Phiên ngoại – Góc nhìn nam chính
Bạn bè hỏi tôi, con trai tôi – Chu HạoNhiên – đang yêu, sao tôi làm cha mà lại không can thiệp?
Tôi chỉ cười nhạt.
“Can thiệp gì chứ, chỉ là yêu đương thôi, đâu phải kết hôn.”
Nghe nói hai đứa nó đã quen nhau ba năm.
Khá lâu đấy.
Có lẽ đây là chuyện duy nhất từ nhỏ đến lớn mà Chu Hạo Nhiên kiên trì được lâu đến thế.
Nhưng cô gái đó… gia cảnh không mấy khá giả.
Bạn tôi nói:
“Sắp tốt nghiệp rồi, tốt nghiệp xong mà con trai cậu với bạn gái dọn về ở chung, cậu mới 32 tuổi thôi, Tết này chắc là bồng cháu được rồi.”
Website TruyenLau.com
Dù chỉ là lời trêu chọc, nhưng lần đầu tiên tôi nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này.
Yêu đương thì không sao, nhưng nếu thực sự có con, thì đó là chuyện lớn.
Tôi tìm Chu Hạo Nhiên để nhắc nhở.
“Nghe nói gia cảnh cô gái đó không tốt, cưới người có điều kiện kém hơn mình sẽ rất phiền phức, con đã nghĩ kỹ chưa?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nó im lặng một lúc rồi hỏi tôi:
“Bố, bố không thích cô ấy sao?”
Hử? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặt mũi còn chưa gặp, nói gì thích hay không?
“Không thể nói là thích được.”
“Tại sao lại không thích cô ấy? Vì gia cảnh ư?”
“Gia cảnh đúng là một vấn đề.”
Chu Hiệu Nhiên lập tức nhận trách nhiệm, nói sẽ chứng minh cho tôi thấy nó và cô gái đó có thể đi cùng nhau.
Cách chứng minh là… đến công ty tôi thực tập một tháng, để tôi thấy được thành tích.
Nếu làm tốt, tôi sẽ đồng ý cho nó tiếp tục quen cô gái kia.
Tôi khuyên nó rằng, một tháng còn chưa đủ để nhập môn, đừng nói gì tới thành tích, ít nhất nên thử ba tháng.
Nhưng nó không chịu, nói chỉ cần một tháng thôi.
Kết quả là…
Trong vòng một tháng, nó hết đi trễ về sớm lại cãi tay đôi với cấp trên, việc gì cũng không muốn làm.
Cuối cùng chưa đến nửa tháng đã bỏ cuộc, chạy vào phòng tôi với vẻ mặt đầy bi phẫn:
“Bố, con thua rồi, đừng ép con nữa. Con đồng ý chia tay với cô ấy.”
Tôi: …
Bạn bè khuyên tôi đừng ép nó quá.
Thời buổi bây giờ là tự do yêu đương, coi chừng ép quá nó lại nghĩ quẩn n/h/ả/y l/ầ/u vì tình.
Nghe mãi, tôi cũng bắt đầu tự hỏi liệu mình có quá nghiêm khắc với nó không.
Nhưng chưa đầy hai ngày sau khi chia tay, nó lại hí hửng chạy đến nói mình đã yêu người mới.
Lần này là tiểu thư nhà họ Lý – con gái của Lý tổng.
“Bố, bố muốn môn đăng hộ đối đúng không? Lần này con làm bố hài lòng rồi chứ?”
Tôi…
Không thể nói là hài lòng.
Bởi tôi vốn chưa từng gặp cô bạn gái trước của nó.
Bạn bè đùa:
“Nó dễ dàng chia tay cô gái trước thế à?”
“Chu Kế Diệp, cậu phá hoại đôi uyên ương như thế không sợ trời phạt sao?”
Tôi hoàn toàn không để tâm.
Đùa à, làm thương nhân như chúng tôi, nơi thương trường là chốn lừa lọc tranh đoạt, lợi ích đặt lên hàng đầu, thì cái gọi là ‘trời phạt’ có là gì?
2
Kết quả là… chẳng bao lâu sau, “trời phạt” thật sự tìm đến tôi.
Tôi bị cúm, lại còn khá nặng.
Bệnh đến như núi sập, nằm bẹp ở nhà mấy ngày liền.
