Chiều hôm đó Phương Ly đang ngồi trong biệt thự Lâm gia thì đột nhiên chuông cửa reo lên, chị Cầm chạy xuống mở cửa rồi dẫn khách vào. Thật không ngờ lại là Ngọc Mai - cô bạn chung lớp và từng giúp cô thoát khỏi việc bị Diệp Linh vu oan là ăn cắp đi cùng với một người thanh niên.
Hai bên đều kinh ngạc khi thấy nhau.
- Cậu là Phương Ly mà, sao cậu lại ở đây? - Ngọc Mai bất ngờ
- À…mình…
- Đừng có nói mình là cậu giúp việc ở đây. - Ngọc Mai mắt trợn ngược lên khó tin
- Ừ, cũng gần vậy, mình chăm sóc em gái chủ nhà này. - Đến nước này Phương Ly không muốn thừa nhận cũng không được
- Lâm Hạo có nhà không chị? Em đem bánh đến cho anh ấy. - Ngọc Mai nhìn chị Cầm hỏi
Chị Cầm gật đầu nhưng ánh mắt có phần ái ngại
- Thiếu gia ở trên phòng, hay để chị…
- Khỏi, chị cứ ở lại đây đi, mình em lên đó được rồi.
Ngọc Mai nói xong chẳng đợi ai phản ứng đã một bước đi thẳng lên cầu thang rồi rẽ phải. Chị Cầm chỉ nhìn theo rồi lắc đầu thở dài đi vào bếp. Phòng khách giờ còn lại hai người.
Phương Ly quan sát kĩ người thanh niên đi cùng Ngọc Mai. Anh cứ nhìn cô cười, nụ cười sáng chói, trên tay anh còn cầm theo một hộp bánh.
Chàng trai mặc lên người áo sơ mi trắng xắn đến khuỷu tay, bảnh bao lịch sự, thân hình cao ráo, dáng người nho nhã, gương mặt nhìn khá thu hút, đặc biệt là làn da trắng mịn như con gái cộng thêm nụ cười có sức sát thương lớn, đây cũng được xem như là vẻ đẹp thiên thần đấy. Cũng may là cô miễn nhiên với trai đẹp nếu không thì đã bị nụ cười của anh đánh gục rồi.
- Em cứ nhìn mà không mời anh ngồi à? - Chàng trai buồn cười - Ngồi xuống rồi nhìn cũng được mà.
Phương Ly giật mình
- Dạ, tất nhiên không phải, anh có muốn dùng trà không?
- Không cần, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi. Anh tên Lăng Thiếu Dương, em là Phương Ly đúng không? - Lăng Thiếu Dương hòa nhã nói, chuyện về cô bé này anh cũng biết không ít Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Dạ phải.
Anh cho cô ấn tượng rất tốt bởi sự dịu dàng thân thiện, giọng nói còn rất ấm áp dễ nghe, nhưng chỉ một giây sau đó
- Anh học chung lớp và là bạn thân nhất của Lâm Hạo. Website TruyenLau.com
Hả? Bạn thân nhất, thế thì cô nên đề phòng một chút mới được.
- Em không cần đề phòng anh.
TruyenLau
Thiếu Dương phì cười trước biểu cảm khuôn mặt và ánh mắt dò xét của cô. Còn Phương Ly gãi gãi đầu, sao lợi hại vậy kể cả cô chưa nói mà anh cũng biết. Cả hai cùng ngồi xuống đối diện nhau, Thiếu Dương để hộp bánh lên bàn rồi trò chuyện với cô.
- Em học chung lớp với Ngọc Mai phải không?
- Dạ phải.
- Thật không ngờ em lại là người chăm sóc cho bé Ân, lần trước anh đến toàn là mấy chị lớn tuổi, nhìn chán gì đâu. - Thiếu Dương thấy thú vị nói
- Ý anh là sao???
- Anh đùa đấy em đừng có để ý…haha.
