“Người đẹp không thể trách chúng tôi được. Nhìn hắn cao to khỏe mạnh mà nhát cáy, vừa dọa vài câu đã són ra quần, chân tay run lẩy bẩy. Hắn bò ra lan can để trốn, chung tôi không kịp ngăn lại, chỉ vài giây đã thấy hẵn ngã bổ chứng qua thành lan can.”
Giọng đàn ông khản đặc bên kia đoạn thoại lộ rõ ngao ngán. “Cô đáng nhẽ phải nói trước, đối tượng là tên sợ chết, để chúng tôi có sự chuẩn bị.”
“Bây giờ các anh đổ lỗi ngược lại cho tôi?” Cao Trữ Mộc gắt gỏng quát lớn.
Giọng nói bên kia bình tĩnh đáp, uy h**p ả. “Chúng tôi thu dọn hiện trường rất cẩn thận, không lộ ra dấu vết có người thứ hai xuất hiện trong căn hộ tồi tàn đó. Chỉ có cô và chúng tôi biết chuyện này. Nếu cô phản bội bán đứng chúng tôi, hậu quả sẽ không chỉ là cái chết nhẹ nhàng như gã diễn viên nửa mùa kia đâu.”
“Có điên không hả? Tôi phản bội có lợi gì?” Cao Trữ Mộc dựa lưng vào tường, mượn sự lạnh lẽo trên đó để làm dịu đi nóng này trong lòng. Giọng ả sốt ruột khó chịu. “Chuyện kết thúc rồi. Tôi sẽ chuyển nốt 50% tiền còn lại. Từ giờ đừng liên lạc nữa.” Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của ả. “Lần này liên quan đến tính mạng con người, anh em chúng tôi ngày đêm lo lắng, người đẹp nên bù đắp cho trạng thái tinh thần của chúng tôi.”
Trực diện đòi thêm tiền đầy trâng tráo, đối phương khiến Cao Trữ Mộc điên tiết, cáu gắt mắng chửi. “Tôi không yêu cầu các anh giết người. Các anh tự ý trái thỏa thuận, tôi theo quy ước sẽ chỉ trả đúng số tiền đã giao kèo. Đừng mong mọi thêm được đồng nào từ tôi.”
“Muốn yên phận với cuộc sống hiện tại thì đừng lớn giọng với bọn này.” Giọng nói bên kia chế nhạo, lớn tiếng ra điều kiện. “Mặc cả vài đồng bạc, đến lúc tù rục xương là tàn đời đấy người đẹp.”
“Nói con số đi!!!” Cao Trữ Mộc nghiến răng rít lên.
“Gấp năm lần con số ban đầu.”
“Sao không đi cướp luôn đi?” Cao Trữ Mộc gào lên, giọng ả khản đặc vì tức tối. Hít ra thở vào vài lần mới kìm được bức xúc, thẳng thừng từ chối đề nghị. “Bán tôi đi cũng không được nhiều tiền như vậy.”
“Cô muốn dùng thân thể thay thế số tiền? Chúng tôi đồng ý. Ổ chứa bên tôi đang thiếu người, làm vài năm rồi rạch bụng bán tim gan thận, thừa mứa so với con số chúng tôi đưa ra.”
Giọng cười khả ố vang lên xuyên thủng não Cao Trữ Mộc, ả cắn môi đến rướm máu mà không phát hiện.
Website TruyenLau.com
Người bên kia cười chán chê, liền khéo léo gợi ý. “Cô không phải có cô em gái gả cho nhà giàu sao? Số tiền này vượt khả năng của cô, nhưng em rể cô chỉ là cái phẩy tay đơn giản.”
Cao Trữ Mộc biết người kia đang nói đến là Mục Anh Húc. Nghe hai tiếng ’em rể, ả càng điên tiết.
Mượn tiền Mục Anh Húc là điều không tưởng, huống chi khoản tiền quá lớn, anh sẽ nghi ngờ.
“Anh cho tôi một tháng, tôi sẽ chuyển đủ tiền cho anh.” Cao Trữ Mộc nhượng bộ. Hiện å rất đau đầu, không thể suy nghĩ thêm nhiều việc khác.
“Sau một tháng, tài khoản chúng tôi chưa nhận đủ số tiền, đừng trách chúng tôi độc ác. Giết một người hay giết hai người cũng chỉ là giết người.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cao Trữ Mộc không dám nghe tiếp lời hăm dọa, ả tắt máy vội vã. Tim đập thình thịch vì hoảng loạn trong lòng, đầu óc xoay chuyển chuyện tiền bạc làm ả trượt dài dọc tường, ngồi phịch trên sàn nhà, gục đầu ủ rũ.
“Tôi không muốn anh chết, tôi chỉ muốn dọa anh để anh nghe lệnh tôi… sự tình phát triển thế này, không phải lỗi của tôi… tôi không làm gì cả…”
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột cắt ngang lời lẩm bẩm của ả. Tim Cao Trữ Mộc giật thót như muốn b*n r* ngoài, ả xoay đầu cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa. “Ai?”
TruyenLau
“Là em.” Thanh âm nhẹ nhàng của Uông Trữ Hạ vang lên.
Tim Cao Trữ Mộc gần như chạy vọt khỏi cuống họng, ả nghẹt thở, há miệng hớp lấy hớp để không khí vì hoảng sợ. Thầm đoán xem Uông Trữ Hạ có nghe thấy tiếng trò chuyện ban nãy không?
