Hoặc Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc Quân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

 

14.

 

Bùi Cảnh đang ngồi trong tẩm cung của Giang Nhược Vi, ăn món canh cá diếc rau thuần đã ăn liên tục một tháng, nhạt nhẽo như sáp.

 

Sau khi dùng bữa, chính là đến lúc đi ngủ.

 

Ngoài cửa sổ gió lớn chợt nổi, mây đen ùn ùn kéo đến.

 

Một tia chớp xé toạc bầu trời âm u, ngay sau đó, một tiếng sấm lớn vang dội.

 

Giang Nhược Vi vùi đầu vào lòng người.

 

「Bệ hạ có còn nhớ không, thần thiếp sợ nhất là sấm sét.」

 

Bùi Cảnh đâu có tâm trạng để ý đến chuyện khác, lơ đãng an ủi hai câu, rồi quay người đi, trong đầu hiện lên gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch đẫm nước mắt của ta ban ngày.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Giang Nhược Vi nghi hoặc.

 

「Bệ hạ, sao tối nay Người...」

  TruyenLau

Tiếng kêu cứu lớn tiếng ngoài cửa đã cắt ngang lời nàng ta.

 

「Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương!」
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

「Cung điện của Linh phi nương nương bị cháy rồi!」

 

Vừa rồi từ Ngự thư phòng trở về, ta đã nhốt mình trong phòng, tụ khí ngưng thần, tích trữ pháp lực.

 

Chỉ một mỹ nhân kế thôi thì chưa đủ.

 

Yêu khí tụ tập trên mái nhà, dẫn dụ một đạo thiên lôi xuống.

 

Nghe thấy tin, Bùi Cảnh mặc kệ sự níu kéo của Giang Nhược Vi, khoác áo lên liền xông vào trong đêm mưa.

 

Khi người vội vã chạy đến, đã thấy ta toàn thân ướt sũng, đứng trong mưa với vẻ hồn vía chưa định.

 

Ta ngẩng đầu lên, trên gò má trắng nõn có một vệt đen của tro than, ánh mắt hoảng hốt, như một con thú nhỏ bị hoảng sợ.

 

Ta bật khóc nức nở.

 

「Bệ hạ, thần thiếp không bao giờ dỗi Người nữa đâu!」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

「Vừa rồi thần thiếp còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại Người nữa!」

 

Người ôm ta vào trong áo choàng, dịu dàng dỗ dành, như thể đối với một báu vật dễ vỡ.

 

Con người ta chỉ khi nhận ra mình suýt chút nữa đã mất đi, mới biết trân trọng một cách đặc biệt.

 

Giang Nhược Vi không ngờ rằng, người mà mình khó khăn lắm mới giữ lại được, lại dễ dàng bị ta câu đi mất.

 

Đại cung nữ bên cạnh nàng ta đã báo cáo lại hành vi của ta ở Ngự thư phòng hôm nay cho nàng ta nghe.

 

Nàng ta hoàn toàn bị chọc giận.

 

「Lại là nó? Sao lại là nó!」

 

「Ban ngày thì quyến rũ Bệ hạ đến mức tâm thần bất định, ban đêm lại dùng khổ nhục kế như vậy, cứ phải âm hồn không tan thế à?!」

 

「Bổn cung muốn con tiện nhân đó c h í c không được yên lành!」

 

15.

 

Để đối phó với ta, Hoàng hậu bắt đầu âm thầm cầu thần hỏi tiên, gửi gắm hy vọng vào những chuyện ma quỷ thần tiên.

 

Nghe nói hồ yêu giỏi mê hoặc lòng người, cai quản chuyện tình ái.

 

Nàng ta bèn bỏ ra số tiền lớn để thỉnh về, ngày đêm thành kính thờ phụng.

 

Với lòng hiếu kỳ, ban đêm ta hóa thành nguyên hình, lần theo mùi hương chui vào mật thất của nàng ta, tìm thấy bức tượng hồ yêu mà nàng ta đang thờ cúng.

 

Bất ngờ phát hiện, lại có chút quen mắt.

 

Đuôi to xù, toàn thân trắng như tuyết, chóp tai phớt hồng.

 

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi.

 

Ta cười đến mức sắp chảy cả nước mắt.

 

Giang Nhược Vi lại có thể điên cuồng đến mức này, đã đến nước "có bệnh thì vái tứ phương".

 

Vậy thì nàng ta cứ thử đoán tiếp xem——

 

Con hồ yêu nhận hương khói và sự quỳ lạy ngày đêm của nàng ta, rốt cuộc là ai?

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu