"Vậy thì trước đây Trang Sinh Hiểu Mộng bị mắng oan nhiều như vậy à?"
"Cẩu hoàng đế sớm đã biết Hiểu Mộng là công chúa, cho nên cố tình nuôi phế cô ấy rồi!"
Trang Sinh Hiên Dật thấy dư luận trên mạng xoay chiều ngược lại, đứa con hoang kia nhanh chóng thay đổi, trở thành công chúa chính thống?
"Không có khả năng...” Đứa con hoang kia sao có thể là công chúa thật? Con khốn Trang Sinh Vân Huyên kia sao có thể là con cháu chính thống của hoàng gia...
Toàn thân Trang Sinh Hiên Dật như bị sét đánh, tâm thần chấn động, sao cũng không thể tiếp thụ loại chuyện này là thật.
Trang Sinh Hiểu Lê: "Phụ hoàng, chẳng lẽ mẫu hậu chưa bao giờ nói thân phận của bà cho người biết sao?"
"Câm mồm!!" Trang Sinh Hiên Dật ôm đầu không muốn nghe gì hết. Trang Sinh Vân Huyện chưa từng nói cho ông ta biết sao? Đương nhiên là đã từng nói. Chỉ là lúc đó ông ta cũng không coi là thật, chỉ nghĩ bà ta muốn kéo gần quan hệ nên c.h.é.m gió thôi.
Sao lại có thể tình cờ như vậy, tùy tiện một người phụ nữ xưng là họ Trang Sinh lại là con cháu của dòng chính đã quy ẩn từ lâu?
"Hiểu Mộng, không sao rồi." Thấy sự thật đã rõ ràng, Trang Sinh Hiểu Lê thở phào nhẹ nhõm: "Hiện tại em có thể yên tâm rồi. Bọn họ sẽ không có lý do gì gây tổn thương cho em nữa."
"Các ngươi nói xong chưa?" Sắc mặt Trang Sinh Hiểu Mộng chẳng hề thay đổi. Màn kịch hay vừa rồi diễn xong cũng chẳng ảnh hưởng chút nào tới sự lựa chọn của cô.
Đáng c.h.ế.t vẫn phải giết.
Thanh kiếm vỡ vụn lấp lánh ánh sáng lạnh, rung động leng keng.
"Hiểu Mộng, dừng tay!" Trang Sinh Hiểu Lê trợn trừng mắt.
Trang Sinh Tư Ngọc không kịp phản ứng, chỉ thấy một tia sáng lạnh lóe lên, sau đó một luồng sức mạnh lớn đập tới.
"Phụt-" tiếng m.á.u thịt bị phá vỡ vang lên.
Trang Sinh Tư Ngọc kinh hồn bạt vía. Hắn cẩn thận mở hé hai mắt, nhìn thấy là một vùng đỏ máu.
"Anh…” Đầu vai Trang Sinh Tư Vũ bị kiếm vỡ c.h.é.m thành một vùng m.á.u thịt mơ hồ, m.á.u chảy tràn xuống mặt đất.
Trang Sinh Tư Ngọc khiếp sợ không nói lên lời: "Ngươi...” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trang Sinh Tư Vũ đau đớn nhăn mặt, lời nói rối loạn: "Đau quá. Ta sắp c.h.ế.t rồi... Anh, ta không muốn chết...” Trang Sinh Tư Ngọc gần như sụp đổ: "Vậy ngươi chạy tới làm gì?!"
Livestream sôi trào luôn: "Mẹ ơi, g.i.ế.c người thật rồi!"
"Đại lão tỉnh táo một chút đi. Đừng quá xúc động!"
"Giết người là phạm pháp! Cho dù ngươi là công chúa hoàng tộc cũng vô dụng!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Còn đang livestream đấy. Cô ta gan thật!"
"Hiểu Mộng!" Trang Sinh Hiểu Lê xông tới, ôm chặt lấy người phía trước: "Ngươi đừng như vậy nữa!"
"Tránh ra, nếu không cả người ta cũng giết...” Đang nói chuyện, đột nhiên Trang Sinh Hiểu Mộng bật cười: "Ngươi cho rằng ta sẽ nói như vậy sao?"
Trang Sinh Hiểu Lê chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Một giây trước khi mất đi ý thức, hắn nhìn thấy cặp mắt vốn quả quyết trong suốt của Trang Sinh Hiểu Mộng kia lóe lên vài tia mờ mịt.
"Hiểu Mộng, xin lỗi...” Không cảm thấy đau đớn sau khi c.h.ế.t đi. Có thể Hiểu Mộng đã nhân từ với hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đại điện yên tĩnh hồi lâu. Trang Sinh Hiểu Mộng giật mình ngẩn ra. Cô phải thừa nhận, cô không hạ sát thủ được với Trang Sinh Hiểu Lê, mặc dù cũng không muốn g.i.ế.c hắn. Là chịu ảnh hưởng bởi thân thể này sao?
Anh trai chí thân, thân nhân khát vọng tới gần nhất trong trí nhớ.
Là thân nhân từng chăm lo cho cô nhất...
Một câu xin lỗi của hắn có thể triệt tiêu tất cả sao?
Nếu luôn miệng nói xin lỗi, tại sao khi xưa lại để cô phải chịu đau khổ chứ?
Lúc trước không tìm được lý do chăm sóc, hôm nay lại tình nguyện xin lỗi bồi thường. Trang Sinh Hiểu Mộng vẫn không thể giải thích được. Nhưng cô bắt đầu nghĩ về hướng tìm lý do để giải hòa với Trang Sinh Hiểu Lê.
Không, cô không muốn hiểu ý nghĩ của hắn... Trang Sinh Hiểu Mộng cắn răng lắc dầu, đè nén tâm tình không nên có này. Chuyện quá khứ liên quan gì tới cô? Cô là cô hồn đến từ thế giới kia, không phải là cô công chúa đáng thương xui xẻo này.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Công Chúa Giả Livestream Làm Ruộng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.