Hoặc Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hoặc Quân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

10.

 

Thì ra là đang chờ ta ở đây.

 

Hai thị vệ tiến lên, một trái một phải giữ chặt ta lại.

 

Ta dùng sức giãy ra, không nhận sai, cũng không quỳ xuống.

 

「Xoạt!」

 

Vạt váy tung bay, như đuôi công xòe rộng.

 

Ta vững vàng dùng lực, uốn cong eo, nhấc chân đưa tay, thực hiện động tác đầu tiên của điệu múa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Có lẽ chưa từng thấy kẻ nào ngang ngược như ta, hai tên thị vệ đều có chút luống cuống, nhìn nhau một cái, định tiến lên giữ ta lại lần nữa.

 
TruyenLau.com
「Dừng tay.」 Sắc mặt Bùi Cảnh khựng lại, lạnh lùng quát thị vệ:

 

 「Lui ra.」

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nguyên nhân không gì khác.

 

Điệu múa ta đang thực hiện, chính là điệu Tước Linh Vũ của Vệ Quý phi năm xưa.

 

Trật tự của yến tiệc trở lại bình thường, các nhạc công một lần nữa cầm lấy nhạc cụ, bắt đầu tấu nhạc cho ta.

 

Tiếng chuông nhạc vang lên, như ngọc Côn Sơn vỡ nát, lan thơm đẫm sương

 

Ống tay áo tung bay, váy dài phấp phới, gót sen nở hoa.

Cả gian phòng rực rỡ, chói lòa.

 

Múa xong một điệu, Bùi Cảnh bước xuống từ đài cao, ngơ ngẩn nhìn ta.

 

「Ngươi, lại có thể...」

 

Ta cúi người bái lạy:

 

「Bệ hạ, mấy ngày trước thần thiếp luôn mơ cùng một giấc mơ, trong mơ có một vị phu nhân xinh đẹp, hiền từ nhân hậu, đã dạy cho thần thiếp một điệu múa. Bà nói, hy vọng thần thiếp có thể múa điệu này trước mặt Người.」

 

「Thần thiếp tự biết, vũ điệu không bằng một hai phần mười của vị phu nhân ấy, nhưng không thể cưỡng lại sự chân thành tha thiết của bà, nên mới cả gan đến yến tiệc này múa rìu qua mắt thợ.」

 

「Không ngờ, vị phu nhân trong mơ ấy lại chính là mẫu thân của Bệ hạ, mà chiếc Tước Kim Thường trên người thần thiếp cũng là vật bà yêu thích nhất.」

 

「Hẳn là tiên Thái hậu quá nhớ thương Người, trời cao cảm động, nên mới có những sự trùng hợp hôm nay, để thần thiếp tái hiện lại vũ điệu và phong thái nghiêng nước nghiêng thành của bà năm xưa.」

 

Giang Nhược Vi, ngươi nghĩ chỉ mình ngươi biết lôi tiên Thái hậu ra sao?

 

Ta cũng biết.

 

Tất cả mọi người có vắt óc suy nghĩ cũng không thể ngờ được, làm sao ta có thể múa được điệu Tước Linh Vũ đã thất truyền từ lâu này.

 

Vệ Quý phi giỏi âm luật, thích vũ đạo, thường xuyên đọc cổ tịch, phục dựng lại các khúc nhạc và điệu múa cổ đã thất truyền.

 

Người nước Sở hơn hai ngàn năm trước, thích mô phỏng tập tính của các loài động vật để biên đạo thành điệu múa.

 

Tao nhã và đẹp mắt nhất chính là điệu múa công, để thể hiện thân phận, quý tộc nước Sở quy định, múa công chỉ có thể để quý tộc thưởng thức, không được lưu truyền trong dân gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mà hai ngàn năm trước, ta đang là sủng vật của Sở vương, hấp thụ long khí, củng cố tu vi của mình.

 

Sau khi Vệ Quý phi phục dựng lại điệu múa công, bà chỉ sửa đổi một vài chi tiết nhỏ, biên đạo thành điệu Tước Linh Vũ.

 

Thời gian đã lâu, ký ức về điệu múa của mẫu thân trong tâm trí Bùi Cảnh đã sớm mơ hồ, càng không thể đi sâu vào chi tiết, trong mắt người, hai điệu múa này gần như không có gì khác biệt, nên ta mới may mắn qua mặt được.

 

Người nhẹ nhàng đỡ ta dậy.

 

「Nếu ngươi đã có duyên với mẫu hậu, vậy Trẫm cũng sẽ ban cho ngươi ân sủng năm xưa của mẫu hậu.」

 

「Người đâu, truyền ý chỉ của Trẫm, Linh phi rất được lòng Trẫm, sắc phong làm, Quý phi.」

 

「Bệ hạ, không thể!」

 

Giang Nhược Vi tiến lên ngăn cản.

 

「Linh phi dưới gối không có con, cứ thế tấn phong Quý phi, triều ta chưa từng có tiền lệ này!」

 

「Sao nào?」

 

Bùi Cảnh liếc một ánh mắt sắc như d.a.o qua.

 

「Hoàng hậu không hài lòng với Trẫm, hay là không hài lòng với mẫu thân của Trẫm?」

 

Nàng ta hoảng hốt cúi đầu: 「Thần thiếp không dám.」

 

Ta khấu đầu tạ ơn.

 

Lúc định đứng dậy, đột nhiên trước mắt tối sầm, hai chân không tự chủ mà mềm nhũn.

 

Bùi Cảnh vội vàng đỡ ta đứng vững, ôm ngang eo bế lên.

 

「Nhẹ quá.」

 

Người nhấc lên nhấc xuống trên tay, rồi áp trán vào trán ta, giọng điệu cưng chiều:

 

 「Có phải dạo này không chịu ăn uống đàng hoàng không?」

 

Cung nữ Lựu Hoa đúng lúc lên tiếng.

 

「Nương nương mấy ngày nay khổ luyện vũ đạo, thường xuyên quên ăn quên ngủ, nô tỳ khuyên thế nào cũng không được ạ.」

 

Bùi Cảnh ôm ta trở lại long ỷ, ấn ta ngồi lên đùi mình, không cho phép từ chối.

 

「Vậy ngươi ngồi cạnh Trẫm, Trẫm sẽ trông ngươi ăn cho đàng hoàng.」

 

「Bệ hạ, như vậy không hợp quy củ ạ...」

 

Trong lúc cười đùa, qua khóe mắt ta nhìn thấy Giang Nhược Vi.

 

Đại điện đèn đuốc huy hoàng, sáng như ban ngày, nhưng sắc mặt nàng ta, dưới ánh nến, lại từng chút một lụi tàn.

 

Có câu thơ rằng, điệu múa trong tay vừa dứt tiếng sáo cũng lặng, ba mươi sáu cung đêm thu dài đằng đẵng.

 

Đêm nay, chắc chắn sẽ có một đám người phải mất ngủ.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu