Giờ ra chơi ngày hôm sau, Phương Ly vừa đi dọc hành lang vừa lẩm bẩm tức giận.
Thật không ngờ tin đồn hôm qua lại lan nhanh với tốc độ phấn hoa bay trong gió, hậu quả là từ sáng đến giờ bàn cô tiếp bao nhiêu "khách quý", chi chít những bao câu mắng chửi rồi.
Còn "người nào đó" vẫn nghiễm nhiên là "chàng hoàng tử vô tội", thậm chí hào quang còn rực rỡ hơn trước, có công bằng không chứ?
Phải vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo để tiếp tục ứng phó mới được.
Nào ngờ vừa mới đẩy cửa vào thì cô đã bị hai người túm chặt lấy người lôi hẳn vào trong.
- Tất cả tụi bây, cút.
Một câu quát của Tú Lan làm những nữ sinh có mặt tại nhà vệ sinh sợ hãi ra ngoài hết, cánh cửa đóng sập lại, chỉ còn lại đám người của ả và cô trong này, bây giờ mà có gì xảy ra thì đúng là thần không biết, quỷ không hay mà.
- Mày có biết vì mày mà hôm qua chị Lạc Anh mất mặt thế nào không? - Một cô gái tóc vàng hoe ánh mắt phát ra tia lửa căm hận, gào thét lên
Phương Ly thật không hiểu, có trách thì trách Giang Tuấn đi chứ, cô cũng là bị người ta lôi vào cuộc thôi mà.
- Là anh ấy tự ý làm vậy, tôi không có liên quan gì cả. - Cô uất ức nói
- Tụi bây còn chờ gì nữa hả?
Sau tiếng ra lệnh có hai ả ra sức lôi cô đến bồn nước đã được mở sẵn trước đó rồi ấn đầu cô vào.
Xung quanh bọn họ cười man rợ, mặc cho cô vẫy vùng trong nước. Phương Ly cố nín thở cũng không dám mở mắt, một hồi nước sặc cả vào mũi lẫn lỗ tai, đầu thì đau nhức vì bị giật tóc liên tục.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc đầu cô còn cắn răn chịu đựng, sau đó thì sợ hãi ngập chìm trong tuyệt vọng. Chỉ mong có ai đó xuất hiện để cứu cô, vậy mà…chẳng có ai cả.
- Nói cho mà biết, tao là cháu gái của hiệu trưởng, cho dù tao có làm gì mày đi chăng nữa thì cũng chẳng ai dám bảo câu nào. - Nữ sinh 1 hả hê lớn lối
- Cái thứ lẳng lơ như mày có chết cũng chẳng đáng tiếc. - Nữ sinh 2 cay nghiệt
Có... có ai không cứu cô với! Có ai không?
Đau quá, khó thở quá!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
RẦM!
Cánh cửa nhà vệ sinh bị đá sập không thương tiếc.
Lẽ nào cứu tinh của cô đến rồi?
- Mày là ai muốn chết theo nó à???
Website TruyenLau.com
Trong mơ hồ cô nghe hình như có tiếng đánh nhau, bọn họ đồng loạt xông lên tấn công người đó nên cũng bỏ tay khỏi người cô ra. Hình như cả bọn hợp sức cũng không đánh không lại người vừa bước vào cứu cô nên thi nhau bỏ chạy.
Phương Ly ngồi bệch xuống sàn, ho sặc sụa, phải mất một ít thời gian mới có thể hít thở lại bình thường, lồng ngực cứ như muốn nổ tung ra, đầu tóc ướt nhẹp, mặt mũi trắng bệch, thất thần một hồi vì không ngờ mình có thể thoát được tay tử thần.
Ngọc Mai lẳng lặng kéo cô đứng dậy, cả hai đến một băng ghế đá, cùng trò chuyện.
Trước mắt cô là một khung cảnh đầy thơ mộng. Những cánh hoa mỏng manh rung rinh theo làn gió lượn quanh, tán cây xanh mát rợp bóng đồng thời đưa mình tạo thành một khúc ca du dương bên tai. Nó phần nào xoa dịu nỗi sợ hãi còn vương lại trong cô.