Tôi cứ nghĩ đây chính là báo ứng của mình, ai dè tôi đã xem thường ông trời.
Vừa khỏi bệnh, tôi liền đi dự một buổi tiệc xã giao.
Đối phương là người khó đối phó, tôi phải xoay xở suốt cả buổi trên bàn r/ư/ợ/u, cuối cùng hợp đồng vẫn không ký được.
Hắn nói muốn hợp tác thì tôi phải nhượng thêm ba phần trăm lợi nhuận, không thì thôi.
Không có cửa để bàn tiếp.
Về đến nhà, tôi cảm thấy đầu choáng váng, ngực nặng trĩu, toàn thân nóng bừng.
Lúc đó tôi mới nhận ra mình bị bỏ thuốc.
Gọi cho trợ lý thì máy bận.
Gọi cho tài xế cũng máy bận.
Tôi cố gắng gượng dậy, định ra ngoài đến bệnh viện.
Ai ngờ vừa mở cửa, một cô gái đã lao thẳng vào lòng tôi.
“Vì sao anh không cần em nữa?”
“Em rốt cuộc có điểm nào không tốt?”
“Lẽ nào em chưa đủ xinh đẹp sao?”
Nghe vậy, tôi mới từ trên xuống dưới đánh giá cô ta.
Cô mặc một chiếc áo thun trắng rộng, phối quần short, nhưng áo dài quá nên thoạt nhìn như không mặc quần.
Bên dưới là đôi tất lưới trắng, phía sau còn đeo thêm một cái đuôi mèo.
Nhất định là tôi đang bị thuốc làm mụ mị đầu óc, nếu không thì sao lại cảm thấy bộ dạng như thế lại… quyến rũ đến vậy?
Cô gái đã say, lại còn rất chủ động.
Tôi đại khái cũng đoán ra chuyện gì.
Có lẽ là do bên đối tác cố ý “gửi tới”.
Tình huống thế này không phải lần đầu, nhưng trước nay tôi đều từ chối.
Tôi không phải hạng người vì nữ sắc mà để người khác nắm được nhược điểm.
Có lẽ vì tôi từ chối quá nhiều lần, nên bọn họ mới dùng tới trò hèn hạ như bỏ thuốc?
Nhưng tôi phải thừa nhận, lần này… người họ đưa tới rất hợp gu tôi.
Khuôn mặt thuần khiết, nhưng lại chủ động như vậy.
Một sự đối lập khiến người ta khó cưỡng.
Cái miệng nhỏ của cô cứ líu ríu không ngừng, nhưng tôi chẳng nghe lọt chữ nào.
Chỉ chăm chăm nhìn vào đôi môi đó, trong đầu toàn nghĩ… miệng nhỏ thế này…
Thuốc ngấm càng lúc càng mạnh, cô lại càng dính sát vào tôi.
Đến khi không chịu nổi nữa, tôi hỏi:
“Em biết tôi là ai không?”
Cô cười đáp:
“Biết chứ.”
Quả nhiên là người bên đối tác sắp xếp.
Tôi không từ chối nữa.
Không ngờ cô khóc dữ dội đến vậy, làm tôi hơi ngẩn ra.
Tôi dỗ rằng sắp xong rồi… nhưng thực ra căn bản chẳng “xong” nổi.
Khi kết thúc, tôi nằm trên giường, thoáng nghĩ… thật ra không nhượng ba phần trăm thì nhượng hai phần trăm cũng được.
Dù sao… cô gái này đã khóc ướt cả gối.
Thảm đến vậy, lại càng khiến tôi muốn bắt nạt cô hơn.
Tôi bắt đầu mất kiểm soát.
Trong khoảnh khắc hoóc-môn dâng trào, tôi thấy ba phần trăm đó… có cho hay không cũng chẳng còn quan trọng.
Mệt, vô cùng mệt.
Vậy mà con mèo nhỏ này lại “nghiện” mất rồi, vẫn quấn lấy tôi.
Tôi hôn lên gương mặt đã lem luốc vì nước mắt của cô:
“Em tên là gì?”
“Chu Hạo Nhiên, đừng đùa nữa, chẳng lẽ anh không biết em là ai sao?”
Chu Hạo Nhiên?
“Tôi không phải Chu Hạo Nhiên, tôi là bố của nó.”
Cô thản nhiên đáp:
“Ồ, con nợ thì cha trả, đó là lẽ đương nhiên.”
