Uông Trữ Hạ như bị sét đánh.
“Tôi ..” Còn chưa chuẩn bị xong, một nụ hôn ấn lên trán cô, nhẹ đến nỗi cô nghĩ là bản thân tự tưởng tượng ra.
Uông Trữ Hạ câm nín nhìn hành động vô sỉ của anh, nhất thời không biết nên nói gì để từ chối anh.
Cũng giả bộ bản thân chưa làm gì, Mục Anh Húc ngồi về chỗ của mình, đổi chủ đề. “Ăn xong, tôi đưa em đi thử váy.”
Thử váy sau khi ăn no? Câu hỏi đọng trên đầu lưỡi được Uông Trữ Hạ nuốt xuống.
Sau bữa ăn, Mục Anh Húc lái xe đến một tiệm váy cưới nổi tiếng trong thành phố. Nhân viên cửa hàng cúi đầu kính cẩn nói. “Mục tổng, chúng tôi đã chuẩn bị xong bộ váy như yêu cầu.”
Mục Anh Húc không giải thích, ra lệnh với Uông Trữ Hạ theo thói quen. “Vào thử đi!”
Uông Trữ Hạ mang theo nghi ngờ bị kéo vào phòng thử đồ. Nhân viên nhiệt tình giúp cô thay chiếc váy trên manocanh.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc váy, bản thân là một cô gái, Uông Trữ Hạ thực sự bị cuốn hút, cô si mê sờ lên lớp vải bồng bềnh, chạm từng hoa văn tinh xảo xinh đẹp.
“Thưa cô, mỗi chiếc váy trong cửa hàng chúng tôi đều là duy nhất, không sản xuất chiếc thứ hai. Từng đường kim mũi chỉ và các đường cong trên váy đều là dựa vào số đo của cô để thiết kế.”
Số đo của cô? Tại sao Mục Anh Húc biết số đo của cô?
Uông Trữ Hạ thay chiếc váy trong sự giúp đỡ của nhân viên. Cô rất nhẹ nhàng cẩn thận làm theo chỉ dẫn, chỉ sợ mạnh, tay một chút sẽ phá hỏng chiếc váy xinh đẹp này.
Cô ngập ngừng đứng sau bức rèm, hít vào thở ra, cuối cùng nhắm mắt đưa chân, cơ thể vừa vặn trong chiếc váy sang trọng xuất hiện trước mặt Mục Anh Húc.
Website TruyenLau.com
Mục Anh Húc nhìn chằm chằm thân ảnh xinh đẹp trước mặt. Chiếc váy trắng bạc tôn lên nước da non mịn màng của Uông Trữ Hạ. Thiết kế chiết eo, th*n d*** xòe rộng bồng bềnh nhiều lớp. Khuôn mặt trang điểm nhẹ, tóc vấn cao lộ chiếc cổ thon thả mảnh khảnh.
Trong chiếc váy xinh đẹp, Uông Trữ Hạ trở nên nữ tính thùy my hơn thường ngày. Cô ngượng ngùng hỏi. “Có phải là rất xinh đẹp không?”
Câu hỏi tự tin của cô kéo tỉnh Mục Anh Húc, anh gãi mũi xấu hổ vì bản thân thất thần nhìn cô. “Ừ, rất đẹp.” TruyenLau
Uông Trữ Hạ hài lòng, khuôn mặt cũng bớt xấu hổ hơn. “Nghe nhân viên nói, anh đưa ra ý tưởng thiết kế chiếc váy này?”
Mục Anh Húc không trả lời, hỏi ngược lại “Em thích nó chứ?”
Uông Trữ Hạ nhoẻn cười, rèm mi cong lay động vui vẻ. “Tôi rất thích. Chiếc váy thật tinh xảo. Chắc đắt tiền lắm?”
“Em sợ tôi không đủ tiền mua?”
“Ồ, tôi chưa nghĩ đến vấn đề đấy.” TruyenLau
Trong đôi mắt xếch, vui thích của Uông Trữ Hạ xen kẽ phân vân đắn đo. “Đính hôn là diễn kịch để Thế ca xem, phí phạm một chiếc váy xinh đẹp đắt tiền vào dịp như vậy, thật đáng tiếc.”
Mục Anh Húc bước đến chỗ Uông Trữ Hạ, tự nhiên ôm eo cô, cảm nhận cơ thể thơm ngon trong lòng thoáng run rẩy. Anh biết cô chưa sẵn sàng trước các cử chỉ thân mật. Thổi hơi vào tai cô, môi anh như có như không cọ lên vành tai phiếm hồng.
“Em là người của tôi. Chung quy không thể làm mất thể diện của tôi. Ông chủ Mục thị không thể chuẩn bị nổi một bộ váy cho vị hôn thê của mình sao?”
Uông Trữ Hạ im lặng thất vọng. Cô thực sự hy vọng anh đặt chiếc váy này vì cô. Mất mát xẹt qua mắt, Uông Trữ Hạ cúi đầu cười khổ, quả nhiên con người là loại tham lam và ích kỷ.
Nửa tháng sau, địa điểm đính hôn được tổ chức tại khách sạn lớn nhất thành phố, thuộc sở hữu của Mục thị.
Đứng ở cửa khách sạn, hai chân Ôn Thế nặng như chì.
“Nếu không, chúng ta trở về đi.” Lư Hàn Tuyết nhìn vẻ mặt xấu xí của Ôn Thế, đề nghị. “Anh cần gì gượng ép bản thân đến đây. Uông Trữ Hạ có thắc mắc, anh chỉ cần thông báo là đã ra nước ngoài.”
“Không.” Thái độ Ôn Thế cương quyết bướng bỉnh, cảm xúc trong mắt cũng được che đậy khéo léo. “Đây là tiệc đính hôn của Hạ Hạ, tôi sẽ không vắng mặt.”