- Có biết tại sao khi có tin đồn cậu dụ dỗ anh Minh Khải đám con gái đó không ác độc với cậu bằng một nửa khi nghe tin cậu là bạn gái anh Giang Tuấn không? Không hẳn là vì anh Giang Tuấn được yêu thích hơn đâu. - Ngọc Mai lên tiếng trước
- Hả? Vậy thì vì sao?
- Mười năm trước ông ngoại của Giang Tuấn chủ tịch tập đoàn Hoàng Kim trước khi bệnh qua đời viết di chúc là sẽ để lại căn Biệt Thự Hoa Hồng làm quà cưới cho cháu gái sau này, nhưng kết quả là mẹ cậu ấy không có con gái. Thời gian sau đó lại có tin đồn là mẹ cậu ấy quyết định căn biệt thự đó sẽ trở thành quà cưới cho con dâu tương lai. Rất nhiều cô gái tranh nhau giành giật của hồi môn này đấy. - Ngọc Mai kể lại
Phương Ly giật mình, Biệt Thự Hoa Hồng thì cô biết.
Nó được ví như một tòa lâu đài, nguy nga tráng lệ, còn tên khác là Biệt Thự Thiên Đường. Đó là căn đẹp nhất, sang trọng nhất trên đường X, khu đó toàn là những căn biệt thự lộng lẫy nằm san sát.
Có người bảo bên trong là khuôn viên rộng lớn trồng vô số loài hoa đẹp như một thiên đường, đặc biệt là loài hoa hồng tím được nhập khẩu từ nước ngoài với giá rất đắt.
Cô đã từng ước một lần được vào tham quan nhưng nhìn cánh cổng cao sừng sững như bức tường thành, bên ngoài còn có hai anh bảo vệ đẹp trai canh gác thì biết đó chỉ mãi là ước mơ.
Có điều ông ngoại Giang Tuấn thật lạ, bình thường cô chỉ nghe trọng nam khinh nữ, thật không ngờ ông ấy lại để biệt thự cho cháu gái.
Ai mà được làm cháu gái ông ấy thật là có phúc chín mười đời.
- Khoan, vậy, những người đó nghĩ mình có ý định định đào mỏ nhà anh ấy. Mình không có! - Phương Ly từ lờ mờ chợt hiểu ra mọi chuyện
- Tất nhiên mình biết, nhưng Lạc Anh không bao giờ là nhân vật đơn giản. Hôm nay không có mình chưa chắc cậu còn khỏe mạnh mà ngồi đây.
- Mình không gây rắc rối cho cậu chứ? - Phương Ly siết chặt cánh tay Ngọc Mai, áy náy
- Không sao đâu. Mà nói đến biệt thự Hoa Hồng mình chợt nhớ đến lời đồn hay lắm, không biết cậu nghe chưa?
- Hả, lời đồn gì? - Phương Ly giương mắt tò mò
Ngọc Mai hắng giọng một cái vờ nghiêm nghị
- Nghe đâu…nếu như không phải chủ nhân mà ở lại trong căn biệt thự ấy thì hễ đến buổi tối sẽ nhìn thấy THỨ LẨN KHUẤT TRONG MÀN ĐÊM bay qua bay lại đấy.
- Thôi cậu đừng kể nữa. - Phương Ly mặt mày tái xanh, bịt tai lại - Chúng ta nói sang chuyện khác đi.
- Không phải cậu sợ ma đấy chứ. - Ngọc Mai cười sằng sặc một lúc - Nhưng chuyện này không chỉ là lời đồn đâu, là thật đấy. Mẹ của Giang Tuấn còn mời cả thầy bói và thầy phong thủy về xem nữa.
Phương Ly gỡ bịt tai ra, nhớ lại chuyện cũ mà lắc đầu
- Thầy phong thủy thì không biết nhưng đừng tin lời thầy bói quá. Cách đây mấy năm mình cùng một người bạn lên tận trên núi đi xem bói. Bạn mình bảo bà ấy mệnh danh là tiên cô nói đâu trúng đó, vậy mà nhìn mình một hồi rồi phán như đinh đóng cột rằng mình sinh ra có "Mệnh số phượng hoàng", còn là "Song phượng hoàng" gì gì đó. Cậu nói xem có đúng chỗ nào đâu!
Ngọc Mai nghiêng đầu, chăm chú vào sống mũi cao thẳng thanh tú, ánh nắng mặt trời từng tia vàng óng ánh như ngưng đọng trên tóc, đồng thời làm tỏa sáng làn da trắng như tuyết của Phương Ly rồi mạnh miệng phán hơn cả thầy bói
- Thử nghĩ theo hướng khác xem, mẹ của Giang Tuấn được mệnh danh là "Phượng Hoàng của giới giải trí", cậu vừa đẹp lại vừa hát hay như vậy, biết đâu sau này cậu là người kế thừa của cô ấy!
Phương Ly nghe xong chuyện hoang đường này liền bụm miệng ho sặc sụa
- Cho mình xin đi, có nằm mơ ban ngày cũng không đến lượt mình.
- Tại sao? Cậu bảo là cậu muốn trở thành ca sĩ còn gì!
- Nhưng hai chuyện đó đâu có giống nhau. Mà Ngọc Mai, giờ mình hiểu sao cậu luôn bảo bản thân không giống con gái rồi, có vẻ như cậu chẳng sợ gì cả.
- Ai bảo cậu mình không sợ gì. - Giọng Ngọc Mai có phần nghẹn lại
- Hả? Vậy cậu sợ gì? - Phương Ly theo quán tính hỏi
- Mình sợ…yêu đơn phương. - Lời nói rất nhỏ nhưng Phương Ly vẫn có thể nghe ra, cô bạn nói xong liền kéo tay cô đứng dậy - Sắp vào học rồi, nhanh lên kẻo trễ bây giờ.
Trên đường về lớp cô luôn ngẫm nghĩ những lời vừa mang đầy tâm sự vừa quá đỗi chân thật của Ngọc Mai vừa rồi, có khi nào cậu ấy đang đơn phương ai đó không?
Đừng bảo là… Lâm tiểu nhân nhé!
…………………
Trong một góc khuất ở trường
- Chị ơi, kế hoạch thất bại rồi, lúc nãy nhảy ra con nhỏ Triệu Ngọc Mai phá đám, hai tụi nó là bạn của nhau. - Một cô gái đến báo cho Lạc Anh
Nghe tên Triệu Ngọc Mai Lạc Anh có chút giật mình, quay sang ra lệnh
- Ai cũng phải có điểm yếu, cho người đi điều tra về cô ta.
- Chị à không cần tìm, chị quên mất một nhân vật quan trọng có thể giúp chúng ta rồi sao? - Cô gái khác đứng bên cạnh nói
- Là ai? - Lạc Anh nhíu mày nhớ lại
- Hai ngày nữa chị ấy sẽ về nước đấy. - Cô gái nở nụ cười nham hiểm
- Chương 1-1: Ngôi nhà mới
- Chương 1-2: Tiểu thư trở về - Đi xem mắt
- Chương 2: Gặp phải kẻ không bình thường
- Chương 3: Bữa tiệc ra mắt hôn phu
- Chương 4: Sự cố trong quán bar
- Chương 5: Nhập học an hoa
- Chương 6: Hẹn hò tay tư
- Chương 7: Lên báo
- Chương 8: Cuộc sống khó khăn
- Chương 9: Tiểu nhân đọc truyện cổ tích
- Chương 10: Bạn gái bất đắc dĩ
- Chương 11: Vu oan giá họa
- Chương 12: Bắt cóc-gặp thiên thần
- Chương 13: Anh em chẳng chút giống nhau
- Chương 14: Ai là kẻ ăn cắp?
- Chương 15-1: Có ma hay không?
- Chương 15-2: Có ma hay không? (2)
- Chương 16: Đi siêu thị
- Chương 17-1: Ai là hội trưởng?
- Chương 17-2: Ai là hội trưởng? (2)
- Chương 17-3: Náo loạn hội học sinh
- Chương 18: Karaoke
- Chương 19: Tình huống khó xử
- Chương 20: Câu chuyện con ếch
- Chương 21: Bạn thân - Kẻ thù
- Chương 22: Người bạn đầu tiên
- Chương 23: Lại thêm một chuyện
- Chương 24-1: Diễn kịch cô bé lọ lem
- Chương 24-2: Chuẩn bị diễn kịch
- Chương 24-3: Sự cố trên sân khấu
- Chương 24-4: Ông trời trừng phạt?
- Chương 24-5: Bị chụp lén
- Chương 25: Tin đồn lan truyền
- Chương 26: Cuối tuần tồi tệ
- Chương 27: Tỏ tình công khai
- Chương 28: Phượng hoàng
- Chương 29: Nữ hoàng diễn xuất
- Chương 30: Sự cố trong phòng thay đồ
- Chương 31: Hiểu lầm
- Chương 32: Ai thê thảm hơn?
- Chương 33: Giải quyết
- Chương 34: Tên biến thái - Chuyển nhà
- Chương 35: Chơi khăm - Đuổi đi
- Chương 36: Món nợ - Món quà
- Chương 37: Soái ca không bình thường
- Chương 38: Im lặng xem như đồng ý
- Chương 39: Không uống được thì đừng uống
- Chương 40: Lẽ nào là thất tình?
- Chương 41: Cái ôm
- Chương 42: Phải chăng là hẹn hò?
- Chương 43: Trễ một phút thì đừng về nữa
- Chương 44: Hai lần bị phạt
- Chương 45: Có qua có lại
- Chương 46: Nhớ lại chuyện xưa
- Chương 47: Nửa đêm đi lang thang
- Chương 47-2: Gặp ma
- Chương 48: Xem bói
- Chương 49: Scandal
- Chương 50: Sau này anh sẽ dạy con em
- Chương 51-1: Một ngày làm ba mẹ (1)
- Chương 51-2: Một ngày làm ba mẹ (2)
- Chương 51-3: Một ngày làm ba mẹ (3)
- Chương 52-1: Sự cố trong cuộc thi
- Chương 52-2: Bắt cóc?
- Chương 53: Làm bạn cũng không xứng
- Chương 54: Đừng tránh mặt anh nữa, được không?
- Chương 55: Anh cũng biết nổi giận
- Chương 56: Không phải dành cho anh
- Chương 57: Dù thế nào cũng không xuất hiện
- Chương 58: Lọ lem bị bỏ rơi
- Chương 59: Cứu giúp
- Chương 60: Thời khắc mong đợi
- Chương 61: Em chẳng đợi gì cả
- Chương 62: Bảy bông hồng
- Chương 63: Bỏ nhà theo trai
- Chương 64: Cảm giác xa lạ
- Chương 65: Anh không tin cô?
- Chương 66: Mâu thuẫn
- Chương 67: Công chúa ngủ trong rừng
- Chương 68: Yêu cầu khó tin
- Chương 69: Nụ hôn trên sân bóng
- Chương 70-1: Bại lộ
- Chương 70-2: Cô ta là người của tôi
- Chương 71: Bắt gặp
- Chương 72: Quyết định
- Chương 73: Trăng mật
- Chương 74: Nhất định sẽ làm được
- Chương 75: Uất ức
- Chương 76: Dùng hành động báo đáp
- Chương 77-1: Nụ hôn của hoàng tử (1)
- Chương 77-2: Nụ hôn của hoàng tử (2)
- Chương 78: Ganh tị
- Chương 79: Nhờ vả
- Chương 80: Thổ lộ - Vợ tương lai
- Chương 81: Giảng hòa
- Chương 82: Ân nhân cứu mạng
- Chương 83: Lại được tặng hoa hồng
- Chương 84: Đi nhầm phòng
- Chương 85: Trúng độc
- Chương 86: Bạn gái của anh hai
- Chương 87: Tẩy chay
- Chương 88: Vạch trần
- Chương 89: Chủ mưu
- Chương 90: Cuộc gọi giữa khuya
- Chương 91: Lời hứa
- Chương 92: Lừa gạt
- Chương 93: Nghi ngờ
- Chương 94: Điều kiện đưa ra
- Chương 95: Cô dám đe dọa tôi?
- Chương 96: Sự thật
- Chương 97: Thêm một sự thật
- Chương 98: Gặp nạn
- Chương 99: Linh cảm bất an
- Chương 100: Chuyện cô nên biết
- Chương 101: Không có tự trọng
- Chương 102: Người không nên đắc tội
- Chương 103: Ngày càng xa cách
- Chương 104: Không có thứ năng lực như vậy
- Chương 105-1: Chuyến đi biển (1)
- Chương 105-2: Chuyến đi biển (2)
- Chương 105-3: Em biết anh thích em, đúng không?
- Chương 105-4: Chấp nhận chịu phạt
- Chương 105-5: Tất cả chỉ là một màn kịch
- Chương 105-6: Tuyệt vọng
- Chương 105-7: Kết thúc
- Chương 106: Khởi đầu mới
- Chương 107: Anh thua rồi
- Chương 108: Chụp hình cưới
- Chương 109: Người không muốn gặp
- Chương 110: Cuối cùng cũng chạm mặt
- Chương 111: Nói ra sự thật
- Chương 112: Lẽ nào đây chính là số phận của cô
- Chương 113: Vị trí bên cạnh anh vốn là của em
- Chương 114: Người quen cũ
- Chương 115: Điều kiện trao đổi
- Chương 116: Nổi giận
- Chương 117: Ngay từ đầu đã sai
- Chương 118: Anh có tin vào ý trời không?
- Chương 119: Cầu xin
- Chương 120: Tiếp tục lún sâu
- Chương 121: Chưa từng có bắt đầu
- Chương 122: Ích kỉ
- Chương 123: Họ đều không phải em
- Chương 124: Cuộc sống như vậy, nhất định sẽ thuộc về cô
- Chương 125: Sắp đặt
- Chương 126: Chúng ta chia tay đi
- Chương 127: Xin em đừng đi
- Chương 128: Người em yêu là anh
- Chương 129: Chẳng phải anh là người hiểu rõ nhất sao?
- Chương 130: Lòng tốt có bao nhiêu phần là thật
- Chương 131: Sợ em quên mất anh
- Chương 132: Trực giác
- Chương 133: Mãi mãi cũng không thể gặp lại
- Chương 134: Cầu hôn?
- Chương 135: Biến mất
- Chương 136: Tất cả đều là giả
- Chương 137: Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ vượt qua chị
- Chương 138: Rời đi
- Chương 139: Đời này không còn tư cách
- Chương 140: Em sẽ gả cho anh chứ?
- Chương 141: Đau đớn đến tận cùng
- Chương 142: Vì hận anh tôi sẽ sống
- Chương 143: Từ Biệt
- Chương 144: Kết thúc hay bắt đầu
- Chương 145: Thời gian như mây trôi nước chảy
- Chương 146: Con trai
- Chương 147: Em có bằng lòng không?
- Chương 148: Tất cả chỉ là diễn xuất
- Chương 149: Hạnh phúc của các người chẳng liên quan đến tôi
- Chương 150: Mãi mãi không tha thứ cho anh
- Chương 151: Gặp lại anh
- Chương 152: Sợi dây vận mệnh đã bị chặt đứt hay chưa?
- Chương 153: Ngày đầu quay phim đã gặp chuyện
- Chương 154: Lạc Lạc Là Ai ?
- Chương 155: Không thể nào quay lại
- Chương 156: Số phận giễu cợt
- Chương 157: Cho anh một cơ hội
- Chương 158: Duyên phận đến tột cùng là gì?
- Chương 159: Kết quả đã được định sẵn
- Chương 160: Cùng Anh Sang Pháp (1)
- Chương 161: Ba người một giường
- Chương 162: Anh tin em
- Chương 163: Thua cược
- Chương 164: Gặp Chủ Tịch Lâm
- Chương 165: Hy sinh bản thân
- Chương 166: Chúng ta có con rồi
- Chương 167: Không bao giờ từ bỏ em
- Chương 168: Chụp ảnh gia đình
- Chương 169: Vị khách không mời
- Chương 170: Say rượu thổ lộ
- Chương 171: Ước mong cả đời anh
- Chương 172: Chờ đợi hay quên đi
- Chương 173: Ước nguyện
- Chương 174: Là đúng hay sai?
