Một chiếc xe Lamborghini tiến vào cánh cổng lớn của căn biệt thự xa hoa rồi dừng lại, cửa xe bật mở, một người phụ nữ dắt một bé gái tám tuổi bước ra.
Cô bé rất xinh xắn, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn lấp lánh nhưng lại đượm buồn. Người phụ nữ quay sang hỏi cô
- Con có thích nơi này không? Từ nay con sẽ sống ở đây.
Phương Ly khẽ lắc đầu.
Đúng là nơi này rất đẹp, rất lớn, nó giống như thế giới cổ tích, giống như thiên đường mà cô từng tưởng tượng ra, mọi thứ đều thật lộng lẫy và chói mắt.
Thế nhưng…cô vẫn thích nơi ở cũ hơn, nơi ấy có mẹ, có anh, có người yêu thương che chở cho cô, có những tháng ngày vui vẻ ấm áp. Đáng tiếc giờ đây họ đều rời xa cô cả rồi.
- Chúng ta vào thôi con.
Người phụ nữ khẽ thở dài rồi dắt tay cô tiến vào đại sảnh, nơi ấy có một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi, gương mặt rất hiền từ đang ngồi trên sofa đợi sẵn.
Vừa thấy ông bà liền gật đầu chào rồi cất giọng
- Lão gia đây là đứa bé mà tôi đã nói với ông, xin ông hãy rộng lòng mà thu nhận nó.
Rồi bà xoay qua xoa lấy đôi vai nhỏ đang run lên của cô như muốn an ủi.
Tuổi thơ của Phương Ly là một chuỗi ngày bất hạnh. Năm bốn tuổi trong lúc cả gia đình cùng ra ngoài du lịch thì gặp phải tai nạn giao thông, cô may mắn sống sót nhưng cả cha lẫn mẹ đều vì che chở cho cô mà đều qua đời.
Họ hàng sau đó không ai muốn chăm sóc, họ đưa cô đến bỏ lại ở cô nhi viện.
Năm sáu tuổi Phương Ly được một người phụ nữ tốt bụng nhận nuôi, bà còn có một đứa con trai hơn cô hai tuổi, người cô luôn gọi là anh hai.
Vẫn tưởng cuộc sống từ đây sẽ yên bình nào ngờ ông trời lại tàn nhẫn cướp đi hạnh phúc đó. Hai năm sau, trong nhà lại xảy ra biến cố lớn, anh hai bị người ta bắt cóc, mẹ nuôi thì trở thành người thực vật.
Người phụ nữ đứng bên cạnh là dì Lan, em gái của mẹ nuôi cô, dì cũng có ý định đem cô về cùng sống chung nhưng cả gia đình dì đều cho rằng cô là ngôi sao chổi xấu số nên đồng loạt dùng những lời lẽ cay nghiệt để miệt thị và tống khứ cô đi.
Website TruyenLau.com
Dì chỉ còn cách đưa cô đến đây.
Nhìn thấy gương mặt ngây thơ hốc hác với đôi mắt đỏ hoe, đó là dấu tích của bao nhiêu đêm cô khóc nhớ mẹ và anh khiến cho Phương lão gia động lòng thương cảm.
- Tên của con là gì? Bao nhiêu tuổi rồi? - Phương lão gia hỏi
- Dạ con tên Phương Ly, con…tám tuổi. - Phương Ly có chút rụt rè đáp TruyenLau
- Con gái của ta tên Phương Du, cùng tuổi với con. Thôi thì từ nay con hãy ở lại đây, ngoài những lúc làm việc nhà ra con sẽ học cùng và chăm sóc con gái của ta.
- Dạ con…cảm ơn…lão gia. - Phương Ly hơi cúi đầu
- Ừ, con ngoan lắm.
Phương Du chính là tiểu thư duy nhất của Phương gia, khi cô được ba tuổi thì phu nhân qua đời, từ đó trở đi Phương lão gia dành tất cả tình yêu thương và chiều chuộng cô, đối với người ngoài thì ông ấy nghiêm khắc nhưng đối với con gái của mình thì hoàn toàn ngược lại.