Phương Ly chỉ cảm thấy sao người này có thể làm bạn với Lâm Hạo mặt lạnh đó vậy. Hai người một chút cũng không có điểm giống nhau, phải nói là hoàn toàn trái ngược nhau.
- Mà anh ơi, Ngọc Mai quen thế nào với Lâm Hạo vậy. - Phương Ly khá tò mò khi thấy thái độ cô bạn khi nãy, còn tự mình đi thẳng lên phòng.
- Để anh cho em xem cái này hay lắm.
Lăng Thiếu Dương lấy điện thoại ra lướt lướt rồi dừng lại ở một tấm hình đưa cho cô. Phương Ly nhìn chăm chú, là hình chụp một đội bóng rổ. Có Lâm Hạo, anh Thiếu Dương ngồi trước mặt, Ngọc Mai thì cắt tóc ngắn nhìn chẳng khác gì con trai nếu không nhìn kĩ thì không biệt được.
Còn có…
- Hả, Minh Khải và Giang Tuấn. - Cô vô thức reo lên
- Ừ, thật ra thì tụi anh đều nằm trong đội bóng rổ năm cấp hai. Ngọc Mai là đứa con gái duy nhất được đặc cách vào đó đấy.
Tất cả mọi người đều quen biết nhau, vậy ra là cô có duyên với cả hội rồi. Thật là khiến người ta bất ngờ.
- Chắc mọi người đều chơi bóng rổ giỏi lắm. - Phương Ly khẽ cười nói
- Ừ, chỉ đáng tiếc là không còn chơi cùng nhau nữa. - Thiếu Dương nói, đôi mắt nâu thoáng hiện tia buồn bã lẫn nuối tiếc về những ngày tháng đó
Cô suýt chút đã mở miệng hỏi là tại sao nhưng thấy không thích hợp nên đành thôi.
- Vậy Ngọc Mai là Lâm Hạo là bạn, nhưng sao khi nãy em thấy thái độ Ngọc Mai hơi kì lạ.
- Họ không phải bạn đâu. - Thiếu Dương lắc tay
- Hả? Vậy họ là gì? - Phương Ly không hiểu lắm
Thiếu Dương không chịu trả lời cô mà đưa tay mở hộp bánh trên bàn bốc lấy một cái cho vào miệng, hình như anh đang trốn tránh câu hỏi của cô thì phải.
- Em ăn không? - Thiếu Dương ăn một mình thấy ngại nên dò hỏi cô
- Dạ thôi ạ.
Bánh này chẳng phải của Ngọc Mai tặng cho Lâm Hạo sao, vậy mà anh ăn thản nhiên như thế!
Thiếu Dương mỉm cười nhìn cô bé trước mặt, cách nói chuyện chân thật không lấy lòng, ngược lại rất mộc mạc và đáng yêu, còn không bị đổ gục trước vẻ ngoài của anh, thật sự hiếm có. Với lại theo kinh nghiệm nhìn người của anh thì những chuyện trong trường đồn ầm lên nào là cướp giựt hôn phu, nào là ăn cắp thì cô bé này nhất định không có liên quan.
Khóe miệng nâng lên tạo thành một đường cong hoàn mĩ. Thôi thì đợi Lâm Hạo đuổi cô bé này đi anh sẽ để cô đến nhà anh giúp việc.
- Ui da. - Thiếu Dương tự dưng đưa tay ôm bụng nhăn nhó, sắc mặt đột nhiên không tốt
- Anh bị sao vậy anh? - Phương Ly lo lắng đứng dậy tiến đến gần anh
- Bụng của anh. - Thiếu Dương như nhận ra gì đó - Em gọi… Ngọc Mai giúp anh.
Phương Ly gấp gáp chạy đến chân cầu thang, hướng mắt về cửa phòng đóng kín của Lâm Hạo mà hét to
- Ngọc Mai, anh Thiếu Dương bị gì này.
Vài giây sau Ngọc Mai bật tung cửa vội vàng chạy xuống, nhìn hộp bánh bị mở tung trên bàn, gương mặt nhăn hết lại hét to với người con trai đang ôm bụng quằn quại
- Cái này là cho Lâm Hạo ăn, sao anh lại ăn nó?
