Uông Trữ Hạ không để vào tai lòng tốt của bảo vệ, cô đứng yên không rời đi. Mục Anh Húc phải đối mặt với khủng hoảng của công ty, việc cô đứng chờ một người chỉ là việc cỏn con, kiên trì cô không thiếu.
Uông Trữ Hạ ngây thơ nghĩ rằng, Hứa Cao Lãng trả lại mảnh đất đấu thầu, vấn đề của Mục thị sẽ được giải quyết. Khi yêu, con người thường đánh mất não, Uông Trữ Hạ cũng không ngoại lệ.
Uông Trữ Hạ hạ quyết tâm, gửi cho Hứa Cao Lãng một tin nhắn.
“Bây giờ anh không muốn gặp tôi cũng không sao, tôi sẽ đợi anh ở cửa công ty đến khi anh xuống.”
Chuông báo có tin nhắn mới, Hứa Cao Lãng lưỡng lự cầm điện thoại, đọc nội dung tin nhắn gửi với hàng lông mày nhíu chặt. Hắn bặm mội ném điện thoại xuống bàn, không hồi âm.
“Giờ phút này không phải là thời điểm để tình cảm chi phối, mình không được để Uông Trữ Hạ lung lay quyết tâm” Hắn tự nhẩm trong lòng như thôi miên, đấu tranh tư tưởng với chính h*m m**n của bản thân.
Ngồi bên bàn làm việc, cố gắng tập trung xử lý công việc, nhưng tâm trạng bồn chồn bán đứng hắn, Hứa Cao Lãng vừa tự chửi rủa chính mình, vừa đi tới bên cửa sổ.
Nhìn người con gái nhỏ bé ở dưới cổng công ty qua ô cửa kính trong suốt, ngay cả dáng người cũng vững vàng kiên định trong làn mưa phùn.
Mắt Hứa Cao Lãng xen lẫn ghen tị và đau khổ khiến nó u ám tăm tối, giọng hắn đầy bất đắc dĩ.
“Em sẵn lòng làm mọi thứ cho Mục Anh Húc, phải không?”
Bàn tay buông thõng siết chặt, đố kị trong lòng che mờ tình cảm, hắn không dao động ngay cả khi nhìn quần áo mỏng manh của Uông Trữ Hạ ủ rũ vì nước mưa.
Lộ Thanh Phong, nghệ sĩ bị tạm dừng quay phim vì sự cố tin đồn, mấy ngày nay sắp mốc meo, cuối cùng chịu không nổi, hắn trang bị trang phục che kín mặt mũi, bí mật trốn ra ngoài đi dạo.
Đi trên phố, tay hắn lúc nào cũng giữ chặt mũ lưỡi chai, nhìn vô cùng khả nghi. Hắn dự định đến trung tâm thành phố mua sắm nhưng khi đi ngang qua Tập đoàn Thánh Hâm, tầm mắt bị thu hút bởi bóng người ở cửa tòa nhà.
“Cô gái này quen quen, mình nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ?” Lộ Thanh Phong sờ cằm, nhíu mày nhìn chằm chằm mặt Uông Trữ Hạ. Mất một lúc hắn mới nhớ ra.
“Không phải bạn A Như hay sao? Cô ấy làm gì đứng ngoài trời dầm mưa vậy?”
Mang theo tò mò vì quá rảnh rỗi, Lộ Thanh Phong bước đến vỗ vai Uông Trữ Hạ.
Đột ngột có người đụng chạm, Uông Trữ Hạ giật bắn người, quay đầu lại thì thấy một người đàn ông bịt kín từ đầu đến chân, phản xạ trước sợ hãi khiến cô lùi về phía sau, cảnh giác nhìn đối phương. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Anh là ai?”
Ánh mắt kinh hãi của cô khiến Lộ Thanh Phong biết bộ dạng của mình rất dọa người, vội tháo khẩu trang và kính râm, lộ ra nụ cười tươi rói chào hỏi.
“Chào cô, tôi là Lộ Thanh Phong.”
“Anh là nghệ sĩ làm việc với Như Như?” Uông Trữ Hạ không biết nhiều về các ngôi sao trong làng giải trí nhưng cô biết tên hắn nhờ tin đồn về Lâm Mộng Như. Giây tiếp theo, cô nhận ra điều kỳ lạ, liền nghi ngờ hỏi. TruyenLau
“Anh biết tôi?”
“Vị hôn thê của Mục tổng nổi tiếng, làm sao tôi có thể không biết đến tin tức đó? Tôi cũng biết cô là bạn tốt của A Như.”
Nghe hắn gọi Lâm Mộng Như thân mật, Uông Trữ Hạ biết quan hệ của hắn và Lâm Mộng Như khá tốt, cô mỉm cười thân thiện. TruyenLau
Lộ Thanh Phong liếc nhìn tòa nhà phía sau, ngạc nhiên hỏi Uông Trữ Hạ.
“Cô làm gì ở bên ngoài vậy? Sao cô không vào trong?”
Uông Trữ Hạ cúi đầu trả lời với vẻ miễn cưỡng.
“Không có chuyện gì, là một số chuyện riêng thôi.”
Lộ Thanh Phong biết rõ thân phận của mình nên không hỏi nhiều, hắn cũng chỉ tò mò hứng khởi đến nói chuyện vài câu, không có ý định dây dưa. Liếc mắt nhìn quần áo ướt nước mưa của cô, hắn vô thức cởi áo khoác muốn choàng lên người cô, nhưng bị cơ thể cô thoáng né tránh, hắn tinh ý giơ áo khoác đến trước mặt.
“Đừng để mưa ngấm lạnh.”
Cư xử khéo léo của hắn khiến cô sửng sốt, xấu hổ vì cử chỉ tránh né vừa rồi.
Thấy Uông Trữ Hạ đứng im không nhúc nhích, hắn cười trêu đùa.
“Cô không nhận áo, tôi giơ tay đến khi cô bằng lòng mới thôi.
“Cảm ơn!” Uông Trữ Hạ không dám chần chừ, cảm kích cầm lấy áo khoác, dù sao hắn cũng là bạn Lâm Mộng Như, không giống người xấu.
Nhìn cô mặc xong áo khoác, Lộ Thanh Phong phẩy tay, giọng nói sảng khoái phóng khoáng.
“Cô là bạn A Như cũng là bạn tôi, giúp bạn bè là chuyện bình thường. Nếu A Như biết tôi thấy cô mắc mưa, không làm hành động gì, chắc chắn mắng tôi hết một ngày một đêm.”
Tâm trạng chờ đợi nông nóng của Uông Trữ Hạ bị lời đùa giỡn phóng đại của Lộ Thanh Phong làm cho dễ chịu rất nhiều. Nghĩ đến tính cách thẳng thắn thích quan tâm bạn bè của Lâm Mộng Như, quả thực có thể sẽ xảy ra như vậy.
“Tôi sẽ không làm phiền cô dầm mưa nữa.”
“Làm sao để tôi gửi lại anh áo khoác?” Cô vội vàng hỏi.
“Đưa A Như.”
Uông Trữ Hạ cảm kích nhìn bóng lưng của Lộ Thanh Phong, trong lòng không khỏi cảm thán.
“Nghệ sĩ dưới tay Như Như thật có tâm. Thảo nào cậu ấy nhiệt tình với công việc đến vậy.”
Tuy nhiên, cô không biết Hứa Cao Lãng đứng trên cao nhìn thấy mọi chuyện qua cửa sổ kính, trái tim vốn mềm lòng của hắn lần nữa cứng rắn như đá.
Một chuỗi lửa giận không lý do bùng lên trong lòng hắn. Điện thoại Uông Trữ Hạ đổ chuông cô nhìn tên Hứa Cao Lãng trên màn hình với nụ cười vui mừng, nghĩ hắn đã thay đổi quyết định.
“Cuối cùng anh cũng đồng ý gặp tôi?”
Đáp lại là giọng lãnh đạm hờ hững.
“Về đi! Nếu không tôi sẽ gọi điên cho Mục Anh Húc.”
“Anh đe dọa tôi?” Mắt Uông Trữ Hạ tối xuống.
“Em có thể thử”
Điện thoại ngừng kết nối. Cho dù tức giận hay không cam lòng, Cô chỉ có thể rời đi như lời đe dọa. Nếu Mục Anh Húc biết cô vì anh mà tìm đến một người đàn ông khác, không biết anh sẽ giận thành bộ dạng gì.
Thời điểm Mục Anh Húc tan làm về Mục gia, Quách quản gia có vẻ nôn nóng nhìn anh chần chừ không dám nói.
“Có chuyện gì xảy ra?” Mục Anh Húc nghi ngờ hỏi.
“Cô Uông bị ốm.”
“Cái gì? Sáng nay em ấy vẫn bình thường, làm sao lại ốm?” Bước chân Mục Anh Húc nhanh hơn, đến phòng Uông Trữ Hạ, cẩn thận đẩy cửa ra, nhìn thấy cô mê man trên giường.
Anh nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên giường, áp tay lên trán, cảm giác nóng ran như bị bỏng khiến anh giật mình.
“Ông đã gọi bác sĩ chưa?”
“Tôi đã gọi rồi. Cậu Tu Kiệt đang trên đường đến.”
“Giục cậu ta đi nhanh lên.” Mục Anh Húc ngồi xuống mép giường, ra lệnh.
Quách quản gia cúi đầu đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người.
Mắt Mục Anh Húc nhìn chằm chằm chiếc áo khoác đàn ông vắt trên thành ghế bên cạnh giường, anh không kiểm tra áo khác, lựa chọn đè nén mọi khó chịu trong lòng, quay về quan sát tình trạng của cô.
Tu Kiệt rất lâu không đến Mục gia, hắn bị Quách quản gia hối thúc, chạy đến biệt thự trong tình trạng thở không ra hơi.
“Tại sao cậu đến chậm như vậy?”
“Mục thiếu gia của tôi ơi! Tôi đang ở ngoài đường, chú Quách gọi điện cũng phải để tôi vòng về nhà lấy đồ nghề chứ. Cậu không thấy tôi mồ hôi túa ra như tắm đây hả?”
Quá lười nghe bác sĩ riêng kiêm bạn tốt trình bày, Mục Anh Húc đứng sang một bên, càu nhàu.
“Cậu nhanh lên!
Xem cô ấy bị làm sao? Sáng nay vẫn bình thường không sao.”
Tu Kiệt liếc mắt xem thường, khi quay sang Uông Trữ Hạ, khuôn mặt trở nên nghiêm túc với nghề nghiệp. Hắn kiểm tra thân nhiệt, mắt nhìn góc áo lộ ra, mở chăn, lập tức hiểu ra nguyên nhân.
“Cô ấy mắc mưa, nhiễm lạnh nên phát sốt”
“Mắc mưa?” Mục Anh Húc nhìn quản gia, “Hôm nay cuối tuần, cô ấy đị đâu vây.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: “Em làm gì ở Mục thị? Nói!!!”
- Chương 11
- Chương 12: Chương12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Lo sợ cô tự tổn thương bản thân.
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
Hành Trình Phục Hôn Của Mục Tổng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.