“Anh thật ngốc! Mọi thứ anh làm, cô ta đều từ chối.” Lư Hàn Tuyết thở dài. “Tội gì phải vậy?”
Trong khách sạn, Uông Trữ Hạ ngồi trước gương, nhìn khuôn mặt trang điểm diễm lệ của mình, cô không có cảm giác thực tế.
Mọi thứ biến đổi quá nhanh. Thời điểm quay về thành phố A, cô là vị hôn thế của Ôn Thế, ngày hôm nay cô lại đính hôn với Mục Anh Húc. Thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, xáo trộn mọi dự định trong cuộc sống của cô.
“Em chuẩn bị xong chưa?” Mục Anh Húc mở cửa bước vào, nhìn Uông Trữ Hạ ngồi nghiêm chỉnh bên gương trang điểm, trái tim trong ngực loạn nhịp.
Trước đây, dưới tình thế ép buộc, đám cưới với Cao Trữ Tịch tuy hoành tráng nhưng tổ chức vội vàng. Với anh, tiệc đính hôn hôm nay là món nợ anh muốn bù đắp cho cô.
“Sao anh lên đây? Bên dưới không cần tiếp khách sao?”
Vòng quan hệ xã hội của Mục Anh Húc rất lớn, đều là những nhân vật nổi tiếng về chính trị hoặc tài chính, sẽ không hay nếu để mặc khách.
“Em vẫn còn tâm trí quan tâm những chuyện này?” Mục Anh Húc dửng dưng nói.
“Vì tôi xem danh sách mời, anh mời quá nhiều người. Tương lai, chúng ta kết thúc, anh sẽ xử lý thế nào?”
“Đấy là việc của tôi, em không cần bận tâm.”
Uông Trữ Hạ thấy rõ ràng Mục Anh Húc không muốn đề cập đến chủ đề này. Nhìn sắc mặt không vui của anh, cô không thể ngừng lo lắng.
“Có khả năng Thế ca sẽ không đến không?”
Nếu Ôn Thế không đến, mọi công sức chuẩn bị của bọn họ đều trở nên vô nghĩa. Mục Anh Húc tự tin khẳng định. “Hắn ta nhất định sẽ đến.”
Tình cảm của Ôn Thế, anh là người rõ nhất. Cùng là đàn ông, anh càng hiểu tâm tình của hắn. Ôn Thế đến thời điểm này vẫn chưa từ bỏ.
Khi Uông Trữ Hạ khoác tay Mục Anh Húc chậm rãi đi vào hội trường, từ xa đã thấy Ôn Thế bên cạnh Lư Hàn Tuyết. Cánh tay bị thương của hắn được che đậy dưới lớp áo vest, vẫn là khuôn mặt dịu dàng lo lắng nhìn cô không đổi.
Mọi người không ngừng chúc phúc cho chủ nhân bữa tiệc, Ôn Thể đứng yên nhìn cô từ xa. Hắn biết bản thân chưa sẵn sàng để nói lời chúc phúc với Uông Trữ На.
Mục Anh Húc cố tình dìu Uông Trữ Hạ đi về hướng Ôn Thế. Cô biết đã đến lúc đối diện.
Lư Hàn Tuyết đụng nhẹ vào người Ôn Thế, khiến hắn tỉnh táo lại sau khi thất thần nhìn Uông Trữ Hạ.
Mục Anh Húc nâng ly rượu lên, hào phóng nói. “Cảm ơn Ôn thiếu gia và Lư tiểu thư đã đến dự tiệc đính hôn giữa tôi và Trữ Hạ. Thật vinh hạnh!”
“Anh Mục quá khách sáo.” Ôn Thế thản nhiên trả lời, tầm mắt không dời Uông Trữ Hạ.
“Ôn thiếu gia hình như chưa chúc phúc cho chúng tôi?” Mục Anh Húc không ngừng đả kích.
Nắm tay Ôn Thế siết chặt, ly rượu trong tay sóng sánh bán đứng tâm trạng hắn không ổn như vẻ ngoài.
Lư Hàn Tuyết bên cạnh mỉm cười duyên dáng. “Chúc mừng Mục tổng có được vị hôn thê xinh đẹp thông minh.” Đôi mắt kẻ vẽ sắc sảo của cô nhìn thẳng vào Uông Trữ Hạ, nâng ly rượu chúc mừng. “Chúc mừng cô, Mục phu nhân!”
Cơ thể Uông Trữ Hạ run nhẹ, cô nâng ly rượu lên tượng trưng về phía Lư Hàn Tuyết, rồi uống hết rượu trong ly.
Sóng mắt trở nên nhạt nhòa, Uông Trữ Hạ biết bản thân đã vứt bỏ một thứ rất chân thành.
Nhìn cô uống rượu nhanh dứt khoát, một tia đau khổ hiện lên trong mắt Ôn Thế.
Không đợi ai nói chuyện, Mục Anh Húc thân mật đặt tay lên eo Uông Trữ Hạ, lịch sự nói với Ôn Thế. “Hai vị cứ tự nhiên. Chúng tôi xin phép đi chào hỏi mọi người.”
Với sức lực lớn, Mục Anh Húc kéo Uông Trữ Hạ rời đi, cách Ôn Thế đủ xa, anh cẩn thận nhắc nhở cô. “Cho dù đang diễn kịch, cũng nên hoàn thành vai diễn xuất sắc. Tôi không hài lòng với ánh mắt em nhìn hắn.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: “Em làm gì ở Mục thị? Nói!!!”
- Chương 11
- Chương 12: Chương12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101: Lo sợ cô tự tổn thương bản thân.
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
Hành Trình Phục Hôn Của Mục Tổng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.