Dạo gần đây cũng vì chuyện diễn kịch mà Phương Ly thường hay đi sớm về trễ vì bận ở lại trường tập luyện, buổi tối thì ngủ mất trước khi đọc truyện cho Ân Ân, nhưng được cái là đang giúp cho hội học sinh nên Lâm tiểu nhân cũng không có ý kiến. Nếu bình thường mà như vậy chắc anh đã đuổi cô đi lâu rồi.
Nhưng đến gần sát ngày công diễn thì vấn đề mới xảy ra. Phương Ly mạo hiểm xông vào phòng người nào đó vì cô gõ cửa mấy lần anh ta vẫn không có phản ứng.
- Hội trưởng, tôi có chuyện quan trọng muốn nói.
Lâm Hạo nheo mắt nhìn cô chằm chằm
- Cô là oán phụ à? Lúc nào cũng có chuyện than vãn bên tai người khác.
Oán phụ ‼!
Cô sốc đến đơ người chỉ thẳng tay vào anh
- Anh…anh bảo ai là oán phụ???
- Được rồi, có chuyện gì?
Ngập ngừng một lát Phương Ly nói tiếp
- Anh có công nhận với tôi là truyện cô bé lọ lem có nhiều chỗ rất vô lý không?
- Chỗ nào? - Lâm Hạo vẫn lạnh lùng
- Ờ…thì cô bé lọ lem từ nhỏ nghèo khó sao lại biết khiêu vũ, còn rất thuần thục nữa, đặc biệt là trên đôi giày cao gót cao như vậy?
Lâm Hạo ánh mắt sắt lạnh hướng thẳng vào cô
- Nói tóm lại là cô không đi được giày cao gót và cũng không biết khiêu vũ.
Phương Ly mếu máo gật gật đầu, lúc nhận vai cô quên mất mình không biết khiêu vũ, "hoàng tử" Giang Tuấn gần đây lại không tham gia họp, cũng không tham gia tập nên cảnh đó không phải diễn thử. Ngọc Mai không biết khiêu vũ nên không giúp cô được. Còn anh Minh Khải, không thể chuyện gì cũng nhờ đến anh ấy.
Thật ra cô không hề hay biết rằng bọn người trong hội bị Lạc Anh sai khiến đang bày nhau để cô hôm ấy làm trò cười cho toàn thể khán giả ở đó, vì họ nhìn tướng người cũng như xuất thân của cô thì đoán là cô thể nào cũng không biết nhảy, cuối cùng sẽ đem hết đổ lên đầu cô với tội danh "không biết cũng không nói".
- Thế sao từ đầu cô không nói. - Lâm Hạo nhìn thẳng cô chau mày khó chịu
- À, tôi…lúc đó không nghĩ đến. TruyenLau.com
- Không nghĩ đến hay cố ý?
- Cố ý cái gì? - Cô ngẩng đầu lên thắc mắc hỏi lại
- Dùng cách này để tiếp cận tôi.
Phương Ly đơ mất mấy giây, tên này quả nhiên quá tự tin về bản thân mình đây mà! Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Không giúp thì thôi, bữa đó có thế nào cũng không trách tôi được. - Cô mím môi
- Không trách cô thì trách ai, nói cô biết hội học sinh chưa từng thất bại. - Từng câu từng chữ của Lâm Hạo hệt như một lời đe dọa làm cô rùng mình
- Tóm lại tôi không nhảy được, tôi…Á, cái gì…
TruyenLau.com
Phương Ly giật mình nhìn lên thì thân ảnh trước mặt đã xoay người đứng dậy từ lúc nào, tay cô còn nằm gọn bàn tay to lớn của anh. Cô la lên một tiếng rồi thu tay mình về, thoáng bối rối, mặt hơi đỏ cúi xuống, dùng bàn tay còn lại nắm lấy bàn tay vừa bị anh nắm, thật không hề nghĩ anh sẽ làm vậy.
Lâm Hạo chợt thất thần nhìn cô, một hình ảnh mờ nhạt hiện ra trong tâm trí. Đã từng có người mang dáng vẻ này đứng trước mặt anh. Đã từng…
- Tôi mới nắm tay, chưa làm gì cô mà, cô như vậy lên sân khấu thì diễn thế nào? - Anh xua tan suy nghĩ trong đầu mình, lớn giọng nói khiến Phương Ly có cảm giác như anh là đạo diễn đang quát mắng diễn viên kém cỏi
- Khoan, vậy là…anh chịu tập với tôi thiệt hả? - Cô có chút phấn khởi
- Cứ coi như tôi xui xẻo nhảy với vịt.
Vịt??? Sao lại có thể sỉ nhục cô như vậy!
Anh thật chưa hề nghĩ cô gái này lại phiền phức đến như vậy, còn hai ngày nữa là diễn rồi, đành phải giúp một tay, nếu không làm trò cười cho người ta thì mặt mũi của hội học sinh còn để ở đâu chưa kể làm liên lụy đến hình ảnh của trường.
- Được rồi, đi mượn chị Cầm đôi giày cao gót rồi mang đến đây.
- Ừ.
Sau khi cô mang giày vào thì bắt đầu tập, may là chân chị Cầm cùng chân cô có cùng cỡ.
- Có biết tay phải đặt ở đâu không? - Lâm Hạo hỏi
Phương Ly không biết nói gì, chỉ hì hì cười trừ. Lâm Hạo nhìn cô lắc đầu ngao ngán, hỏi kẻ ngốc này chi bằng không hỏi. Sau đó anh đặt một tay của cô lên vai anh, tay trái đặt ngay bờ ngực rắn chắc của anh, còn tay phải của anh đặt lên vai cô, tay trái của anh đặt lên eo cô.
Dù sao đây là lần đầu tiên tiếp xúc với con trai ở khoảng cách gần thế này nên không tránh khỏi việc không thích ứng được, ngượng kinh khủng. Cô không dám nhìn thẳng vào anh mà cứ nhìn xéo đi hướng khác hoặc là nhìn xuống dưới đất, mắt lia bốn phương tám hướng như rada định vị mục tiêu.
- Chỉ cần nghĩ mình là vịt thì sẽ không xấu hổ đâu, ngẩng đầu lên. - Lâm Hạo vừa nói như ra lệnh vừa như đang trêu chọc cô
- Tôi biết rồi.
- Cô cái gì cũng biết mà chẳng làm được cái gì cả. - Anh bực dọc
Trong vài phút cô không biết mình đã đạp chân anh bao nhiêu lần, vẻ mặt “tĩnh” đặc trưng vốn có của anh bây giờ cũng chẳng thể “tĩnh” được nữa.
- Tôi xin lỗi, xin lỗi. - Cô cúi đầu rối rít, cảm nhận được sát khi bao bọc xung quanh mình mỗi lúc một lớn
- Đi mà xin lỗi lũ vịt, cô nhảy còn tệ hơn chúng! - Lâm Hạo cáu lên
Phương Ly chịu nhục vờ như không nghe thấy, hy sinh vì đại cục, hơn nữa chỉ sợ phản ứng lại thì sau tối nay thực đơn mỗi bữa ăn hằng ngày sẽ có thêm món "THỊT VỊT".
Một hồi Lâm Hạo bất lực nhìn cô rồi ra lệnh
- Đi gọi Ân Ân qua đây.
Dù không hiểu gì nhưng cô vẫn quay về phòng dẫn con bé qua. Vừa nhìn thấy Ân Ân, Lâm Hạo liền đưa cho con bé một tờ giấy và một cây viết, dặn dò
- Lát nữa cô ta đạp chân anh cái nào, em đánh một dấu đỏ vào đây.
- Dạ, anh hai. - Ân Ân ngoan ngoãn nghe lời
- Làm thế chi vậy? - Phương Ly lơ ngơ hỏi, tên này lại giở trò gì?
Khóe môi Lâm Hạo hơi nâng lên
- Lúc nãy coi như bỏ, từ giờ cô đạp chân mỗi lần đều trừ dần vào lương. Tháng này không đủ thì trừ qua tháng sau. Cô tự mà lo liệu đi.
- Tôi phản đối! Kiếp trước anh là đại địa chủ sao? Thật biết cách bóc lột người khác đấy!