Cô thì xong rồi.
Còn tôi… trời như sụp xuống.
3
Sau đó, gần như tôi chẳng chợp mắt nổi.
Còn cô ấy thì ngủ rất say, trong vòng tay tôi.
Ngẫm lại toàn bộ sự việc trước sau, tôi đại khái cũng hiểu… cô chính là bạn gái cũ mà trước đây không lâu, Chu Hiệu Nhiên đã đá.
Chắc đây chính là báo ứng của tôi.
Đúng là một màn “con nợ thì cha trả”.
Chẳng lẽ thật sự phải lấy chính mình ra để bù cho cô ấy?
Nghĩ kỹ thì cô ấy cũng đáng thương, bị Chu Hạo Nhiên bỏ rơi.
Giờ lại vì hiểu lầm mà qua đêm với tôi.
Nếu tôi không chịu trách nhiệm, chẳng phải cô ấy càng thảm hơn sao?
Tôi – Chu Kế Diệp – không phải loại đàn ông vô trách nhiệm như vậy.
Trời vừa sáng, tôi mới chợp mắt được một chút.
Điện thoại của cô vang lên.
Là Chu Hạo Nhiên gọi tới.
Cô nghe máy, vậy mà còn muốn nối lại tình xưa.
Nếu hai người họ quay lại, vậy ba lần tối qua của tôi tính là gì?
Không lẽ bây giờ con gái trẻ đều phóng khoáng thế này sao?
Nằm trên người bố của bạn trai cũ, mà vẫn có thể gọi điện khóc lóc xin bạn trai cũ quay lại?
Tôi bực mình lắm.
Nhưng không thể lộ ra, sợ bị cho là tôi để tâm.
Lời cô nói có ý là… không muốn chịu trách nhiệm.
Cô không muốn tôi phải chịu trách nhiệm, đáng lẽ tôi phải mừng chứ.
Ấy vậy mà khi đang thắt dây lưng, tôi lại thấy hụt hẫng một cách khó hiểu.
Sau đó, Chu Hạo Nhiên vội vã quay về nhà, nói sẽ không quay lại với cô ấy.
Cô tên là Tống Chi Chi sao?
Tên cũng thường như chính con người cô vậy.
Cô ấy rất thảm, lúc chạy ra ngoài, đôi chân còn run rẩy.
Thật sự rất đáng thương.
Nhưng tôi lại cảm thấy… việc Chu Hạo Nhiên không quay lại với cô ấy là đúng.
Còn đúng ở chỗ nào… thì tôi cũng chẳng nói rõ được.
4
Khi dọn phòng, tôi phát hiện cô ấy để quên cái đuôi mèo.
Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ cái đuôi đó khẽ rung lên dưới thân tôi tối qua, tôi lại thấy tim mình khẽ chấn động.
Phiền thật.
Tôi nghĩ tối qua mình đã bắt nạt cô ấy hơi quá, chắc nên bù đắp chút gì đó.
Cho cô ấy 100 nghìn tệ đi.
Vẫn còn là sinh viên, từng đó hẳn là đủ chứ?
Tôi bảo trợ lý chuyển 100 nghìn vào thẻ, rồi đưa cả thẻ lẫn cái đuôi mèo cho Chu Hạo Nhiên mang qua.
Chu Hạo Nhiên rời đi.
Tôi hỏi trợ lý: “Một trăm nghìn mua được cái túi không?”
Cậu ta nói: “Nếu là Hermès thì không đủ.”
Tôi vốn không rành về túi xách hay trang sức.
Một trăm nghìn mà không mua nổi cái túi sao?
Như vậy chẳng phải tôi hơi keo kiệt à?
Lỡ đâu cô ấy lại thích Hermès thì sao?
Tôi lại bảo trợ lý chuyển thêm 100 nghìn nữa, tổng cộng 200 nghìn.
Cô ấy chắc sẽ vui vẻ mà đến tìm tôi chứ?
Dù sao câu được một người đàn ông giàu có, ai lại buông tay?
Kết quả, cô ấy không đến.
Hai trăm nghìn ném ra, chẳng có chút động tĩnh gì.
Quả nhiên… vẫn là đưa ít quá.
Giờ sinh viên đúng là tham thật.
Muốn tra thông tin của cô ấy, quá đơn giản.
