"Đây là tranh thủy mặc của Hoa Hạ cổ đại, đặc điểm là thoải mái không trọng hình thức. Mọi người xem, ngũ quan của nhân vật khác rất nhiều với ngũ quan thật, nhưng lại biểu đạt ra cảm xúc nồng đậm...”
"Giáo sư Trương, ta cảm thấy bức này tiếp cận phong cách Nguyệt Bản hơn...”
"Đây là tranh thủy mặc. Nhìn đi, chữ ghi chú bên dưới là văn tự cổ của Hoa Hạ."
Mấy vị chuyên gia phân tích với đạo lý rõ ràng, ai nói đều có lý. Các khách mời nghe chăm chú, vẻ mặt thán phục, liên tục gật đầu tán thưởng. Có thể thấy được giá trị quý giá của bức tranh cổ này.
Nếu đó không phải là một tấm áp phích truyện tranh phổ biến nhất của thế kỷ 21.
"Nghe nói cô Trang Sinh nghiên cứu rất sâu văn hóa cổ. Cô Trang Sinh có giải thích độc đáo gì về bức tranh này không?" Một người đàn ông trung niên mặc vest hỏi. Đó chính là vị giáo sư Trương vừa cho rằng bức tranh này là tranh thủy mặc cổ của Hoa Hạ.
Trang Sinh Hiểu Mộng nhíu mày, nói: "Đầu tiên, đây không phải là tranh thủy mặc."
Vẻ tươi cười trên mặt giáo sư Trương hơi cứng lại: "Ồ? Cô Trang Sinh dựa vào đâu mà khẳng định như vậy chứ?"
Trang Sinh Hiểu Mộng hỏi ngược lại: "Xin hỏi giáo sư Trương cảm thấy tranh thủy mặc sẽ trông như thế nào?"
Giáo sư Trương hừ khẽ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường, thầm nghĩ quả nhiên lại là một tên lưu manh chỉ có hư danh. Trong lĩnh vực này, bọn họ không thiếu nhất chính là loại người như vậy. Nhưng chả hiểu sau, loại người này lại dễ được đại chúng tán thành, theo đuổi, trở nên nổi tiếng. Trên thực tế, bọn họ chẳng có bao nhiêu tri thức chuyên nghiệp, chỉ khéo léo tham gia chương trình, kiếm bộn mà thôi.
Ông ta liền nói lại chi tiết đầy đủ định nghĩa tranh thủy mặc một lần, sau đó nhìn về phía Trang Sinh Hiểu Mộng.
Trang Sinh Hiểu Mộng nghe xong cũng không bình luận gì. Nhận thức của bọn họ cơ bản là râu ông nọ cắm cằm bà kia, chắp vá lung tung. Thứ quái dị này còn bắt cô bình luận kiểu gì?
Nhưng giáo sư Trương không định bỏ qua cho cô như vậy: "Cô Trang Sinh, đến lượt cô rồi."
Trang Sinh Hiểu Mộng đáp: "Ta không biết giải thích với mọi người như thế nào. Để ta vẽ cho mọi người một bức tranh thủy mặc, mọi người tự xem đi."
Website TruyenLau.com
Lời này vừa nói ra, mọi người ở đây đều ngây dại.
"Vẽ ngay một bức tranh thủy mặc tại chỗ sao?"
"Khoác loác ghê vậy?"
Mà giọng điệu của cô lại rất hiển nhiên, đơn giản giống như nói chuyện ăn cơm uống nước vậy.
TruyenLau.com
Giáo sư Trương hỏi: "Cô Trang Sinh, cô nghiêm túc đấy chứ? Hiện tại hối hận vẫn còn kịp."
Thanh niên dạo này vì thu hút sự chú ý đúng là bất chấp tất cả, lại dám lấy tranh thủy mặc ra để c.h.é.m gió. Cô không sợ đến lúc đó sẽ không cách nào xuống thang được à?
Đương nhiên Trang Sinh Hiểu Mộng nghiêm túc rồi. Cô lấy giấy và bút mực ra, cúi đầu vẽ tranh. Mũi bút di chuyển tùy ý, hạ bút lộn xộn không có kết cấu. Màu mực nhuộm đẫm trên giấy, chồng lên nhau từng chút một.
Mấy vị chuyên gia thấy thế không khỏi lắc đầu đồng loạt, không đành lòng nhìn thẳng. Mà các vị khách mới lại tò mò, muốn cho đã mắt, tiếp cận ngày càng gần. TruyenLau
Thời gian trôi qua, các vị chuyên gia bắt đầu không nhịn nổi nữa, nhưng Trang Sinh Hiểu Mộng còn chưa có ý định dừng bút. Mà một đám khách mời vây quanh cô kín tới mức một giọt nước không lọt, thường phát ra những tiếng cảm thán kinh ngạc.
"Oa, như vậy cũng được à?"
"Thần kỳ thật. Màu này giống như biết cử động vậy…”
Giáo sư Trương nghe thế cũng hơi tò mò. Rốt cục cô ta vẽ tranh thủy mặc thành thứ gì chứ?
"Cô Trang Sinh, vẽ chưa xong sao?"
Một vệt mây cuối cùng tan ra theo nét bút, Trang Sinh Hiểu Mộng gác bút đứng dậy.
Các khách quý bên cạnh cũng tự giác tránh ra, khen ngợi không dứt với bức tranh này, lại càng thay đổi thái độ rõ ràng với Trang Sinh Hiểu Mộng, nhiệt tình và cung kính hơn rất nhiều.
Các chuyên gia không nén nổi, tiến đến kiểm tra. Ban đầu giáo sư Trương đã chuẩn bị sẵn một bụng ngôn từ giáo dục Trang Sinh Hiểu Mộng, nhưng sau khi nhìn thấy bức tranh, tất cả đều bị chặn ở cổ họng.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Công Chúa Giả Livestream Làm Ruộng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.