Tiền Thế
Ta tái tạo ra một thân thể mới, với thân phận của một tỳ nữ bình thường, trở về Thẩm trạch.
Phòng của ta ở ngay cạnh khuê phòng của tỷ tỷ, mười mấy năm nay vẫn luôn trống không.
Bây giờ ta chuyển vào ở, sửa nó thành một Phật đường.
Mỗi ngày đều tụng kinh trước Phật.
「Tất cả chúng sinh, từ vô thủy đến nay. Sinh tử tương tục, đều do không biết chân tâm thường trụ, thể tính trong sạch sáng tỏ, mà dùng những vọng tưởng. Vọng tưởng này không thật, nên mới có luân chuyển...」
Từng cảnh tượng của kiếp trước hiện về trước mắt.
TruyenLau.com
Kiếp trước, tỷ tỷ không phải là tiểu thư nhà quan, cũng không có cái tên đậm chất thơ văn như Thẩm Từ Nguyệt.
Tỷ ấy tên là Nhị Ni.
Là một thôn nữ bình thường sống trong một ngôi làng dưới chân núi. TruyenLau.com
Lúc đó ta cũng mới hơn một ngàn tám trăm tuổi.
Website TruyenLau.com
Một hôm, để tranh giành một cây linh thảo, ta đã đại chiến với một con sơn quỷ mấy vạn năm tuổi. Đáng tiếc, tu vi của ta không đủ, nhanh chóng rơi vào thế yếu, rồi khi sức lực cạn kiệt, lại rơi vào một cái bẫy do dân làng giăng ra.
Chiếc bẫy kẹp thú kẹp chặt lấy chân sau của ta.
Ta từ bỏ việc giãy giụa, yên tâm nằm dưới hố.
Chuẩn bị đợi sau khi hồi phục lại một chút nguyên khí, sẽ dùng pháp lực để thoát thân.
「Tiểu hồ ly? Tiểu hồ ly?」
Nhị Ni ló nửa cái đầu ra, gọi ta hết lần này đến lần khác, chuẩn bị cứu giúp.
Khu vực gần nơi ta bị mắc bẫy, địa thế phức tạp, nếu người đến cứu không cẩn thận một chút, cũng sẽ cùng rơi xuống hố.
Rõ ràng, tỷ ấy cũng sợ c h í c khiếp.
Nhưng vẫn vừa nói lớn tiếng để lấy thêm can đảm cho mình.
「Tiểu hồ ly... ngươi đau lắm phải không? Ngươi ngoan một chút, đừng cử động lung tung, ta đến cứu ngươi ngay đây.」
Vừa bò trườn cẩn thận tiến về phía trước.
Nhị Ni là một đứa trẻ lương thiện, giúp ta gỡ chiếc bẫy kẹp thú, lại hái thảo dược nhai nát, giúp ta băng bó.
Đang lúc định thả ta về lại núi rừng, ta đã mở miệng.
「Ngươi đã cứu ta, ta chính là hồ ly của ngươi, ngươi có thể ước với ta ba điều.」
Tỷ ấy sợ đến mức ngã phịch xuống đất.
「A a a a ngươi ngươi ngươi là hồ yêu?!」
Kể từ khi lão tổ tông Đát Kỷ của ta dùng sức một mình hủy diệt triều Thương, nhân tộc liền không đội trời chung với hồ yêu chúng ta.
Ta tưởng rằng tỷ ấy sẽ hoảng sợ bỏ chạy, hoặc là gọi một đám dân làng đến vây bắt ta.
Không ngờ.
Tỷ ấy xách gáy ta lên, nhét vào trong một cái bao tải.
「Ngươi mau trốn đi! Nếu bị người khác phát hiện, họ sẽ bắt ngươi đi hầm ăn thịt đó!」
Ta: 「...」
2.
Mỗi lần Nhị Ni lên núi đốn củi, đều sẽ tiện đường đến thăm ta.
Có lúc là thay thảo dược trên chân cho ta, có lúc là cho ta ăn một miếng phao câu gà, có lúc chỉ đơn thuần là đến tìm ta trò chuyện, tò mò xem hơn một ngàn tám trăm năm qua mỗi ngày ta đều làm gì.
Tỷ ấy đã ước với ta hai điều.
Một là cuộc sống sung túc.
Hai là khỏe mạnh bình an.
Còn về điều ước thứ ba, tỷ ấy mãi vẫn chưa nghĩ ra, mỗi lần đến gặp ta, đều nói "lần sau hẵng nói".
Cô gái ngốc nghếch à, thật sự nghĩ ta không nhìn ra suy nghĩ của tỷ sao?
Lý do lâu nay không ước điều thứ ba, là vì sợ sau khi cả ba điều ước đều thành hiện thực, tỷ ấy sẽ không còn được gặp lại ta nữa.
Nhìn bóng lưng vừa chạy vừa nhảy rời đi của tỷ, ta cười mắng một tiếng ngốc.
Điều ước thứ ba, để ta ước thay ngươi.
「Ta nguyện cho ngươi được hạnh phúc.」
3
Mưa lớn liên tiếp nhiều ngày đã gây ra một trận lũ quét từ trên núi.
Đất rung núi chuyển, bùn cát cuốn theo những tảng đá khổng lồ ầm ầm đổ xuống, chẳng mấy chốc, cả ngôi làng sẽ bị chôn vùi, ma quỷ yêu tinh trong núi đều đang bận rộn chạy trốn.