Chần chừ khá lâu, tiếng gõ cửa vang lên sốt ruột, ả cắn môi mở ra với khuôn mặt nghiêm nghị. “Có chuyện gì không?”
“Trữ Mộc, tối nay Đàm Hân Nghiên lại ăn tối với chúng ta.” Uông Trữ Hạ mỉm cười với vẻ mặt cứng ngắc của Cao Trữ Mộc, dịu dàng thuyết phục. “Em không biết quá khứ hai người xảy ra chuyện gì, nhưng tối nay cô ấy là khách của Mục gia, em hy vọng chị không khiến cô ấy khó xử.”
“Ý em là chị làm phiền cô ta hay làm phiền tình bạn của hai người?
“Trữ Mộc, chị biết em không có ý đó mà.” Uông Trữ Hạ ngạc ngiên trước giọng cáu kỉnh của Cao Trữ Mộc, nhìn sắc mặt trắng bệch b*nh h**n của ả đầy nghi ngờ. Cao Trữ Mộc sốt ruột nói. “Chị biết rồi. Còn chuyện gì nữa không? “
“Hôm nay chị sao vậy? Có phải không khỏe trong người không?” Thấy thái độ Cao Trữ Mộc có chút không bình thường, cô nghiêng đầu dò hỏi.
“Chị hơi mệt. Nếu em không còn chuyện gì nữa, chị muốn nghỉ ngơi. Đến giờ ăn sẽ tự xuống.” Giọng Cao Trữ Mộc đầy phiền chán. Nói xong, đóng sập cửa vào mặt Uông Trữ Hạ.
Uông Trữ Hạ hồ nghi nhìn chằm chằm cửa, đảo mắt suy luận. “Chị ta lại có trò gì mới? Đúng là con người nguy hiểm, mỗi ngày một toan tính. Thật khiến người khác rùng mình. Những chuyện xấu chị ta từng làm, không việc nào kém việc nào.”
Bên trong phòng, Cao Trữ Mộc dựa vào cửa thở hổn hển, xoa ngực trấn an cảm giác sợ hãi đang bùng lên.
“Con nhỏ đó có vẻ không nghe thấy cuộc nói chuyện. Chắn chắn vậy! Mình không cần tự dọa bản thân. Sẽ không ai biết chuyện này.”
Tầm mắt đảo đến điện thoại trên tay, tâm trạng ả tuột dốc không phanh. Nghĩ đến số tiền phải trả cho bọn đầu gấu, Cao Trữ Mộc không thể nuốt nghẹn cục tức này.
Ngón tay lả lướt trên danh bạ điện thoại, chợt nhận ra từ khi Cao gia phá sản, ả không còn một người bạn nào, giờ đột nhiên vay tiền, thật sự rất khó mở lời.
Cao Trữ Mộc xem đi xem lại danh bạ, ngón tay lướt đến tên Khương Giang, vô thức ngừng lại.
Ả không nhớ nổi mình đã không liên lạc với Khương Giang bao lâu rồi. Kể từ khi hắn ra nước ngoài, ả chưa từng gọi điện hay nhắn tin, hoàn toàn quên luôn người đàn ông từng che chở suốt một năm giả điên của ả.
Cao Trữ Mộc là kẻ vô ơn, nhưng bản thân ả không nhận ra điều đó.
Đã quá lâu không liên lạc khiến ả cảm thấy mối quan hệ của họ trở nên xa lạ.
“Vay tiền anh ta sẽ không bị tính lãi.
Nếu mình vay tiền của xã hội đen, bọn cho vay nặng lãi lấy lãi rất cao. Chỉ có Khương Giang mới có thể cùng lúc chỉ ra một số tiên khổng lồ như vậy.
Nhưng…”
Cao Trữ Mộc tự nói rồi tự bác bỏ suy nghĩ này. Kiêu ngạo của ả không cho phép ả hạ mình trước một gã đàn ông từng bị ả vứt bỏ.
Suy nghĩ nát óc, do dự hết lần này đến lân khác, Cao Trữ Mộc vẫn là không gọi điện cho Khương Giang. Ả mặc áo khoác, đi ra khỏi phòng.
Thời điểm xuống phòng khách, ả thấy Đàm Hân Nghiên đang ngồi uống trà trên sô pha, tâm trạng càng khó chịu hơn.
Đàm Hân Nghiên chủ động chào hỏi. “Cao Trữ Mộc, đã lâu không gặp.
Ngồi xuống uống tách trà thanh nhiệt nào. Da mặt cô xám nghoét và sần sùi quá, có phải dạo này suy nghĩ nhiều khiến nóng trong người không?”
Cao Trữ Mộc không có tâm tình giả bộ khách sáo, khịt mũi khinh thường rồi lướt thẳng ra cửa nhà.
Chớp chớp mắt sửng sốt, Đàm Hân Nghiên khó hiểu trước thái độ thiếu thiện cảm của ả, tò mò hỏi Uông Trữ Hạ, “Cô ấy bị sao vậy?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: “Em làm gì ở Mục thị? Nói!!!”
- Chương 11
- Chương 12: Chương12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Lo sợ cô tự tổn thương bản thân.
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
Hành Trình Phục Hôn Của Mục Tổng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.