- Thế cứ lên sân khấu mà múa vịt, không liên quan đến tôi nữa. - Lâm Hạo bình thản
Ân Ân đứng cạnh cười toe toét
- Múa vịt, có phải là bài một con vịt xòe ra hai cái cánh không chị? Ân Ân cũng biết!
Phương Ly:"…"
Biết thế thì đã không nhận vai này, giờ muốn khóc cũng khóc không được.
Từng bước đi sau đó của cô đều rất rất thận trọng vì mỗi một bước đều tính bằng tiền. Chỉ mong cơn ác mộng này mau chóng kết thúc và từ giờ đến ngày biểu diễn đừng sự cố gì xảy ra nữa nhé…làm ơn đi…haizz.
…………………
Trước khi buổi lễ diễn ra ở một góc khuất trong trường, có ba người bí mật gặp nhau.
- Lát nữa tranh thủ giữa buổi diễn lúc nó chưa quay lại phòng đổi thành hộp phấn này. - Lạc Anh vừa nói vừa chìa ra một hộp phấn trang điểm đưa cho Tú Lan
Tú Lan gương mặt khá hốt hoảng nhưng vẫn đưa tay ra đón lấy, thận trọng hỏi
- Đây...đây là cái gì vậy chị?
- Là phấn ngứa thôi, không sao đâu. - Lạc Anh nở nụ cười, ánh mắt thâm hiểm vô cùng - Lát nữa tráo với hợp phấn trang điểm của nó.
- Dạ. - Tú Lan chợt có cảm giác cực kì bất an
- Mỹ Huệ, còn em, lát nữa lên sân khấu nhớ những gì chị dặn, nhớ là bình tĩnh. - Lạc Anh hướng ánh mắt về Mỹ Huệ nói tiếp
- Dạ, em biết rồi chị. - Mỹ Huệ cúi đầu, nhất mực cung kính nghe lời
Tú Lan và Mỹ Huệ nhanh chóng quay lại phòng hóa trang để tránh bị phát hiện. Chỉ còn lại tiếng cười độc ác của một cô gái vang vọng trong màn đêm.
Hộp phấn đó vốn không phải phấn ngứa thông thường mà nó có chứa một loại hợp chất, nếu sau khi bôi nảy sinh phản ứng mà không được chữa trị kịp thời nhất định làn da sẽ để lại sẹo thật "đẹp mắt".
Dám cướp vai của cô, thế thì cô sẽ xem nó cướp xong có thể diễn được không? Và cũng để xem kẻ "có công" phá hoại buổi lễ thành lập trường sẽ nhận về hậu quả thê thảm cùng với gương mặt thế nào.
Buổi biểu diễn hôm nay có vẻ sẽ rất vui, rất đáng chờ đợi đây!
- Chương 1-1: Ngôi nhà mới
- Chương 1-2: Tiểu thư trở về - Đi xem mắt
- Chương 2: Gặp phải kẻ không bình thường
- Chương 3: Bữa tiệc ra mắt hôn phu
- Chương 4: Sự cố trong quán bar
- Chương 5: Nhập học an hoa
- Chương 6: Hẹn hò tay tư
- Chương 7: Lên báo
- Chương 8: Cuộc sống khó khăn
- Chương 9: Tiểu nhân đọc truyện cổ tích
- Chương 10: Bạn gái bất đắc dĩ
- Chương 11: Vu oan giá họa
- Chương 12: Bắt cóc-gặp thiên thần
- Chương 13: Anh em chẳng chút giống nhau
- Chương 14: Ai là kẻ ăn cắp?
- Chương 15-1: Có ma hay không?
- Chương 15-2: Có ma hay không? (2)
- Chương 16: Đi siêu thị
- Chương 17-1: Ai là hội trưởng?
- Chương 17-2: Ai là hội trưởng? (2)
- Chương 17-3: Náo loạn hội học sinh
- Chương 18: Karaoke
- Chương 19: Tình huống khó xử
- Chương 20: Câu chuyện con ếch
- Chương 21: Bạn thân - Kẻ thù
- Chương 22: Người bạn đầu tiên
- Chương 23: Lại thêm một chuyện
- Chương 24-1: Diễn kịch cô bé lọ lem
- Chương 24-2: Chuẩn bị diễn kịch
- Chương 24-3: Sự cố trên sân khấu
- Chương 24-4: Ông trời trừng phạt?
- Chương 24-5: Bị chụp lén
- Chương 25: Tin đồn lan truyền
- Chương 26: Cuối tuần tồi tệ
- Chương 27: Tỏ tình công khai
- Chương 28: Phượng hoàng
- Chương 29: Nữ hoàng diễn xuất
- Chương 30: Sự cố trong phòng thay đồ
- Chương 31: Hiểu lầm
- Chương 32: Ai thê thảm hơn?
- Chương 33: Giải quyết
- Chương 34: Tên biến thái - Chuyển nhà
- Chương 35: Chơi khăm - Đuổi đi
- Chương 36: Món nợ - Món quà
- Chương 37: Soái ca không bình thường
- Chương 38: Im lặng xem như đồng ý
- Chương 39: Không uống được thì đừng uống
- Chương 40: Lẽ nào là thất tình?
- Chương 41: Cái ôm
- Chương 42: Phải chăng là hẹn hò?
- Chương 43: Trễ một phút thì đừng về nữa
- Chương 44: Hai lần bị phạt
- Chương 45: Có qua có lại
- Chương 46: Nhớ lại chuyện xưa
- Chương 47: Nửa đêm đi lang thang
- Chương 47-2: Gặp ma
- Chương 48: Xem bói
- Chương 49: Scandal
- Chương 50: Sau này anh sẽ dạy con em
- Chương 51-1: Một ngày làm ba mẹ (1)
- Chương 51-2: Một ngày làm ba mẹ (2)
- Chương 51-3: Một ngày làm ba mẹ (3)
- Chương 52-1: Sự cố trong cuộc thi
- Chương 52-2: Bắt cóc?
- Chương 53: Làm bạn cũng không xứng
- Chương 54: Đừng tránh mặt anh nữa, được không?
- Chương 55: Anh cũng biết nổi giận
- Chương 56: Không phải dành cho anh
- Chương 57: Dù thế nào cũng không xuất hiện
- Chương 58: Lọ lem bị bỏ rơi
- Chương 59: Cứu giúp
- Chương 60: Thời khắc mong đợi
- Chương 61: Em chẳng đợi gì cả
- Chương 62: Bảy bông hồng
- Chương 63: Bỏ nhà theo trai
- Chương 64: Cảm giác xa lạ
- Chương 65: Anh không tin cô?
- Chương 66: Mâu thuẫn
- Chương 67: Công chúa ngủ trong rừng
- Chương 68: Yêu cầu khó tin
- Chương 69: Nụ hôn trên sân bóng
- Chương 70-1: Bại lộ
- Chương 70-2: Cô ta là người của tôi
- Chương 71: Bắt gặp
- Chương 72: Quyết định
- Chương 73: Trăng mật
- Chương 74: Nhất định sẽ làm được
- Chương 75: Uất ức
- Chương 76: Dùng hành động báo đáp
- Chương 77-1: Nụ hôn của hoàng tử (1)
- Chương 77-2: Nụ hôn của hoàng tử (2)
- Chương 78: Ganh tị
- Chương 79: Nhờ vả
- Chương 80: Thổ lộ - Vợ tương lai
- Chương 81: Giảng hòa
- Chương 82: Ân nhân cứu mạng
- Chương 83: Lại được tặng hoa hồng
- Chương 84: Đi nhầm phòng
- Chương 85: Trúng độc
- Chương 86: Bạn gái của anh hai
- Chương 87: Tẩy chay
- Chương 88: Vạch trần
- Chương 89: Chủ mưu
- Chương 90: Cuộc gọi giữa khuya
- Chương 91: Lời hứa
- Chương 92: Lừa gạt
- Chương 93: Nghi ngờ
- Chương 94: Điều kiện đưa ra
- Chương 95: Cô dám đe dọa tôi?
- Chương 96: Sự thật
- Chương 97: Thêm một sự thật
- Chương 98: Gặp nạn
- Chương 99: Linh cảm bất an
- Chương 100: Chuyện cô nên biết
- Chương 101: Không có tự trọng
- Chương 102: Người không nên đắc tội
- Chương 103: Ngày càng xa cách
- Chương 104: Không có thứ năng lực như vậy
- Chương 105-1: Chuyến đi biển (1)
- Chương 105-2: Chuyến đi biển (2)
- Chương 105-3: Em biết anh thích em, đúng không?
- Chương 105-4: Chấp nhận chịu phạt
- Chương 105-5: Tất cả chỉ là một màn kịch
- Chương 105-6: Tuyệt vọng
- Chương 105-7: Kết thúc
- Chương 106: Khởi đầu mới
- Chương 107: Anh thua rồi
- Chương 108: Chụp hình cưới
- Chương 109: Người không muốn gặp
- Chương 110: Cuối cùng cũng chạm mặt
- Chương 111: Nói ra sự thật
- Chương 112: Lẽ nào đây chính là số phận của cô
- Chương 113: Vị trí bên cạnh anh vốn là của em
- Chương 114: Người quen cũ
- Chương 115: Điều kiện trao đổi
- Chương 116: Nổi giận
- Chương 117: Ngay từ đầu đã sai
- Chương 118: Anh có tin vào ý trời không?
- Chương 119: Cầu xin
- Chương 120: Tiếp tục lún sâu
- Chương 121: Chưa từng có bắt đầu
- Chương 122: Ích kỉ
- Chương 123: Họ đều không phải em
- Chương 124: Cuộc sống như vậy, nhất định sẽ thuộc về cô
- Chương 125: Sắp đặt
- Chương 126: Chúng ta chia tay đi
- Chương 127: Xin em đừng đi
- Chương 128: Người em yêu là anh
- Chương 129: Chẳng phải anh là người hiểu rõ nhất sao?
- Chương 130: Lòng tốt có bao nhiêu phần là thật
- Chương 131: Sợ em quên mất anh
- Chương 132: Trực giác
- Chương 133: Mãi mãi cũng không thể gặp lại
- Chương 134: Cầu hôn?
- Chương 135: Biến mất
- Chương 136: Tất cả đều là giả
- Chương 137: Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ vượt qua chị
- Chương 138: Rời đi
- Chương 139: Đời này không còn tư cách
- Chương 140: Em sẽ gả cho anh chứ?
- Chương 141: Đau đớn đến tận cùng
- Chương 142: Vì hận anh tôi sẽ sống
- Chương 143: Từ Biệt
- Chương 144: Kết thúc hay bắt đầu
- Chương 145: Thời gian như mây trôi nước chảy
- Chương 146: Con trai
- Chương 147: Em có bằng lòng không?
- Chương 148: Tất cả chỉ là diễn xuất
- Chương 149: Hạnh phúc của các người chẳng liên quan đến tôi
- Chương 150: Mãi mãi không tha thứ cho anh
- Chương 151: Gặp lại anh
- Chương 152: Sợi dây vận mệnh đã bị chặt đứt hay chưa?
- Chương 153: Ngày đầu quay phim đã gặp chuyện
- Chương 154: Lạc Lạc Là Ai ?
- Chương 155: Không thể nào quay lại
- Chương 156: Số phận giễu cợt
- Chương 157: Cho anh một cơ hội
- Chương 158: Duyên phận đến tột cùng là gì?
- Chương 159: Kết quả đã được định sẵn
- Chương 160: Cùng Anh Sang Pháp (1)
- Chương 161: Ba người một giường
- Chương 162: Anh tin em
- Chương 163: Thua cược
- Chương 164: Gặp Chủ Tịch Lâm
- Chương 165: Hy sinh bản thân
- Chương 166: Chúng ta có con rồi
- Chương 167: Không bao giờ từ bỏ em
- Chương 168: Chụp ảnh gia đình
- Chương 169: Vị khách không mời
- Chương 170: Say rượu thổ lộ
- Chương 171: Ước mong cả đời anh
- Chương 172: Chờ đợi hay quên đi
- Chương 173: Ước nguyện
- Chương 174: Là đúng hay sai?
- Chương 175: Vở kịch
- Chương 176: Có duyên không phận
- Chương 177: Mất cả thế giới
- Chương 178: Anh thắng rồi
- Chương 179: Tỉnh dậy
- Chương 180: Cái kết có hậu?
- Chương 181: Em là vợ của anh
- Chương 182: Anh là chồng cô
- Chương 183: Là ai nợ ai?
- Chương 184: Tình nguyện chấp nhận
- Chương 185: Tương lai tươi đẹp
- Chương 186: Muốn sinh con
- Chương 187: Mãi mãi em vẫn là vợ của anh
- Chương 188: Món quà bất ngờ
- Chương 189: Xin em đừng biến mất
- Chương 190: Đêm giáng sinh
- Chương 191: Không có gì quan trọng hơn em
- Chương 192: Bị bắt quả tang
- Chương 193: Phản bội
- Chương 194: Sắp đặt của duyên số
- Chương 195: Thử váy cưới
- Chương 196: Sự thật bại lộ
- Chương 197: Vận may đã tận
- Chương 198: Phẫn nộ
- Chương 199: Con ai?
- Chương 200: Có bệnh
- Chương 201: Ghen
- Chương 202: Dỗ Dành
- Chương 203: Được tự do
- Chương 204: Hỗn loạn
- Chương 205: Hoang đường
- Chương 206: Cưỡng ép
- Chương 207: Tình sâu duyên cạn
- Chương 208: Không còn sự lựa chọn
- Chương 209: Chớp mắt đã vỡ tan
- Chương 210: Sẽ không tha thứ cho anh
- Chương 211: Chẳng còn gì đáng lưu luyến
- Chương 212: Nỗi đau của anh, ai nghe thấy?
- Chương 213: Thời gian không sai, chỉ là con người đã sai rồi
- Chương 214: Thủ đoạn
- Chương 215: Chấp Niệm
- Chương 216: Kế hoạch bỏ trốn
- Chương 217: Em về với anh rồi đây
- Chương 218: Một đời của chúng ta còn chưa bắt đầu
- Chương 219: Cố chấp
- Chương 220: Em là người của anh
- Chương 221: Em đã ở đây rồi
- Chương 222: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 223: Lựa chọn khó khăn
- Chương 224: Ngủ chung
- Chương 225: Là lỗi của anh
- Chương 226: Không còn gì hối tiếc
- Chương 227: Không nỡ rời xa em
- Chương 228: Trốn tránh hiện thực
- Chương 229: Nước mắt mặt trăng
- Chương 230: Anh không biết thế nào là yêu một người
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Bất ngờ
- Chương 233: Định trước là vợ chồng
- Chương 234: Anh có tha thứ cho em không?
- Chương 235: Nhớ ra sự thật
- Chương 236: Thiệp Cưới
- Chương 237: Trở về
- Chương 238: Anh đừng đi
- Chương 239: Tình nhân
- Chương 240: Bị phát hiện
- Chương 241: Là anh đã ép cô
- Chương 242: Quyết định của cô
- Chương 243: Chấm dứt
- Chương 244: Từ Bỏ
- Chương 245: Sóng gió buổi họp báo (1)
- Chương 246: Sóng gió buổi họp báo (2)
- Chương 247: Sóng gió buổi họp báo (3)
- Chương 248: Sóng Gió Buổi Họp Báo (4)
- Chương 249: Đồng Ý Kết Hôn
- Chương 250: Người Cô Luôn Chờ Đợi
- Chương 251: Kì Tích Xuất Hiện
- Chương 252: Nghi Hoặc
- Chương 253: Cuộc Thi Được Mong Đợi
- Chương 254
- Chương 255: Kiếp Này Đành Bỏ Lỡ
- Chương 256: Vẫn Còn Một Cơ Hội
- Chương 257: Tất Cả Đã Quá Muộn
- Chương 258: Không Phải Là Kết Thúc
- Chương 259: Sự Thật Đớn Đau
- Chương 260: Ngày Tháng Yên Bình
- Chương 261: Em Là Cả Thế Giới Của Anh (End)
- Chương 262: Chương Ngoại Truyện
Em Là Cả Thế Giới Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.