TruyenLau.com
- Dì Lan, mau dẫn con bé lên phòng giới thiệu với Du Du đi. - Lão gia nói
- Dạ lão gia.
Phương Ly và dì Lan mới đứng ngoài cửa phòng mà đã nghe được tiếng ném đồ đạc bên trong của vị tiểu thư tên Phương Du đó, sau đó là tiếng la hét đầy non nớt
- Con không chịu, con không chịu đâu, đi học cùng đứa nghèo hèn đó, con thà chết cũng không đi, không đi đâu.
- Tiểu thư, cẩn thận lão gia nghe được đấy. - Quản gia đưa một ngón tay lên miệng nhắc nhở
Dì Lan thở dài một hơi rồi nắm chặt tay Phương Ly mở cửa bước vào.
CẠCH - Cửa phòng mở ra
Phương Ly nhìn thấy trên giường là một cô bé hoàn toàn không giống cô, một chút cũng không giống.
Tiểu thư Phương Du được sống trong một căn phòng vừa to vừa đẹp, đồ đạc hết thảy toàn màu hồng, có rất nhiều chú gấu bông đủ loại và nhiều thứ cô chưa từng thấy bao giờ. Tiểu thư còn mặc lên mình bộ váy công chúa đẹp rực rỡ, tóc được tết bằng nơ rất xinh.
Cô ấy…có tất cả những gì một đứa trẻ bình thường luôn khao khát.
Đứng gần đó là một người phụ nữ trung niên tay cầm khay đồ ăn năn nỉ tiểu thư dùng, bà dành cho Phương Ly ánh nhìn rất đỗi khinh thường.
Dì Lan tiến thêm một bước nhẹ nhàng nói
- Tiểu thư còn nhớ dì không, đây là cháu của dì, bằng tuổi tiểu thư đấy, hy vọng sau này hai đứa có thể làm bạn với nhau.
Nào ngờ tiểu thư lại nằm trên giường khoanh tay lại, trợn mắt nhìn rồi chỉ tay vào Phương Ly và hét lên giận dữ
- Ai để cho con nhỏ ăn mày này vào phòng con, từ nay không cho phép nó lại gần con, không cho phép nó động vào đồ đạc của con, cả dì nữa, tất cả ra ngoài hết đi.
Phương Ly thật không ngờ tiểu thư trông chỉ trạc tuổi cô mà lại có thái độ như vậy, nếu như là cô nói những lời như thế để mẹ cô nghe được nhất định sẽ bị la mắng cho một trận rồi đánh đòn. Nhớ đến mẹ cô lại khẽ rơi nước mắt.
- Thôi con chúng ta ra ngoài để tiểu thư nghỉ ngơi một chút. - Dì Lan quay sang nói rồi dắt tay cô ra ngoài.
Sau khi dặn dò một số chuyện dì ngậm ngùi ôm cô vào lòng, hôn lên tóc cô, nghẹn ngào trong tiếng nấc
- Bắt con chịu khổ rồi, xin lỗi con.
Đôi chân bé xíu lon ton chạy theo đến khi bóng dáng dì quay lưng biến mất sau cánh cổng to lớn.
Trời bất chợt đổ mưa to nhưng cô vẫn đứng đó, đôi mắt trẻ thơ ướt đẫm nước mưa hòa lẫn dòng nước mắt, đến điểm tựa cuối cùng cũng không còn nữa rồi. Trong kí ức của Phương Ly, đó là lần cuối cùng cô khóc to nhất.
Điều khiến tuổi thơ của cô trở nên ảm đạm và khổ đau chẳng ai ngoài bà quản gia và tiểu thư Phương Du.
Hai bé gái bằng tuổi nhau, sống chung trong một ngôi nhà nhưng số phận khác biệt nhau một trời một vực.
Phương Du trước mặt ba mình thì vờ đối xử với Phương Ly như chị em, nhưng khi ông vừa quay đi đã tỏ thái độ, không ngừng chửi mắng cô, xúi giục bà quản gia hành hạ cô.
Khi Phương Du ăn còn bắt cô phải đứng bên cạnh để mà nhìn, thậm chí bắt cô ăn đồ dư thừa của mình, không ăn thì bị chửi có khi bị tát.
Khi cùng nhau ra ngoài hay đi học thì luôn giở giọng rồi sai khiến cô đủ thứ để người khác nhìn vào nhận ra ngay đâu là chủ, đâu là tớ.
"Con nhỏ mồ côi quê mùa, con hầu nghèo hèn, cái đuôi của Phương Du, thứ rác rưởi…" chỉ là một trong số những lời khó nghe người khác dành cho cô.
Vì lẽ đó chẳng một ai muốn làm bạn với cô, cha mẹ của các bạn cũng không muốn con cái mình tiếp xúc với cô. Mỗi ngày cô đều lủi thủi một mình làm việc, một mình đi học, một mình đi về. Đôi lúc cảm thấy thế giới dường như chỉ còn lại mỗi mình mình.
Ở Phương gia, mỗi khi Phương Ly làm sai việc gì là bà quản gia từ chuyện bé xé ra to, mắng nhiếc cho hả giận, lôi thân thế của cô ra chửi rồi lại tát cô, đôi lúc vừa mắng vừa tát rồi thậm chí bắt cô nhịn đói mà ngủ.
Rất nhiều lần như vậy, tuy rất đau, rất muốn khóc nhưng cô không bao giờ khóc to thành tiếng, đặc biệt là không khóc trước mặt họ. Tất cả chỉ là những giọt nước mắt khẽ rơi xuống hai bên má, tối về lại trùm chăn thút thít rồi tự mình thấy thuốc xoa lên vết đau, thật lặng lẽ không ai hay biết.
Đến năm Phương Du mười hai tuổi, không biết là chuyện gì, có lẽ muốn con gái mình nhận được sự giáo dục tốt nhất lão gia đã gửi cô qua Anh cho dì ruột chăm sóc và đi học bên đó.
Phương Ly lúc nào cũng có niềm tin rằng anh của mình nhất định vẫn còn sống ở nơi nào đó, mẹ rồi sẽ tỉnh lại. Đến một ngày gia đình ba người của cô sẽ đoàn tụ cùng nhau.
Nhưng nguyện vọng đó của chưa thành hiện thực thì vào một ngày đẹp trời của năm 16 tuổi lại nghe được tin sét đánh ngang tai - ngày mai tiểu thư Phương Du sẽ về nước, hai người lại cùng nhau đi học.
Phương Ly ngẩng người ngước nhìn bầu trời trong xanh, không biết ngày mai sẽ như thế nào nhỉ?
Và không biết…điều gì đang chờ đợi ở phía trước nữa.
- Chương 1-1: Ngôi nhà mới
- Chương 1-2: Tiểu thư trở về - Đi xem mắt
- Chương 2: Gặp phải kẻ không bình thường
- Chương 3: Bữa tiệc ra mắt hôn phu
- Chương 4: Sự cố trong quán bar
- Chương 5: Nhập học an hoa
- Chương 6: Hẹn hò tay tư
- Chương 7: Lên báo
- Chương 8: Cuộc sống khó khăn
- Chương 9: Tiểu nhân đọc truyện cổ tích
- Chương 10: Bạn gái bất đắc dĩ
- Chương 11: Vu oan giá họa
- Chương 12: Bắt cóc-gặp thiên thần
- Chương 13: Anh em chẳng chút giống nhau
- Chương 14: Ai là kẻ ăn cắp?
- Chương 15-1: Có ma hay không?
- Chương 15-2: Có ma hay không? (2)
- Chương 16: Đi siêu thị
- Chương 17-1: Ai là hội trưởng?
- Chương 17-2: Ai là hội trưởng? (2)
- Chương 17-3: Náo loạn hội học sinh
- Chương 18: Karaoke
- Chương 19: Tình huống khó xử
- Chương 20: Câu chuyện con ếch
- Chương 21: Bạn thân - Kẻ thù
- Chương 22: Người bạn đầu tiên
- Chương 23: Lại thêm một chuyện
- Chương 24-1: Diễn kịch cô bé lọ lem
- Chương 24-2: Chuẩn bị diễn kịch
- Chương 24-3: Sự cố trên sân khấu
- Chương 24-4: Ông trời trừng phạt?