Tôi bảo trợ lý tìm, thì phát hiện cô đang thực tập ở công ty của một người bạn tôi.
Dù sao trước đó bạn tôi cũng liên tục mời tôi qua bàn chuyện hợp tác, vậy thì tôi tiện thể đến đó một chuyến.
Cũng để xem rốt cuộc cái người vừa tham tiền vừa háo sắc kia… đang định giở trò gì.
5
Vừa nhìn thấy người, cô ấy liền rót một tách cà phê… nhưng lại làm đổ lên quần tôi.
Ông chủ của cô mắng cũng phải thôi.
Quả thật cô ấy vụng về đến mức không chịu nổi.
Viết bản kiểm điểm, trông lại đáng yêu đến lạ.
Khi đọc bản kiểm điểm, gương mặt cô đỏ bừng.
Tôi chẳng buồn nghe nội dung, chỉ muốn xem tay cô có bị bỏng không.
Cô lại giấu tay ra sau lưng.
Haiz… vẫn chỉ là một đứa trẻ con.
Thôi vậy.
Tôi không nên chấp nhặt với cô ấy.
Chắc vì ngày nào cũng bị sếp bóc lột nên cô mới không đến tìm tôi.
Bị chèn ép thành cái bao chịu đòn, lại chẳng dám phản kháng.
Hoàn toàn khác hẳn với cái cô gái hôm đó ngồi trên người tôi mà gào “nợ con cha trả” đầy khí thế.
Thật vừa đáng thương… lại vừa đáng giận.
Bạn tôi nói tôi để ý đến thực tập sinh của hắn.
Làm gì có chuyện đó.
Nhiều lắm chỉ là sự quan tâm của bậc trưởng bối dành cho hậu bối mà thôi.
6
Lại thêm nhiều ngày nữa không có tin tức gì từ cô ấy.
Thực ra là vì tôi ra nước ngoài công tác.
Trước đây, mỗi lần ra nước ngoài công tác đều có cảm giác như trở về nhà.
Bây giờ thì ra nước ngoài công tác, lại chỉ muốn nhanh chóng quay về nhà.
Bàn tới bàn lui vẫn là những dự án quen thuộc.
Muốn hợp tác với tôi thì chưa bao giờ thất bại.
Suốt 365 ngày trong năm đều quay như chong chóng, tiền kiếm không ít, nhưng tôi lại thấy chán chường.
Cụ thể chán ở điểm nào thì cũng không rõ.
Bạn tôi bảo là tôi… thiếu phụ nữ.
Suốt 32 năm qua, tôi từng có phụ nữ, nhưng chẳng mối quan hệ nào kéo dài.
Tôi vốn là người lý trí, tỉnh táo, không để tình cảm nhi nữ làm ảnh hưởng công việc.
Chỉ cần cảm thấy mệt mỏi, hoặc lợi ích bắt đầu ràng buộc, tôi lập tức cắt đứt.
Về sau thì… lười bắt đầu một mối quan hệ mới.
Nói đến chuyện “thiếu phụ nữ”…
Lần trước, chắc cũng vì đã bỏ trống quá lâu nên tôi mới mất kiểm soát đêm hôm đó.
Nghe Chu Hạo Nhiên nói, hôm ấy Tống Chi Chi còn phải vào viện.
Phản ứng đầu tiên của tôi là… chẳng lẽ hôm đó tôi làm cô ấy tổn thương quá mức?
Nghĩ kỹ lại… thực ra còn chưa vào được.
Cô ấy cứ đau, nhưng lại không nói là đau ở đâu.
Chỉ biết khóc.
Khi ấy tôi thật sự có chút bó tay.
Tất cả những bực bội gần đây, bỗng tan biến ngay khi nhận được cuộc gọi của bạn tôi.
Hắn nói… cô thực tập sinh ấy, nhớ tôi rồi.
7
Lúc đó tôi đang họp ở Singapore.
Họp được một nửa thì bỗng thấy cuộc họp này thật vô vị, vòng vo mãi mà chẳng đi vào trọng tâm.
Thế là tôi dứt khoát đặt vé máy bay về nước.
Vừa về tới nơi, bạn tôi lại kéo đi bàn dự án.
Thực ra trong đầu tôi chỉ đang nghĩ… không biết cô ấy tan làm chưa.