Thiếu Dương không trả lời nổi mà cuống cuồng chạy vào nhà vệ sinh, xem ra số anh đã định là quá xui xẻo.
- Bạn ơi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? - Phương Ly đến gần Ngọc Mai hỏi
- Không có gì, chỉ là tôi bỏ thuốc xổ vào trong bánh. - Ngọc Mai rất thản nhiên trả lời
- Hả??? - Phương Ly kinh hãi hai mắt trợn tròn
May là khi nãy anh Thiếu Dương mời cô không ăn nếu không cũng bị vạ lây luôn rồi!!! Chuyện khác cô không dám chắc, nhưng kiểu này Lâm Hạo và Ngọc Mai chắc chắn không phải là bạn.
Lâm Hạo lúc này dáng người cao lớn đứng trên lầu nhìn xuống, hắc ám nói
- Phương Ly, từ nay cô không được cho Triệu Ngọc Mai vào nhà này nữa, nếu không người đi sẽ là cô đấy. - Xong thì anh cũng quay lại phòng đóng chặt cửa
- Không vào thì không vào tưởng tôi thích vào lắm sao! - Ngọc Mai bực bội đáp trả.
Rồi Ngọc Mai quay sang nói với Phương Ly
- Cậu, có thích kẻ thù của tôi không?
- Ai là kẻ thù của cậu? - Phương Ly lơ ngơ hỏi lại
- Lâm Hạo, cái tên chủ nhà này đấy, cậu có thích anh ta không? - Ánh mắt Ngọc Mai như b*n r* tia lửa
- Tất nhiên là không. - Phương Ly phản ứng tức thì
- Có nghĩa là cậu ghét anh ta? - Ngọc Mai nhướng mày hỏi tiếp, vừa hỏi vừa chăm chú quan sát xem Phương Ly có nói thật lòng hay không?
- À, ừ. - Phương Ly gật gật đầu
Ngọc Mai không nói thêm câu nào nữa, đợi Thiếu Dương đã ra khỏi nhà vệ sinh rồi cả hai cùng về. Thật kì lạ. Chuyện này có cái gì đó rất kì lạ.
- Chương 1-1: Ngôi nhà mới
- Chương 1-2: Tiểu thư trở về - Đi xem mắt
- Chương 2: Gặp phải kẻ không bình thường
- Chương 3: Bữa tiệc ra mắt hôn phu
- Chương 4: Sự cố trong quán bar
- Chương 5: Nhập học an hoa
- Chương 6: Hẹn hò tay tư
- Chương 7: Lên báo
- Chương 8: Cuộc sống khó khăn
- Chương 9: Tiểu nhân đọc truyện cổ tích
- Chương 10: Bạn gái bất đắc dĩ
- Chương 11: Vu oan giá họa
- Chương 12: Bắt cóc-gặp thiên thần
- Chương 13: Anh em chẳng chút giống nhau
- Chương 14: Ai là kẻ ăn cắp?
- Chương 15-1: Có ma hay không?
- Chương 15-2: Có ma hay không? (2)
- Chương 16: Đi siêu thị
- Chương 17-1: Ai là hội trưởng?
- Chương 17-2: Ai là hội trưởng? (2)
- Chương 17-3: Náo loạn hội học sinh
- Chương 18: Karaoke
- Chương 19: Tình huống khó xử
- Chương 20: Câu chuyện con ếch
- Chương 21: Bạn thân - Kẻ thù
- Chương 22: Người bạn đầu tiên
- Chương 23: Lại thêm một chuyện
- Chương 24-1: Diễn kịch cô bé lọ lem
- Chương 24-2: Chuẩn bị diễn kịch
- Chương 24-3: Sự cố trên sân khấu
- Chương 24-4: Ông trời trừng phạt?