- Chương 24-5: Bị chụp lén
- Chương 25: Tin đồn lan truyền
- Chương 26: Cuối tuần tồi tệ
- Chương 27: Tỏ tình công khai
- Chương 28: Phượng hoàng
- Chương 29: Nữ hoàng diễn xuất
- Chương 30: Sự cố trong phòng thay đồ
- Chương 31: Hiểu lầm
- Chương 32: Ai thê thảm hơn?
- Chương 33: Giải quyết
- Chương 34: Tên biến thái - Chuyển nhà
- Chương 35: Chơi khăm - Đuổi đi
- Chương 36: Món nợ - Món quà
- Chương 37: Soái ca không bình thường
- Chương 38: Im lặng xem như đồng ý
- Chương 39: Không uống được thì đừng uống
- Chương 40: Lẽ nào là thất tình?
- Chương 41: Cái ôm
- Chương 42: Phải chăng là hẹn hò?
- Chương 43: Trễ một phút thì đừng về nữa
- Chương 44: Hai lần bị phạt
- Chương 45: Có qua có lại
- Chương 46: Nhớ lại chuyện xưa
- Chương 47: Nửa đêm đi lang thang
- Chương 47-2: Gặp ma
- Chương 48: Xem bói
- Chương 49: Scandal
- Chương 50: Sau này anh sẽ dạy con em
- Chương 51-1: Một ngày làm ba mẹ (1)
- Chương 51-2: Một ngày làm ba mẹ (2)
- Chương 51-3: Một ngày làm ba mẹ (3)
- Chương 52-1: Sự cố trong cuộc thi
- Chương 52-2: Bắt cóc?
- Chương 53: Làm bạn cũng không xứng
- Chương 54: Đừng tránh mặt anh nữa, được không?
- Chương 55: Anh cũng biết nổi giận
- Chương 56: Không phải dành cho anh
- Chương 57: Dù thế nào cũng không xuất hiện
- Chương 58: Lọ lem bị bỏ rơi
- Chương 59: Cứu giúp
- Chương 60: Thời khắc mong đợi
- Chương 61: Em chẳng đợi gì cả
- Chương 62: Bảy bông hồng
- Chương 63: Bỏ nhà theo trai
- Chương 64: Cảm giác xa lạ
- Chương 65: Anh không tin cô?
- Chương 66: Mâu thuẫn
- Chương 67: Công chúa ngủ trong rừng
- Chương 68: Yêu cầu khó tin
- Chương 69: Nụ hôn trên sân bóng
- Chương 70-1: Bại lộ
- Chương 70-2: Cô ta là người của tôi
- Chương 71: Bắt gặp
- Chương 72: Quyết định
- Chương 73: Trăng mật
- Chương 74: Nhất định sẽ làm được
- Chương 75: Uất ức
- Chương 76: Dùng hành động báo đáp
- Chương 77-1: Nụ hôn của hoàng tử (1)
- Chương 77-2: Nụ hôn của hoàng tử (2)
- Chương 78: Ganh tị
- Chương 79: Nhờ vả
- Chương 80: Thổ lộ - Vợ tương lai
- Chương 81: Giảng hòa
- Chương 82: Ân nhân cứu mạng
- Chương 83: Lại được tặng hoa hồng
- Chương 84: Đi nhầm phòng
- Chương 85: Trúng độc
- Chương 86: Bạn gái của anh hai
- Chương 87: Tẩy chay
- Chương 88: Vạch trần
- Chương 89: Chủ mưu
- Chương 90: Cuộc gọi giữa khuya
- Chương 91: Lời hứa
- Chương 92: Lừa gạt
- Chương 93: Nghi ngờ
- Chương 94: Điều kiện đưa ra
- Chương 95: Cô dám đe dọa tôi?
