ruộng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.