- Chương 24-5: Bị chụp lén
- Chương 25: Tin đồn lan truyền
- Chương 26: Cuối tuần tồi tệ
- Chương 27: Tỏ tình công khai
- Chương 28: Phượng hoàng
- Chương 29: Nữ hoàng diễn xuất
- Chương 30: Sự cố trong phòng thay đồ
- Chương 31: Hiểu lầm
- Chương 32: Ai thê thảm hơn?
- Chương 33: Giải quyết
- Chương 34: Tên biến thái - Chuyển nhà
- Chương 35: Chơi khăm - Đuổi đi
- Chương 36: Món nợ - Món quà
- Chương 37: Soái ca không bình thường
- Chương 38: Im lặng xem như đồng ý
- Chương 39: Không uống được thì đừng uống
- Chương 40: Lẽ nào là thất tình?
- Chương 41: Cái ôm
- Chương 42: Phải chăng là hẹn hò?
- Chương 43: Trễ một phút thì đừng về nữa
- Chương 44: Hai lần bị phạt
- Chương 45: Có qua có lại
- Chương 46: Nhớ lại chuyện xưa
- Chương 47: Nửa đêm đi lang thang
- Chương 47-2: Gặp ma
- Chương 48: Xem bói
- Chương 49: Scandal
- Chương 50: Sau này anh sẽ dạy con em
- Chương 51-1: Một ngày làm ba mẹ (1)
- Chương 51-2: Một ngày làm ba mẹ (2)
- Chương 51-3: Một ngày làm ba mẹ (3)
- Chương 52-1: Sự cố trong cuộc thi
- Chương 52-2: Bắt cóc?
- Chương 53: Làm bạn cũng không xứng
- Chương 54: Đừng tránh mặt anh nữa, được không?
- Chương 55: Anh cũng biết nổi giận
- Chương 56: Không phải dành cho anh
- Chương 57: Dù thế nào cũng không xuất hiện
- Chương 58: Lọ lem bị bỏ rơi
- Chương 59: Cứu giúp
- Chương 60: Thời khắc mong đợi
- Chương 61: Em chẳng đợi gì cả
- Chương 62: Bảy bông hồng
- Chương 63: Bỏ nhà theo trai
- Chương 64: Cảm giác xa lạ
- Chương 65: Anh không tin cô?
- Chương 66: Mâu thuẫn
- Chương 67: Công chúa ngủ trong rừng
- Chương 68: Yêu cầu khó tin
- Chương 69: Nụ hôn trên sân bóng
- Chương 70-1: Bại lộ
- Chương 70-2: Cô ta là người của tôi
- Chương 71: Bắt gặp
- Chương 72: Quyết định
- Chương 73: Trăng mật
- Chương 74: Nhất định sẽ làm được
- Chương 75: Uất ức
- Chương 76: Dùng hành động báo đáp
- Chương 77-1: Nụ hôn của hoàng tử (1)
- Chương 77-2: Nụ hôn của hoàng tử (2)
- Chương 78: Ganh tị
- Chương 79: Nhờ vả
- Chương 80: Thổ lộ - Vợ tương lai
- Chương 81: Giảng hòa
- Chương 82: Ân nhân cứu mạng
- Chương 83: Lại được tặng hoa hồng
- Chương 84: Đi nhầm phòng
- Chương 85: Trúng độc
- Chương 86: Bạn gái của anh hai
- Chương 87: Tẩy chay
- Chương 88: Vạch trần
- Chương 89: Chủ mưu
- Chương 90: Cuộc gọi giữa khuya
- Chương 91: Lời hứa
- Chương 92: Lừa gạt
- Chương 93: Nghi ngờ
- Chương 94: Điều kiện đưa ra
- Chương 95: Cô dám đe dọa tôi?
- Chương 96: Sự thật
- Chương 97: Thêm một sự thật
- Chương 98: Gặp nạn
- Chương 99: Linh cảm bất an
- Chương 100: Chuyện cô nên biết
- Chương 101: Không có tự trọng
- Chương 102: Người không nên đắc tội
- Chương 103: Ngày càng xa cách
- Chương 104: Không có thứ năng lực như vậy
- Chương 105-1: Chuyến đi biển (1)
- Chương 105-2: Chuyến đi biển (2)
- Chương 105-3: Em biết anh thích em, đúng không?