- Chương 96: Sự thật
- Chương 97: Thêm một sự thật
- Chương 98: Gặp nạn
- Chương 99: Linh cảm bất an
- Chương 100: Chuyện cô nên biết
- Chương 101: Không có tự trọng
- Chương 102: Người không nên đắc tội
- Chương 103: Ngày càng xa cách
- Chương 104: Không có thứ năng lực như vậy
- Chương 105-1: Chuyến đi biển (1)
- Chương 105-2: Chuyến đi biển (2)
- Chương 105-3: Em biết anh thích em, đúng không?
- Chương 105-4: Chấp nhận chịu phạt
- Chương 105-5: Tất cả chỉ là một màn kịch
- Chương 105-6: Tuyệt vọng
- Chương 105-7: Kết thúc
- Chương 106: Khởi đầu mới
- Chương 107: Anh thua rồi
- Chương 108: Chụp hình cưới
- Chương 109: Người không muốn gặp
- Chương 110: Cuối cùng cũng chạm mặt
- Chương 111: Nói ra sự thật
- Chương 112: Lẽ nào đây chính là số phận của cô
- Chương 113: Vị trí bên cạnh anh vốn là của em
- Chương 114: Người quen cũ
- Chương 115: Điều kiện trao đổi
- Chương 116: Nổi giận
- Chương 117: Ngay từ đầu đã sai
- Chương 118: Anh có tin vào ý trời không?
- Chương 119: Cầu xin
- Chương 120: Tiếp tục lún sâu
- Chương 121: Chưa từng có bắt đầu
- Chương 122: Ích kỉ
- Chương 123: Họ đều không phải em
- Chương 124: Cuộc sống như vậy, nhất định sẽ thuộc về cô
- Chương 125: Sắp đặt
- Chương 126: Chúng ta chia tay đi
- Chương 127: Xin em đừng đi
- Chương 128: Người em yêu là anh
- Chương 129: Chẳng phải anh là người hiểu rõ nhất sao?
- Chương 130: Lòng tốt có bao nhiêu phần là thật
- Chương 131: Sợ em quên mất anh
- Chương 132: Trực giác
- Chương 133: Mãi mãi cũng không thể gặp lại
- Chương 134: Cầu hôn?
- Chương 135: Biến mất
- Chương 136: Tất cả đều là giả
- Chương 137: Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ vượt qua chị
- Chương 138: Rời đi
- Chương 139: Đời này không còn tư cách
- Chương 140: Em sẽ gả cho anh chứ?
- Chương 141: Đau đớn đến tận cùng
- Chương 142: Vì hận anh tôi sẽ sống
- Chương 143: Từ Biệt
- Chương 144: Kết thúc hay bắt đầu
- Chương 145: Thời gian như mây trôi nước chảy
- Chương 146: Con trai
- Chương 147: Em có bằng lòng không?
- Chương 148: Tất cả chỉ là diễn xuất
- Chương 149: Hạnh phúc của các người chẳng liên quan đến tôi
- Chương 150: Mãi mãi không tha thứ cho anh
- Chương 151: Gặp lại anh
- Chương 152: Sợi dây vận mệnh đã bị chặt đứt hay chưa?
- Chương 153: Ngày đầu quay phim đã gặp chuyện
- Chương 154: Lạc Lạc Là Ai ?
- Chương 155: Không thể nào quay lại
- Chương 156: Số phận giễu cợt
- Chương 157: Cho anh một cơ hội
- Chương 158: Duyên phận đến tột cùng là gì?
- Chương 159: Kết quả đã được định sẵn
- Chương 160: Cùng Anh Sang Pháp (1)
- Chương 161: Ba người một giường
- Chương 162: Anh tin em
- Chương 163: Thua cược
- Chương 164: Gặp Chủ Tịch Lâm
- Chương 165: Hy sinh bản thân
- Chương 166: Chúng ta có con rồi
- Chương 167: Không bao giờ từ bỏ em
- Chương 168: Chụp ảnh gia đình
- Chương 169: Vị khách không mời
- Chương 170: Say rượu thổ lộ
- Chương 171: Ước mong cả đời anh
- Chương 172: Chờ đợi hay quên đi
- Chương 173: Ước nguyện
- Chương 174: Là đúng hay sai?