Ta cũng cứ thế mà bỏ chạy sao?
Không được.
Tỷ ấy đã ước với ta được khỏe mạnh bình an, ta không thể thất hứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta dùng yêu lực để chặn đứng trận lũ quét.
Cũng phế đi một ngàn bảy trăm năm tu vi.
Sau trận thiên tai này, dân làng không còn đối địch với hồ yêu nữa.
Họ kính ta làm Sơn thần, xây miếu, tạc tượng cho ta, dâng hương thờ phụng.
Nhị Ni cũng trở thành một trong những tín đồ trung thành của ta.
Dưới ánh mắt sùng bái của tỷ, ta ăn liền ba con gà quay béo ngậy.
Rồi cuối cùng mới chậm rãi mở miệng.
「Để chặn đứng lũ quét, ta đã tổn thất rất nhiều năm tu vi, còn bỏ lỡ một cơ hội thành tiên. Ngươi nói xem, phải làm sao? Ngươi định cảm ơn ta thế nào?」
Trong mắt tỷ ấy lấp lánh ánh sáng.
「Ta muốn làm bạn tốt với ngươi cả đời!」
「Không! Kiếp sau, kiếp sau sau nữa, kiếp sau sau sau nữa, kiếp sau sau sau sau... chúng ta đều phải làm bạn tốt! Có được không?」
Ta gặm chiếc đùi gà, suy nghĩ một lát.
「Ừm, như vậy cũng được.」
4.
Vì bản yêu trong thời gian tu luyện có biểu hiện xuất sắc, Cục Quản lý Yêu tinh đã đặc cách cho ta, chỉ cần đến nhân gian trải qua thêm một kiếp nữa, chỉ cần tu luyện viên mãn, liền có thể phá lệ thành tiên.
Duyên phận lại khéo léo đến vậy.
Kiếp này, chúng ta trở thành chị em song sinh.
Phàm nhân trước khi chuyển thế cần phải uống canh Mạnh Bà để xóa đi ký ức, còn yêu tinh thì không cần.
Cho nên khi cùng nhau chào đời, ta nhận ra tỷ, còn tỷ không nhận ra ta.
Không lâu sau, ta bị giấu tên đổi họ, đưa đến chùa Pháp Hoa chuyên tâm tu hành.
Trước khi Thẩm Từ Nguyệt bé nhỏ có thể một mình lên núi, số lần chúng ta gặp mặt có thể nói là cực kỳ ít ỏi.
Khoảng mỗi ba tháng, người nhà họ Thẩm mới lấy cớ dâng hương để lên núi, cả gia đình bốn người đoàn tụ.
Ta nhớ câu đầu tiên mà Thẩm Từ Nguyệt bé nhỏ nói với ta.
Mẫu thân chỉ vào ta, dạy tỷ ấy nhận người.
「Đây là muội muội, con bé tên Linh Chỉ.」
Ta rất tò mò, một con người không có ký ức, liệu có nhận ra ta không?
Tỷ ấy bò đến trước mặt ta, dang hai tay ôm lấy đầu ta, lí nhí nói ra mấy chữ.
「Muội muội, thơm thơm, thích.」
Ta hiểu rồi.
Dù cho Thẩm Từ Nguyệt của kiếp này không có ký ức, nhưng trong tiềm thức của tỷ ấy, vẫn còn bản năng.
Tỷ ấy bản năng gần gũi ta.
Bản năng che chở ta.
Bản năng... nhét ta vào bao tải.
Lớn hơn một chút, tỷ ấy đã có thể một mình lên núi.
Số lần chúng ta gặp mặt nhiều hơn.
Tỷ ấy thường ôm ta, lau nước mắt.
「Cái gì mà hồ yêu chuyển thế chứ, đúng là nói bậy nói bạ, lại khiến muội muội của ta phải đến đây chịu khổ, hu hu...」
Ta nhìn vào đôi mắt trong veo của tỷ ấy, nghiêm túc nói.
「Không tính là chịu khổ.」
「Tỷ tỷ, cho dù muội bị thân phận ràng buộc không thể gặp người, thật sự ở trong chùa Pháp Hoa này ăn chay niệm Phật cả đời cũng không sao.」
「Ta chỉ nguyện cho tỷ được hạnh phúc.」
5.
Năm thứ ba mươi ta sống với thân thể mới.
Phụ mẫu nhà họ Thẩm sống thọ mà qua đời , lần lượt từ trần.
Tâm nguyện của Thẩm Từ Nguyệt đã hoàn thành, bước lên con đường luân hồi chuyển thế.
Còn ta, sự tu luyện ở nhân gian kiếp này cũng đã viên mãn, sắp vũ hóa thành tiên.
Ta lần cuối cùng dùng thân thể con người, tụng kinh trước Phật.
「Tất cả chúng sinh, từ vô thủy đến nay. Sinh tử tương tục, đều do không biết chân tâm thường trụ, thể tính trong sạch sáng tỏ, mà dùng những vọng tưởng. Vọng tưởng này không thật, nên mới có luân chuyển...」
Tỷ tỷ à.
Bất kể là kiếp sau, kiếp sau sau nữa, hay là kiếp sau sau sau nữa...
Ta chỉ nguyện cho tỷ được hạnh phúc.
Hoặc Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hoặc Quân
Chương 14
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn