11.
Ngôi vị Quý phi này, cuối cùng ta vẫn chưa được làm.
Hoàng hậu đã thay đổi chiến lược.
Bề ngoài, nàng ta không còn đối đầu với ta khắp nơi, khiến Bệ hạ không vui nữa, đối với phu quân càng thêm dịu dàng ý tứ, thấu tình đạt lý. Lại đúng lúc này, ca ca của nàng ta dẹp loạn thổ phỉ lập công, Bùi Cảnh liên tiếp mấy ngày đều đến cung của nàng ta thăm hỏi, còn tặng rất nhiều quà.
Hai người xóa bỏ hiềm khích trước đó, lại trở về như xưa, tình cảm phu thê son sắt.
Ta cố tình gây sự, vin vào chuyện này mà làm ầm ĩ một trận.
「Bệ hạ biết rõ ngày yến tiệc đó là do Hoàng hậu giở trò, Người không làm chủ cho thần thiếp, ngược lại còn sủng ái nàng ta như vậy!」
TruyenLau.com
Bùi Cảnh ôm ta từ phía sau, dịu giọng giải thích.
「A Chỉ đừng quấy, tiền triều và hậu cung là một thể, Trẫm phải nghĩ cho đại cục.」
Website TruyenLau.com
Ta không chút lưu tình đẩy người ra.
「Thần thiếp bị cảm lạnh, người không khỏe, Bệ hạ vẫn nên đi tìm Hoàng hậu đi, kẻo thần thiếp lây bệnh khí cho người.」 Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bùi Cảnh là đế vương cao cao tại thượng, dù có sủng ái một phi tần đến đâu, cũng không thể chịu đựng được việc bị bẽ mặt như vậy.
Toàn bộ cung nhân trong cung đều quỳ xuống, không khí ngột ngạt đến đáng sợ.
Một tiếng cười khẩy.
「Hoàng hậu nói đúng, Trẫm chính là đã quá nuông chiều ngươi rồi.」
「Ngày kia là lễ sắc phong Quý phi, nếu ngươi không khỏe, vậy thì đừng đến nữa.」
Ta bị thất sủng rồi.
Bùi Cảnh cố tình làm cho ta xem, bắt đầu đối xử tốt với Hoàng hậu gấp bội, tặng cho nàng ta thêm nhiều vàng bạc tranh chữ, ngày đêm chuyên sủng, một tháng trời không nhắc đến ta, càng không đến thăm ta.
Đây chính là kết quả mà ta muốn.
Thứ nhất, kể từ sau yến tiệc lần trước, hành sự của Hoàng hậu ngày càng cẩn trọng. Ta muốn tìm ra điểm yếu của nàng ta, thì trước hết phải giúp cho sự kiêu ngạo của nàng ta tăng thêm , thứ hai, một tuần nữa là đến sinh thần của tỷ tỷ, khoảng thời gian này, ta không muốn bị làm phiền, ai cũng đừng đến tìm ta thì tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những ngày này, ta tự nhốt mình trong Phật đường, chuyên tâm lễ Phật tụng kinh, sao chép kinh văn.
Có một ngày ta quỳ trên đệm hương, không cẩn thận ngủ gật.
Khói hương lượn lờ, tỷ tỷ từ trong làn khói mỏng manh bước ra, đi vào giấc mơ của ta.
Nét mặt tỷ ấy u sầu thê thảm, câu đầu tiên nói ra là.
「Muội muội, muội thay đổi rồi.」
Tim ta như thắt lại.
Ta đã hứa với tỷ, sẽ làm một người tốt.
Chẳng lẽ tỷ... đã thất vọng về ta rồi sao?
Ta cố gắng hết sức để biện minh cho mình.
「Tỷ nói muội trở nên tàn nhẫn phải không? Muội đã hứa với tỷ, tuyệt đối không g i ế c người vô tội, nhưng Giang Nhược Vi đó, muội tuyệt đối sẽ không tha, muội nhất định phải bắt nàng ta đền mạng cho tỷ!」
Tỷ ấy lắc đầu.
Ngón tay đặt lên giữa đôi lông mày đang nhíu chặt của ta, nhẹ nhàng vuốt ve.
Giọng nói nghẹn ngào.
「Muội đã thay đổi... không còn thích cười nữa.」
「Những ngày qua, muội muội chắc chắn đã sống rất vất vả phải không.」
「Tỷ biết muội đang mang trên lưng mối thù của tỷ mà tiến về phía trước. Nhưng mà, tỷ càng hy vọng muội có thể sống vui vẻ, cười nhiều hơn một chút.」
Cảm xúc căng cứng bấy lâu nay đột nhiên vỡ òa.
Ta mang trên lưng nỗi đau và mối thù to lớn, lủi thủi một mình, như đi trên băng mỏng. Không dám lơ là, ngày đêm tính kế. Nói những lời trái với lòng, làm những việc trái với tâm. Hôm nay gặp nhau trong mơ, cuối cùng ta cũng có thể tháo mặt nạ, trút bỏ lớp phòng bị trong lòng.
Ta lao vào vòng tay lạnh lẽo của tỷ, khóc một trận cho thỏa.
「Tỷ tỷ, muội ghét mùi trên người những kẻ này, ngửi thấy mùi của họ muội chỉ muốn nôn, muội không hề thích cuộc sống ở đây chút nào, phải làm sao đây?」
「Muội thật sự... rất mệt mỏi.」
Hoặc Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.