- Chương 175: Vở kịch
- Chương 176: Có duyên không phận
- Chương 177: Mất cả thế giới
- Chương 178: Anh thắng rồi
- Chương 179: Tỉnh dậy
- Chương 180: Cái kết có hậu?
- Chương 181: Em là vợ của anh
- Chương 182: Anh là chồng cô
- Chương 183: Là ai nợ ai?
- Chương 184: Tình nguyện chấp nhận
- Chương 185: Tương lai tươi đẹp
- Chương 186: Muốn sinh con
- Chương 187: Mãi mãi em vẫn là vợ của anh
- Chương 188: Món quà bất ngờ
- Chương 189: Xin em đừng biến mất
- Chương 190: Đêm giáng sinh
- Chương 191: Không có gì quan trọng hơn em
- Chương 192: Bị bắt quả tang
- Chương 193: Phản bội
- Chương 194: Sắp đặt của duyên số
- Chương 195: Thử váy cưới
- Chương 196: Sự thật bại lộ
- Chương 197: Vận may đã tận
- Chương 198: Phẫn nộ
- Chương 199: Con ai?
- Chương 200: Có bệnh
- Chương 201: Ghen
- Chương 202: Dỗ Dành
- Chương 203: Được tự do
- Chương 204: Hỗn loạn
- Chương 205: Hoang đường
- Chương 206: Cưỡng ép
- Chương 207: Tình sâu duyên cạn
- Chương 208: Không còn sự lựa chọn
- Chương 209: Chớp mắt đã vỡ tan
- Chương 210: Sẽ không tha thứ cho anh
- Chương 211: Chẳng còn gì đáng lưu luyến
- Chương 212: Nỗi đau của anh, ai nghe thấy?
- Chương 213: Thời gian không sai, chỉ là con người đã sai rồi
- Chương 214: Thủ đoạn
- Chương 215: Chấp Niệm
- Chương 216: Kế hoạch bỏ trốn
- Chương 217: Em về với anh rồi đây
- Chương 218: Một đời của chúng ta còn chưa bắt đầu
- Chương 219: Cố chấp
- Chương 220: Em là người của anh
- Chương 221: Em đã ở đây rồi
- Chương 222: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 223: Lựa chọn khó khăn
- Chương 224: Ngủ chung
- Chương 225: Là lỗi của anh
- Chương 226: Không còn gì hối tiếc
- Chương 227: Không nỡ rời xa em
- Chương 228: Trốn tránh hiện thực
- Chương 229: Nước mắt mặt trăng
- Chương 230: Anh không biết thế nào là yêu một người
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Bất ngờ
- Chương 233: Định trước là vợ chồng
- Chương 234: Anh có tha thứ cho em không?
- Chương 235: Nhớ ra sự thật
- Chương 236: Thiệp Cưới
- Chương 237: Trở về
- Chương 238: Anh đừng đi
- Chương 239: Tình nhân
- Chương 240: Bị phát hiện
- Chương 241: Là anh đã ép cô
- Chương 242: Quyết định của cô
- Chương 243: Chấm dứt
- Chương 244: Từ Bỏ
- Chương 245: Sóng gió buổi họp báo (1)
- Chương 246: Sóng gió buổi họp báo (2)
- Chương 247: Sóng gió buổi họp báo (3)
- Chương 248: Sóng Gió Buổi Họp Báo (4)
- Chương 249: Đồng Ý Kết Hôn
- Chương 250: Người Cô Luôn Chờ Đợi
- Chương 251: Kì Tích Xuất Hiện
- Chương 252: Nghi Hoặc
- Chương 253: Cuộc Thi Được Mong Đợi
- Chương 254
- Chương 255: Kiếp Này Đành Bỏ Lỡ
- Chương 256: Vẫn Còn Một Cơ Hội
- Chương 257: Tất Cả Đã Quá Muộn
- Chương 258: Không Phải Là Kết Thúc
- Chương 259: Sự Thật Đớn Đau
- Chương 260: Ngày Tháng Yên Bình
- Chương 261: Em Là Cả Thế Giới Của Anh (End)
- Chương 262: Chương Ngoại Truyện
Em Là Cả Thế Giới Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.