- Chương 175: Vở kịch
- Chương 176: Có duyên không phận
- Chương 177: Mất cả thế giới
- Chương 178: Anh thắng rồi
- Chương 179: Tỉnh dậy
- Chương 180: Cái kết có hậu?
- Chương 181: Em là vợ của anh
- Chương 182: Anh là chồng cô
- Chương 183: Là ai nợ ai?
- Chương 184: Tình nguyện chấp nhận
- Chương 185: Tương lai tươi đẹp
- Chương 186: Muốn sinh con
- Chương 187: Mãi mãi em vẫn là vợ của anh
- Chương 188: Món quà bất ngờ
- Chương 189: Xin em đừng biến mất
- Chương 190: Đêm giáng sinh
- Chương 191: Không có gì quan trọng hơn em
- Chương 192: Bị bắt quả tang
- Chương 193: Phản bội
- Chương 194: Sắp đặt của duyên số
- Chương 195: Thử váy cưới
- Chương 196: Sự thật bại lộ
- Chương 197: Vận may đã tận
- Chương 198: Phẫn nộ
- Chương 199: Con ai?
- Chương 200: Có bệnh
- Chương 201: Ghen
- Chương 202: Dỗ Dành
- Chương 203: Được tự do
- Chương 204: Hỗn loạn
- Chương 205: Hoang đường
- Chương 206: Cưỡng ép
- Chương 207: Tình sâu duyên cạn
- Chương 208: Không còn sự lựa chọn
- Chương 209: Chớp mắt đã vỡ tan
- Chương 210: Sẽ không tha thứ cho anh
- Chương 211: Chẳng còn gì đáng lưu luyến
- Chương 212: Nỗi đau của anh, ai nghe thấy?
- Chương 213: Thời gian không sai, chỉ là con người đã sai rồi
- Chương 214: Thủ đoạn
- Chương 215: Chấp Niệm
- Chương 216: Kế hoạch bỏ trốn
- Chương 217: Em về với anh rồi đây
- Chương 218: Một đời của chúng ta còn chưa bắt đầu
- Chương 219: Cố chấp
- Chương 220: Em là người của anh
- Chương 221: Em đã ở đây rồi
- Chương 222: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 223: Lựa chọn khó khăn
- Chương 224: Ngủ chung
- Chương 225: Là lỗi của anh
- Chương 226: Không còn gì hối tiếc
- Chương 227: Không nỡ rời xa em
- Chương 228: Trốn tránh hiện thực
- Chương 229: Nước mắt mặt trăng
- Chương 230: Anh không biết thế nào là yêu một người
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Bất ngờ
- Chương 233: Định trước là vợ chồng
- Chương 234: Anh có tha thứ cho em không?
- Chương 235: Nhớ ra sự thật
- Chương 236: Thiệp Cưới
- Chương 237: Trở về
- Chương 238: Anh đừng đi
- Chương 239: Tình nhân
- Chương 240: Bị phát hiện
- Chương 241: Là anh đã ép cô
- Chương 242: Quyết định của cô
- Chương 243: Chấm dứt
- Chương 244: Từ Bỏ
- Chương 245: Sóng gió buổi họp báo (1)
- Chương 246: Sóng gió buổi họp báo (2)
- Chương 247: Sóng gió buổi họp báo (3)
- Chương 248: Sóng Gió Buổi Họp Báo (4)
- Chương 249: Đồng Ý Kết Hôn
- Chương 250: Người Cô Luôn Chờ Đợi
- Chương 251: Kì Tích Xuất Hiện
- Chương 252: Nghi Hoặc
- Chương 253: Cuộc Thi Được Mong Đợi
- Chương 254
- Chương 255: Kiếp Này Đành Bỏ Lỡ
- Chương 256: Vẫn Còn Một Cơ Hội
- Chương 257: Tất Cả Đã Quá Muộn
- Chương 258: Không Phải Là Kết Thúc
- Chương 259: Sự Thật Đớn Đau
- Chương 260: Ngày Tháng Yên Bình
- Chương 261: Em Là Cả Thế Giới Của Anh (End)
- Chương 262: Chương Ngoại Truyện
Em Là Cả Thế Giới Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.