- Chương 105-4: Chấp nhận chịu phạt
- Chương 105-5: Tất cả chỉ là một màn kịch
- Chương 105-6: Tuyệt vọng
- Chương 105-7: Kết thúc
- Chương 106: Khởi đầu mới
- Chương 107: Anh thua rồi
- Chương 108: Chụp hình cưới
- Chương 109: Người không muốn gặp
- Chương 110: Cuối cùng cũng chạm mặt
- Chương 111: Nói ra sự thật
- Chương 112: Lẽ nào đây chính là số phận của cô
- Chương 113: Vị trí bên cạnh anh vốn là của em
- Chương 114: Người quen cũ
- Chương 115: Điều kiện trao đổi
- Chương 116: Nổi giận
- Chương 117: Ngay từ đầu đã sai
- Chương 118: Anh có tin vào ý trời không?
- Chương 119: Cầu xin
- Chương 120: Tiếp tục lún sâu
- Chương 121: Chưa từng có bắt đầu
- Chương 122: Ích kỉ
- Chương 123: Họ đều không phải em
- Chương 124: Cuộc sống như vậy, nhất định sẽ thuộc về cô
- Chương 125: Sắp đặt
- Chương 126: Chúng ta chia tay đi
- Chương 127: Xin em đừng đi
- Chương 128: Người em yêu là anh
- Chương 129: Chẳng phải anh là người hiểu rõ nhất sao?
- Chương 130: Lòng tốt có bao nhiêu phần là thật
- Chương 131: Sợ em quên mất anh
- Chương 132: Trực giác
- Chương 133: Mãi mãi cũng không thể gặp lại
- Chương 134: Cầu hôn?
- Chương 135: Biến mất
- Chương 136: Tất cả đều là giả
- Chương 137: Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ vượt qua chị
- Chương 138: Rời đi
- Chương 139: Đời này không còn tư cách
- Chương 140: Em sẽ gả cho anh chứ?
- Chương 141: Đau đớn đến tận cùng
- Chương 142: Vì hận anh tôi sẽ sống
- Chương 143: Từ Biệt
- Chương 144: Kết thúc hay bắt đầu
- Chương 145: Thời gian như mây trôi nước chảy
- Chương 146: Con trai
- Chương 147: Em có bằng lòng không?
- Chương 148: Tất cả chỉ là diễn xuất
- Chương 149: Hạnh phúc của các người chẳng liên quan đến tôi
- Chương 150: Mãi mãi không tha thứ cho anh
- Chương 151: Gặp lại anh
- Chương 152: Sợi dây vận mệnh đã bị chặt đứt hay chưa?
- Chương 153: Ngày đầu quay phim đã gặp chuyện
- Chương 154: Lạc Lạc Là Ai ?
- Chương 155: Không thể nào quay lại
- Chương 156: Số phận giễu cợt
- Chương 157: Cho anh một cơ hội
- Chương 158: Duyên phận đến tột cùng là gì?
- Chương 159: Kết quả đã được định sẵn
- Chương 160: Cùng Anh Sang Pháp (1)
- Chương 161: Ba người một giường
- Chương 162: Anh tin em
- Chương 163: Thua cược
- Chương 164: Gặp Chủ Tịch Lâm
- Chương 165: Hy sinh bản thân
- Chương 166: Chúng ta có con rồi
- Chương 167: Không bao giờ từ bỏ em
- Chương 168: Chụp ảnh gia đình
- Chương 169: Vị khách không mời
- Chương 170: Say rượu thổ lộ
- Chương 171: Ước mong cả đời anh
- Chương 172: Chờ đợi hay quên đi
- Chương 173: Ước nguyện
- Chương 174: Là đúng hay sai?
- Chương 175: Vở kịch
- Chương 176: Có duyên không phận
- Chương 177: Mất cả thế giới
- Chương 178: Anh thắng rồi
- Chương 179: Tỉnh dậy
- Chương 180: Cái kết có hậu?
- Chương 181: Em là vợ của anh
- Chương 182: Anh là chồng cô
- Chương 183: Là ai nợ ai?
- Chương 184: Tình nguyện chấp nhận
- Chương 185: Tương lai tươi đẹp
- Chương 186: Muốn sinh con
- Chương 187: Mãi mãi em vẫn là vợ của anh
- Chương 188: Món quà bất ngờ
- Chương 189: Xin em đừng biến mất
- Chương 190: Đêm giáng sinh
- Chương 191: Không có gì quan trọng hơn em
- Chương 192: Bị bắt quả tang
- Chương 193: Phản bội
- Chương 194: Sắp đặt của duyên số
- Chương 195: Thử váy cưới
- Chương 196: Sự thật bại lộ
- Chương 197: Vận may đã tận
- Chương 198: Phẫn nộ
- Chương 199: Con ai?
- Chương 200: Có bệnh
- Chương 201: Ghen
- Chương 202: Dỗ Dành
- Chương 203: Được tự do
- Chương 204: Hỗn loạn
- Chương 205: Hoang đường
- Chương 206: Cưỡng ép
- Chương 207: Tình sâu duyên cạn
- Chương 208: Không còn sự lựa chọn
- Chương 209: Chớp mắt đã vỡ tan
- Chương 210: Sẽ không tha thứ cho anh
- Chương 211: Chẳng còn gì đáng lưu luyến
- Chương 212: Nỗi đau của anh, ai nghe thấy?
- Chương 213: Thời gian không sai, chỉ là con người đã sai rồi
- Chương 214: Thủ đoạn
- Chương 215: Chấp Niệm
- Chương 216: Kế hoạch bỏ trốn
- Chương 217: Em về với anh rồi đây
- Chương 218: Một đời của chúng ta còn chưa bắt đầu
- Chương 219: Cố chấp
- Chương 220: Em là người của anh
- Chương 221: Em đã ở đây rồi
- Chương 222: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 223: Lựa chọn khó khăn
- Chương 224: Ngủ chung
- Chương 225: Là lỗi của anh
- Chương 226: Không còn gì hối tiếc
- Chương 227: Không nỡ rời xa em
- Chương 228: Trốn tránh hiện thực
- Chương 229: Nước mắt mặt trăng
- Chương 230: Anh không biết thế nào là yêu một người
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Bất ngờ
- Chương 233: Định trước là vợ chồng
- Chương 234: Anh có tha thứ cho em không?
- Chương 235: Nhớ ra sự thật
- Chương 236: Thiệp Cưới
- Chương 237: Trở về
- Chương 238: Anh đừng đi
- Chương 239: Tình nhân
- Chương 240: Bị phát hiện
- Chương 241: Là anh đã ép cô
- Chương 242: Quyết định của cô
- Chương 243: Chấm dứt
- Chương 244: Từ Bỏ
- Chương 245: Sóng gió buổi họp báo (1)
- Chương 246: Sóng gió buổi họp báo (2)
- Chương 247: Sóng gió buổi họp báo (3)
- Chương 248: Sóng Gió Buổi Họp Báo (4)
- Chương 249: Đồng Ý Kết Hôn
- Chương 250: Người Cô Luôn Chờ Đợi
- Chương 251: Kì Tích Xuất Hiện
- Chương 252: Nghi Hoặc
- Chương 253: Cuộc Thi Được Mong Đợi
- Chương 254
- Chương 255: Kiếp Này Đành Bỏ Lỡ
- Chương 256: Vẫn Còn Một Cơ Hội
- Chương 257: Tất Cả Đã Quá Muộn
- Chương 258: Không Phải Là Kết Thúc
- Chương 259: Sự Thật Đớn Đau
- Chương 260: Ngày Tháng Yên Bình
- Chương 261: Em Là Cả Thế Giới Của Anh (End)
- Chương 262: Chương Ngoại Truyện
Em Là Cả Thế Giới Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.