"Bà có ý gì, ý bà là ta không có năng lực giải quyết chuyện này ư?" Trang Sinh Hiểu Lê không phục. Bùi Hàm Yên nói: "Mục đích ta tới đây là để khuyên ngươi cứ chờ đó, đừng đi lung tung."
"Là vì ta không giúp được gì?" Trang Sinh Hiểu Lê gần như đã hiểu được ý của bà ấy.
"Phải." Bùi Hàm Yên không nể tình, nói: "Ngươi không còn thân phận hoàng tử, vì thế chẳng làm được chuyện gì cả."
Trang Sinh Hiểu Lê: "Không lẽ không phải hoàng tử thì không thể làm gì? Ta vẫn là anh trai của Hiểu Mộng như cũ, dựa vào đâu không cho ta giúp đỡ?"
Bùi Hàm Yên cười khẩy: "Ngày xưa lúc còn là hoàng tử ngươi đã không thể làm tròn trách nhiệm của một người anh, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, không hiểu chuyện, chỉ biết hưởng thụ vinh hoa phú quý từ hoàng thất. Bây giờ ngươi chẳng là ai nên chẳng còn tác dụng gì cả. Ngươi cứ ngoan ngoãn chờ ở Đế Đô, đừng tạo ra phiền phức đã là trợ giúp lớn rồi."
Trang Sinh Hiểu Lê vô thức muốn lên tiếng phản bác, nhưng lời nói này của Bùi Hàm Yên vô cùng có lý khiến hắn không tìm được căn cứ gì để phản bác lại. Bị bà ấy nói đỏ mặt tía tai, ngậm ngùi không nói được gì.
"Ngày trước ngươi không hề quan tâm tới Hiểu Mộng, tại sao bây giờ lại đột nhiên đổi tính?" Bùi Hàm Yên đột ngột hỏi.
"Ta...” Trang Sinh Hiểu Lê hốt hoảng, nhớ lại thật lâu về trước. Ký ức hắn từng cố tình lảng tránh nhưng một khi mở cánh cửa hồi ức ra, nó sẽ trở nên vô cùng rõ ràng. Hắn vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ ngày xưa mẹ từng nói với hắn.
DTV
"Dẫn em gái đi...”
"... Hãy chăm sóc tốt cho em con."
Đứa trẻ sơ sinh còn bọc tã lót nằm trên mặt đất khóc lóc thảm thiết, đứa bé trai cũng lệ rơi ướt mặt, nắm chặt ống tay áo của mẹ sụt sịt nói: "Mẹ ơi, hu hu hu... Con sợ lắm!"
Hắn không biết đây là đâu, xung quanh là rừng rậm nguyên thủy xa lạ, xuyên qua khe hở của rừng cây là những cái bóng chiếu xuống như yêu ma quỷ quái vây quanh người họ. Mẹ thì yếu ớt nằm cạnh hồ, bảo hắn ôm theo em gái một mình chạy trốn.
"Không, ta không dám...”
Hắn còn nhỏ lắm, chân cẳng ngắn ngủi. Em gái thì đang gào khóc thảm thương khiến hắn không thể ôm theo em gái rời đi.
Trang Sinh Vân Huyên cũng nhận ra được tình cảnh của họ tuyệt vọng nhường nào. Bà run rẩy nâng tay lên, một luồng sáng mộng ảo b.ắ.n từ đầu ngón tay bà ra rơi xuống người đứa trẻ.
Em gái đột nhiên ngừng khóc khiến cậu bé cảm thấy rất mới lạ.
"Ôm theo em gái đi, con đã có thể rời khỏi nơi này."
Nghe thấy mẹ thúc giục, hắn thử ôm em gái lên. Quả nhiên em gái đã nhẹ đi, nhẹ bẫng như một cục bông gòn vậy.
"Nhưng mẹ phải làm thế nào bây giờ?" TruyenLau
"Ta không đi được...” Khi tia sáng cuối cùng biến mất, sắc mặt bà tái nhợt, tựa như đã hao tổn toàn bộ sức lực. Ngay cả lông mi cũng không thể chống đỡ mở ra được nữa.
"Các con đi mau đi!" Lời thúc giục cuối cùng của bà đã trở nên mơ hồ trong ký ức. Trang Sinh Hiểu Lê chỉ nhớ cảnh mình ôm theo em gái nhẹ bẫng rồi dùng toàn lực chạy thật nhanh trong rừng. Do em gái được vầng sáng mẹ tạo ra bảo vệ nên không bị thương gì, còn hắn do chạy quá nhanh nên hao hết sức lực, mà khu rừng thì rộng lớn tựa như chạy mãi không thể thoát ra.
Tới khi hắn tỉnh lại thì đã quay về hoàng cùng. Sau đó hắn nhận được tin dữ là mẹ đã c.h.ế.t bệnh, theo đó là một đám phi tần hậu cung xuất hiện.
Website TruyenLau.com
Tối hôm hạ táng mẹ, phụ hoàng và đám phi tần trong cung nhiệt tình nói cười đùa giỡn với nhau, tiếng cười ầm ĩ của họ truyền tới tẩm cung của hoàng hậu.
Khi hắn chạy tới, em gái nằm trong phòng ngủ không một bóng người đã khóc đứt hơi. Vì thế khi cung nhân ôm em gái rời đi, hắn không những không luyến tiếc mà còn thở phào nhẹ nhõm. Lúc ấy hắn chỉ nhớ tới mẹ, đầu óc trẻ con còn non nớt nên cái nhìn phiến diện. Hắn đã nghĩ, nếu không tại em gái thì mẹ sẽ không chết.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Công Chúa Giả Livestream Làm Ruộng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.