Mục Anh Húc gật đầu, nhưng không nói gì.
Nhìn thấy anh quá si tình với vợ cũ, Uông Trữ Hạ có chút ghen tị. Cô cũng muốn có người yêu thương và nhớ đến mình như vậy.
Mặc dù buổi đấu giá từ thiện kết thúc, tin tức về việc Mục Anh Húc mua vòng cổ với giá cao ngất ngưởng đã gây ra nhiều lượt đăng lại và đánh giá điên cuồng trên mạng.
“Chắc chắn đây là mánh lới quảng cáo có mục đích của Mục thị.”
“Hai triệu vòng cổ là Mục Anh Húc bỏ tiền túi mua hay rút từ quỹ của Mục thị? Liệu có phải một cách rửa tiền công khai?”
“Có thể Mục thị đang muốn xây dựng hình tượng tốt đẹp cho người đứng đầu Mục thị. Nghe đồn Mục tổng vẫn còn độc thân.”
Có nhiều ý kiến khác nhau, cư dân mạng không ngừng suy đoán, thậm chí có người còn đào bới lịch sử tình yêu của Mục Anh Húc.
“Có tin đồn Mục tổng từng bao dưỡng Cao tiểu thư Cao Trữ Mộc ba năm. Liệu đây có phải món quà bất ngờ tặng cô Cao?”
“Đời sống tình cảm của Mục Anh Húc thực sự trong sạch, từ đầu đến cuối anh ta chỉ dính đến hai người phụ nữ. Chưa từng có scandal với các sĩ diễn viên nào.”
“Có tin đồn Cao Trữ Mộc là tình nhân của anh ta sau khi vợ mất, còn vợ cũ chỉ là cuộc hôn nhân không hạnh phúc.”
Mục Anh Húc đã dự đoán được kết quả như vậy từ đầu, anh giao toàn quyền cho nhóm quan hệ công chúng để giải quyết việc này một cách nhanh chóng nhất.
Thư ký Trần Hiên cũng gặp riêng Uông Trữ Hạ để dặn dò.
“Những ngày này chắc chắn sẽ có phóng viên ngồi xổm quanh công ty. Cô không nên đi làm hoặc xuất hiện cùng lúc với Mục tổng. Nếu không đội quan hệ công chúng của công ty sẽ lại bận rộn thêm việc.”
Uông Trữ Hạ cũng không phải phụ nữ ngu ngốc, cô hiểu tình huống, lập tức đồng ý. “Xin yên tâm. Tôi sẽ cẩn thận, không mang lại rắc rối cho Mục tổng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mục tổng chỉ không muốn cô bị cuốn vào rắc rối trong thời điểm nhạy cảm này. Truyền thông luôn có cách xuyên tạc sự thật, không ai biết họ sẽ bôi xấu sự thật đến mức nào.”
Thư ký Trần Hiên vỗ lên vai cô rồi rời đi. Hắn thầm hối tiếc trong lòng, tại sao buổi từ thiện, hắn không đi cùng để can ngăn ông chủ.
Mặc dù hiểu các tin tức trên mạng internet đều được phóng đại, nhưng các thông tin về mặt tình cảm của Mục Anh Húc vẫn khiến cô không vui. Rõ ràng anh được mọi người ca tụng là chung tình với vợ cũ, không ăn chơi sa đọa, không cặp bồ lung tung, vậy mà Uông Trữ Hạ chỉ cảm thấy ghen tị trong lòng. Cô không phải người phụ nữ được nhắc đến.
Uông Trữ Hạ vừa đi xuống cầu thang vừa xem tin tức trên điện thoại, do thất thần khiến chân bước hụt, cơ thể chúi về phía trước, tay muốn bám vào thanh vịn nhưng vướng điện thoại. Cô lăn tròn đúng hai vòng, ngã sõng soài xuống đất.
Lớn từng này, đây là lần đầu tiên cô mất mặt đến vậy. Vội vàng chống tay đứng dậy thì một cơn đau thấu tim ở mắt cá chân khiến cô khụy xuống sàn.
TruyenLau.com
Cô lấy tay ấn vào mắt cá chân kiểm tra, đau đến mức mắt tối sầm choáng váng.
“Đau ở đâu?” Giọng nói tràn ngập tia lo lắng từ trên đỉnh đầu vọng xuống.
Mang theo trái tim run rẩy, Uông Trữ Hạ ngước lên nhìn người đàn ông vừa được yêu cầu tránh tiếp xúc đang cúi xuống quan sát cô. Đột nhiên, cô muốn nũng nịu. “Chắc bị trẹo chân rồi.”
Mục Anh Húc ngồi xuống sau câu nói, cẩn thận cầm cổ chân cô lên nhìn vết sưng tấy đỏ. Giọng nói hung ác trách cứ. “Em luôn hậu đậu khiến người khác bực bội.”
Không nghe được lời an ủi như mong muốn, Uông Trữ Hạ đẩy tay anh ra, cứng giọng nói. “Đây là công ty, chúng ta nên hạn chế tiếp xúc. Nếu để đồng nghiệp hoặc truyền thông thấy được, sẽ đồn thổi những điều không hay. Mục tổng, anh hãy rời đi trước, tôi tự lo được.” “Em vô tích sự đến mức đi cầu thang cũng ngã. Em tính lo liệu thế nào với một chân tàn phế? Hay đây là cách để em gây chú ý với đàn ông? Tìm kiếm sự quan tâm từ họ?” Quá lo lắng, Mục Anh Húc để cơn tức giận điều khiển lời nói, càng nói càng sai.
TruyenLau.com
Dù quen với miệng lưỡi độc địa của Mục Anh Húc, nhưng lúc này cô cảm thấy tủi thân trước những lời nói quá đáng. Không liên quan đến anh. Tôi có gây chú ý với ai, người đó cũng không phải anh.”
“Để tôi đưa em đến bệnh viện.” Mục Anh Húc cũng nhận ra bản thân nói những lời không hay, vội hạ giọng. “Không cần, trẹo chân nhẹ, xoa bóp một lúc là được.” Uông Trữ Hạ nhìn đôi mắt dịu dàng của anh, lại nhớ đến tình cảm thủy chung của anh dành cho vợ cũ đã mất, cô thấy lồng ngực nóng bức khó thở.
“Đừng bướng, đến văn phòng tôi, trong đó có thuốc xoa bóp.” Mục Anh Húc cúi xuống nhặt điện thoại rơi trên sàn giúp cô, Uông Trữ Hạ kinh hoàng nhào tới cầm lên trước.
Anh kinh ngạc nhìn cô quên cả cái chân đau, chỉ để cướp điện thoại. Anh nheo mắt nguy hiểm. “Bên trong có gì không muốn cho tôi xem?”
Uông Trữ Hạ không thể cho anh thấy màn hình điện thoại, bên trên vẫn còn tin tức đang đọc về tình sử của anh. Cô không muốn bị hiểu lầm là lén lút quan tâm cuộc sống của anh.
Cô không trả lời câu hỏi, lặng lẽ cố gắng đứng dậy, nhưng cô mất đà nghiêng về một bên, may thay được Mục Anh Húc kéo lại.
“Em dự tính nhảy lò cò về văn phòng bằng một chân?” Mục Anh Húc châm biếm.
“Không khiến anh lo!” Trước sự quan tâm của Mục Anh Húc, Uông Trữ Hạ từ chối, và đẩy tay anh, bặm môi bám vào lan can. “Mục tổng còn nhiều việc phải làm, tôi sẽ không làm phiền anh phải lo lắng.”
Nhìn Uông Trữ Hạ khập khiễng rời đi, Mục Anh Húc cảm thấy khó chịu, sự kiên nhẫn của anh đã đến giới hạn.
Sải bước tới thân hình bướng bỉnh, anh khom người bế bổng cô lên, đi nhanh về văn phòng.
“Anh làm gì vậy? Bỏ tôi xuống.” Do không được báo trước, cô phản xạ ôm lấy cổ anh để khỏi ngã. Mất vài giây mới tỉnh táo được, Uông Trữ Hạ la lớn, tay tóm tóc anh giật mạnh, vùng vậy đòi xuống.
Mục Anh Húc lần đầu gặp cô gái hung dữ, tóc anh bị giật đau điếng. Ánh mắt trở nên hung ác, anh phát mạnh vào mông cô, gầm lớn. “Câm miệng!”
Náo loạn lớn như vậy khiến nhân viên trong các phòng ban ngó đầu ra tò mò, đồng loạt sửng sốt thụt đầu vào sợ hãi. Mối quan hệ bí mật của Mục tổng và thư ký nhỏ càng được khẳng định trong lòng mọi người.
Trong phòng làm việc, khuôn mặt Uông Trữ Hạ đỏ như cà chua chín, cô không dám nhìn anh, đau khổ khóc không ra nước mắt. “Danh dự của tôi đã bị hủy trên tay kẻ bóc lột nhân viên rồi.”
Mục Anh Húc không để ý những lời lảm nhảm của cô, anh tập trung vào cổ chân bị trật. Sau khi kiểm tra cẩn thận, anh lấy thuốc trị bong gân từ trong hộp thuốc y tế, xịt vào nơi sưng tấy ở mắt cá chân.
“Chịu khó một chút!” Chà xát nhẹ nhàng bằng lòng bàn tay, anh dịu dàng nói.
Khả năng chịu đau của Uông Trữ Hạ rất kém, theo bản năng cô rụt chân lại, Mục Anh Húc nghĩ động tác của anh quá lớn khiến cô bị tổn thương. Anh ngẩng đầu lên, cô đọc được trong đôi mắt đen sự căng thẳng lo âu. “Tôi khiến em đau?”
Cảm nhận rõ quan tâm của anh là thật, cùng các động tác nhẹ nhàng thận trọng, Uông Trữ Hạ như quên mất cơn đau ở mắt cá chân. Lúc này chỉ còn trái tim đang mất kiểm soát trong lồng ngực, không ngừng rung động run rẩy.
Khuôn mặt đỏ hồng của cô khiến Mục Anh Húc hiểu lầm cô đang cố nén cơn đau, anh lo lắng đề nghị. “Đau quá thì đến bệnh viện, có thể là gãy xương.”
Sau đó cúi người ôm cô muốn bế lên, Uông Trữ Hạ vội vã xua tay. “Chờ một chút!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: “Em làm gì ở Mục thị? Nói!!!”
- Chương 11
- Chương 12: Chương12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Lo sợ cô tự tổn thương bản thân.
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
Hành Trình Phục Hôn Của Mục Tổng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.