Ở Mỹ chúng tôi ở lại khoảng hai ba ngày, Chu Kế Diệp vẫn luôn bận rộn công việc.
Đi đâu anh cũng đưa tôi theo, bảo tôi học hỏi.
Anh nói hy vọng một ngày nào đó tôi có thể tự mình đảm đương mọi việc.
“Tôi thật ra…”
“Em thật ra không muốn đi làm.”
“Đúng vậy.”
“Không muốn làm thuê thì cũng phải có năng lực quản lý chứ.”
“Ồ.”
Anh đúng là một tên đại bi/ế/n th/á/i, một tư bản ác độc.
Anh tìm cho tôi vô số tài liệu kinh doanh để tôi học.
Ngay cả trên giường cũng kiểm tra tôi kiến thức…
Không phải chứ, anh có sở thích đặc biệt gì à?
“Sao lại khóc nữa rồi?”
“Đau.”
“Sao lại yếu ớt thế, vậy anh nhẹ một chút.”
…
Thực ra tôi là vì sung sướng mà khóc, nhưng tôi không nói, để anh phải nghi ngờ cuộc đời.
Ngày cuối cùng ở Mỹ, chúng tôi vẫn đến chỗ bố tôi ăn cơm.
Ăn xong, mẹ tôi đẩy ra một chiếc bánh sinh nhật.
Tôi sững sờ. TruyenLau.com
“Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”
“Mẹ đến thăm con trai mẹ, còn vì sao nữa.”
Tôi biết, đây cũng là sắp xếp của Chu Kế Diệp.
Anh luôn âm thầm làm rất nhiều việc vì tôi.
Cả gia đình cùng nhau mừng sinh nhật 22 tuổi của tôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đó là sinh nhật hạnh phúc nhất của tôi từ trước đến giờ.
Khi ăn bánh, mọi người đều nhìn chằm chằm tôi, đến khi tôi cắn trúng một thứ cứng thì tất cả mới thở phào.
“Cái gì thế này?”
“Hình như là nhẫn.” Chu Kế Diệp nhìn tôi cười.
TruyenLau.com
“Ý là sao?”
“Chắc là chủ tiệm bánh đánh rơi vào đó, trông cũng đáng giá đấy. Hay là em đem bán đi, hoặc… anh đeo cho em nhé?”
“Đeo đi!”
“Đeo đi!”
Tôi?
Họ giống như đã bàn bạc trước vậy.
“Thôi không trêu em nữa.”
Anh lấy ra một bó hoa hồng, quỳ một gối xuống.
“Nhẫn là anh mua, hoa cũng vậy. Anh muốn chăm sóc em cả đời, em có thể cho anh cơ hội này không?”
Nói không xúc động là giả.
Những gì anh làm cho tôi, tôi đều ghi nhớ trong lòng.
Anh rất giàu, nhưng chưa bao giờ dùng tiền để cân đo mối quan hệ của chúng tôi.
Anh luôn dùng cách riêng của mình để dẫn tôi tiến bộ, dẫn dắt cả gia đình tôi cùng hướng về tương lai tốt đẹp hơn.
Anh tôn trọng tôi, cũng tôn trọng gia đình tôi.
Tôi không có lý do để từ chối anh.
Giọng tôi nghẹn lại, nói:
“Em đồng ý.”
“Anh yêu em, Tống Chi Chi.”
“Em cũng vậy.”
Khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, chúng tôi hôn nhau trong sự chứng kiến của người thân.
Cuối cùng, cùng tựa vào nhau ngắm biển, ngắm hoàng hôn.
Và khoảnh khắc ấy… là cả một đời.
Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.