Bàn bạc hồi lâu, bạn nói cô ấy vẫn chưa về.
Hóa ra cô ấy đang chờ tôi.
Muốn mời tôi ăn cơm.
Vì vậy anh ta gọi cả nhóm cùng đi.
Trong bữa ăn, cô ấy cứ len lén liếc nhìn tôi.
Tôi đều biết cả.
Chỉ là nhịn không được muốn bật cười.
Đúng là trẻ con, chuyện gì cũng viết hết lên mặt.
Không rõ cô ấy muốn gì…
Nhưng đại khái là muốn bám lấy tôi.
Muốn bám, mà lại ngại, không dám chủ động tìm.
Tối hôm đó tôi cũng uống hơi nhiều.
Thấy cô ấy ra ngoài, tôi liền đi theo.
Cô ấy vào nhà vệ sinh rất lâu, còn tôi thì đứng ngoài đợi suốt.
Trong mười phút chờ đó, tôi đã nghĩ rất rõ ràng —
Dù sao cô ấy cũng là bạn gái cũ của con trai tôi, giữa tôi và cô ấy là không thể.
Phải nói cho rõ, để cô ấy sớm từ bỏ.
Kết quả, vừa bước ra, cô ấy lại ngã thẳng vào lòng tôi.
Mềm mại, ở đâu cũng mềm mại…
Như một con thỏ nhỏ lông mịn.
Tim tôi đập nhanh, nhưng giọng nói ra vẫn cố tỏ ra lạnh lùng, nghiêm khắc.
Tôi hỏi cô ấy tìm tôi làm gì.
Kết quả là cô ấy đưa trả lại thẻ ngân hàng, nói không cần tiền của tôi.
Rồi bất ngờ kéo tôi vào phòng riêng… và hôn.
Đúng là tôi đã xem nhẹ cô ấy.
Cô ấy thật sự là kiểu người có thể chủ động bất cứ lúc nào.
Luôn cho tôi cảm giác… chẳng bao giờ đoán được giây tiếp theo sẽ làm gì.
Cảm giác ấy… rất kỳ lạ.
Cô ấy hôn tôi một cái rồi chạy mất.
Còn tôi thì phải đứng đó bình tĩnh lại rất lâu.
Dường như… tôi đã bị trúng tà, chỉ muốn ấn chặt cô ấy xuống mà hôn cho đến tận cùng.
Tôi hỏi bạn, cô gái đó thích gì.
Anh ta nói — thích tiền.
Anh ta bảo cô ấy không nhận tiền của tôi là vì… tôi cho quá ít.
Ít sao?
Hiểu rồi.
Tiễn cô ấy về ký túc xá, lại chạm mặt Chu Hạo Nhiên cùng bạn gái hiện tại của cậu ta.
Cô ấy lại bị bắt nạt.
Thằng nhóc Chu Hạo Nhiên đáng c/h/ế/t thật.
Dám nói với cô ấy rằng… chẳng trách khi ly hôn, bố cô lại không cần cô.
Làm cô tức đến mức bật khóc.
Cô ấy là con của một gia đình đơn thân sao?
Tự nhiên tôi thấy xót cho cô ấy.
Nhưng trong đầu lại vụt qua một ý nghĩ… khá tà ác.
Cô ấy… cũng có thể gọi tôi là “bố”.
Stop.
Đây tuyệt đối không phải là thứ một người đàn ông chín chắn, điềm tĩnh nên nghĩ.
Đưa cô ấy đến dưới lầu ký túc, tôi lại không biết dỗ dành thế nào.
Lúc lấy ra que kẹo mút mua cùng bao thuốc ở siêu thị, ngay cả tôi cũng phải ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi mua kẹo mút chỉ để dỗ một cô gái.
Ấu trĩ thật… nhưng lại nghĩ có lẽ cô ấy sẽ thích.
Không biết cô ấy có thích hay không.
Nhưng tôi thật sự muốn chịu trách nhiệm với cô ấy.
Trước đây tôi vẫn nghĩ, cô ấy là bạn gái cũ của con trai tôi, tôi không thể chấp nhận.
Giờ thì tôi đã thông suốt.
Chu Hạo Nhiên vốn chỉ là con nuôi của tôi.
Nó đã mười tám tuổi, tôi hoàn toàn có thể chấm dứt mối quan hệ giám hộ này.
Cô ấy xứng đáng được tôi bảo vệ.
Cô ấy không nên bị tất cả mọi người bắt nạt.
Đặc biệt là thằng con bất hiếu Chu Hạo Nhiên.
Còn bị bắt nạt… thì chỉ có thể là do tôi thôi.
Chu Kế Diệp tôi, chưa bao giờ là một kẻ vô trách nhiệm.
8
Vì cô ấy đầu tư vào công ty của bạn tôi.
Chỉ vì muốn nhìn thấy cô ấy.
Nhưng hình như… cô ấy lại chẳng muốn gặp tôi.
Nghe nói cô ấy lại cãi nhau với Chu Hạo Nhiên.
Cãi nhau với cậu ta… thì trốn tôi làm gì?
Hai người chẳng phải đã chia tay rồi sao?
Sao còn dây dưa không dứt thế?
Phiền thật.
Có người rủ cô ấy uống rượu.
Tôi liền thay cô ấy uống.
Tôi còn không biết tửu lượng của cô ấy thế nào chắc?
Cô ấy mà say thì tôi đâu dám để xảy ra chuyện.
Dạo này cô ấy luôn tránh mặt tôi, khiến tôi hơi bực.
Cộng thêm việc bị ép uống nhiều rượu quá, tôi cũng bắt đầu say.
Tôi bảo cô ấy ra ngoài mua thuốc giải rượu cho tôi.
Nhìn thấy có người tới bắt chuyện với cô ấy, tôi lại thấy khó chịu.
Cô ấy bảo cần hai mươi lăm, tôi liền chuyển thẳng hai trăm năm mươi vạn.
Lần này đủ chưa?
Tôi cứ nghĩ cô ấy ra ngoài rồi sẽ không quay lại, tự tiện coi như tan ca.
Ai ngờ… cô ấy lại quay về.
Còn đưa tôi – kẻ đã uống say – vào tận bệnh viện.
Ở bên giường trông tôi suốt cả đêm.
Cái dáng vẻ khi cô ấy kiên trì thật sự rất đáng yêu.
Cuối cùng không chịu nổi, cô gục đầu ngủ ngay trên tay tôi.
Ngủ rồi… đáng yêu vô cùng.
Tôi muốn hôn cô ấy.
Cố nhịn.
Nửa đêm vẫn không nhịn được, trộm hôn một cái.
Cô ấy không biết, chỉ khẽ “hừ hừ” hai tiếng.
Đáng yêu c/h/ế/t đi được.
Sáng hôm sau, thằng con bất hiếu của tôi mò tới.
Dạo này cứ nhìn thấy nó là tôi lại bực.
Đành nhẹ nhàng “trừng phạt” cắt bớt một tháng tiền tiêu vặt cho nó vậy.
9
Kết bạn WeChat với cô ấy rồi.
Cô đưa tôi tới quán ăn do mẹ cô mở.
Có vẻ mẹ cô đã biết mối quan hệ giữa tôi và cô ấy.
Hơi căng thẳng thật.
Phải làm sao để mẹ cô ấy có thiện cảm với tôi đây?
10
C/h/ế/t tiệt.
Mẹ cô lại bắt cô đi xem mắt.
Chẳng lẽ bà ghét tôi đến vậy sao?
Xem mắt cái gì chứ?
Nghe tin này, suýt chút nữa tôi đã xé nát hợp đồng trong tay.
Rốt cuộc là sao đây?
Trước đó chẳng phải vẫn tốt đẹp lắm sao, sao đột nhiên lại phải đi xem mắt?
Thật sự không hiểu nổi con gái thời nay.
Tôi có chút mất kiểm soát.
Bèn hỏi bạn: “Theo cậu thì tán một cô gái phải làm thế nào?”
Được, được, được.
Tôi hỏi nhẹ cô ấy một câu: “Thích loại túi nào?”
Cô nói thích “ngôi nhà trắng”.
Được, được, được.
Dù là nhà trắng hay nhà đen, lập tức tìm cho tôi bằng được.
Khó khăn lắm mới kiếm được một căn nhà trắng mới tinh chưa ai ở, định mang đi tặng cô.
Kết quả là cô lại đi xem mắt.
Tôi có thể làm gì đây?
Là một người đàn ông trưởng thành, chín chắn, gây chuyện tại chỗ là điều không thể.
Thế là tôi đứng chờ bên ngoài rạp chiếu phim suốt.
Cô bước ra với tâm trạng không vui.
Tên đàn ông đó lại dám hôn cô, còn nói ra những lời khó nghe như thế.
Tất cả bực bội trong lòng tôi bấy lâu liền trút hết lên hắn.
Kết quả, vào đồn cảnh sát, tôi không chịu ký giấy bãi nại.
Tôi chỉ muốn hắn phải ngồi tù.
Hắn lại dám hôn người của tôi.
Muốn chiếm đoạt cô ấy.
Sau đó, cô bảo mẹ cô và bố mẹ của tên xem mắt kia quen biết nhau, sau này khó xử.
Được rồi, tôi bình tĩnh lại.
Vốn dĩ mẹ cô đã chẳng mấy thiện cảm với tôi, không thể để vì chuyện này mà…
Nhịn vậy.
11
Trên đường về, tôi đã hôn cô ấy.
Hoàn toàn không thể kiềm chế nổi.
Muốn chiếm lấy cô.
Tôi thừa nhận, hôm nay tôi ghen rồi.
Rất ghen.
Khi ghen thì chỉ muốn phát điên, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh.
Giữ bình tĩnh đến một giới hạn, tôi chỉ muốn điên cuồng chiếm lấy cô, để cô vĩnh viễn ở bên cạnh tôi.
Cô đã nhận ra tình cảm của mình, nói rằng thích tôi.
Tôi cũng nói tôi vậy.
Tôi nhận ra lòng mình còn sớm hơn cô một chút.
May mắn là cô đã nhận ra, nếu không tôi cũng chẳng biết phải ghen đến bao giờ.
Ghen mà không có danh phận, chỉ có thể nhịn.
Tôi tới căn phòng thuê của cô.
Những chuyện sau đó… diễn ra ngoài tầm kiểm soát.
Trớ trêu là, bạn thân của cô và bạn trai của cô ấy lại ở ngay phòng bên cạnh.
Không được.
Không thể kết thúc sớm.
Kết thúc sớm, liệu cô có chê tôi già không?
Dù sao tôi cũng hơn cô 10 tuổi.
Tâm tư của mấy cô gái trẻ bây giờ thật khó đoán.
Để tránh bị chê già, tôi đã nghĩ sẵn đối sách — mua chuộc bạn thân của cô và bạn trai của cô ấy.
Dự định dẫn cô cùng bạn thân ra ngoài, vừa bước ra thì lại chạm mặt Chu Hạo Nhiên chạy tới xin cô quay lại.
Tên ng/h/i/ệ/t tử này.
Sao cứ dai như đỉa bám vậy?
Cậu ta đến muộn rồi.
Cô ấy là của tôi rồi.
Phải đuổi cậu ta ra khỏi nhà tôi thì mới chịu yên, đúng không?
Đến cũng hay, để cậu ta tận mắt thấy tôi và cô ấy nắm tay, thế thì sẽ hết hy vọng.
Sau đó cậu ta “sụp phòng tuyến”, phát điên trong tuyết, trông thật buồn cười.
Cậu ta nói tôi là nguyên nhân khiến cậu ta chia tay, chỉ vì tôi nhắc cậu ta rằng “yêu người kém mình thì rất phiền phức”?
Tôi thừa nhận, đúng là phiền thật.
Phiền đến mức cái đầu của cậu ta không xử lý nổi, chỉ có tôi là làm được.
Tôi không sợ phiền.
12
Tôi đã cầu hôn rồi.
Tìm được cha và em trai mà cô vẫn mong ngóng, còn đón mẹ cô sang Mỹ, tất cả chỉ để cầu hôn.
Lần đầu tiên tôi hiểu, thích một người sẽ vô thức mà nghĩ cho cô ấy, đối xử tốt với cô ấy.
Sẽ đi tìm hiểu mọi chuyện.
Sẽ nghĩ cách giúp cô giải quyết tất cả rắc rối.
Sẽ muốn tôn trọng cô, lại vừa muốn dạy dỗ, giúp cô tiến bộ.
Nhưng hình như cô không mấy hứng thú với việc học.
Thôi vậy.
Thương trường quá khắc nghiệt, có tôi là đủ, cô chỉ cần làm chút việc mình thích.
Tôi sẽ nuông chiều cô.
(Hết)
Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy
Chương 13
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn