Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Trong buổi tụ họp thương mại ở suối nước nóng trên đỉnh núi, cả nhóm đang rủ sếp và Chu Kế Diệp uống rượu.

Sếp thì khéo léo, nói nhiều uống ít.

Còn Chu Kế Diệp thì ngược lại, nói ít nhưng uống nhiều.

Mọi người gần như đã hơi mất kiểm soát, có một vị lãnh đạo uống say bắt đầu làm loạn, lôi tôi ra bắt uống cùng.

Tôi là hạng người gì chứ?

Đâu phải kiểu mỹ nhân mặc váy bó sát quyến rũ.

Ngày nào tôi cũng làm mấy việc vặt, ăn mặc y như cô lao công quét dọn.

Đúng là điên rồi.

Hơn nữa, tôi mà uống rượu thì… trời biết chuyện gì xảy ra, nên tôi tuyệt đối không dám.

Sếp nói uống một chút thôi, vì lãnh đạo kia đã say đến mức nếu không uống cùng thì sẽ bị quấy rầy mãi.

Bất đắc dĩ, tôi đành nâng ly.

Kết quả, ly rượu bị Chu Kế Diệp lấy mất.

“Con gái không uống rượu. Vương cục, để tôi uống với anh.”

“Chu tổng, ý gì đây? Sao còn giúp người ta uống rượu?”

“Giúp thì được thôi, nhưng anh phải uống hai ly.”

“Được.”

Tôi nhìn Chu Kế Diệp uống liền hai ly, sắc mặt càng trắng bệch hơn.

Tôi vốn không nên lo lắng cho anh ta.

Nhưng rồi càng lúc càng nhiều người đến mời rượu tôi, thành ra anh ta càng bận hơn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trong lúc nghỉ giữa các lượt uống, anh ta nghiêng người lại gần.

Có lẽ đã thật sự hơi say, không khống chế được khoảng cách, nên kề sát tôi.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên má tôi.

“Có thể mua giúp tôi thuốc giải rượu không?” TruyenLau.com

Khoảnh khắc đó, tim tôi đập nhanh, đầu óc cũng ong ong.

“Được thôi, Chu tổng, 25 tệ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong, tôi chỉ muốn tự tát mình một cái.

Dù có giận anh ta đến đâu, cũng không nên nhắc chuyện tiền trong lúc này.

Anh ta đang giúp tôi đỡ rượu kia mà.

Nhưng miệng nhanh hơn não, cứ thế bật ra.

Anh ta không hề giận, chỉ dịu dàng nói:

“Ừ, đi đi.”

Anh ta say thật rồi, lúc bảo tôi đi còn có ý định đưa tay xoa đầu tôi.

Nhưng như sực nhớ ra điều gì, lại rụt tay về.

Tôi chạy nhanh ra ngoài.

Tim tôi cũng đập thình thịch.

Vào đến thang máy, tôi nhận được tin nhắn từ “Già hơn cả ông tôi”.

Chuyển khoản Alipay: 2.500.000.

!!!

Anh ta say thật rồi, còn chuyển nhầm thêm… 5 con số 0!

17

Khi tôi mua thuốc quay lại, bữa tiệc rượu đã tan.

Sếp tôi cũng biến mất, nghe nói là bị khiêng về khách sạn.

Tôi cứ nghĩ Chu Kế Diệp cũng đã đi rồi.

Còn tưởng anh ta trêu mình.

Kết quả là khi đi ngang qua một phòng riêng, tôi phát hiện anh ta vẫn còn ngồi ở góc phòng, đèn cũng chưa bật.

“Chu tổng.”

Tôi bật đèn, bước lại gọi anh ta.

Không ngờ anh ta lại ngồi ngủ ngay tại chỗ.

Có lẽ ánh sáng quá chói, anh ta bị đánh thức.

Mở mắt ra nhìn thấy tôi.

“Em về rồi?”

“Ừ.”

Tôi vội vàng đi tới.

“Anh… chẳng lẽ đang đợi tôi sao?”

“Ừ, đợi đến ngủ quên luôn.”

Tôi…

“Xin lỗi, trên đường hơi tắc, tôi cũng không ngờ mua lâu như vậy.”

“Ừ.”

Tôi vội đưa thuốc cho anh ta.

“Thuốc để lát nữa hẵng uống. Giờ bảo tài xế đưa tôi đến một chỗ trước, rồi đưa em về.”

“Được.”

Anh ta đứng dậy, cùng tôi đi ra ngoài.

Suốt dọc đường, chúng tôi chẳng ai nói gì.

“Chu tổng, lúc nãy anh chuyển khoản cho tôi bị dư rồi.”

“Ừ.”

“Tôi sẽ chuyển lại cho anh. Nhưng thẻ của tôi giới hạn mỗi ngày chỉ 5.000, chắc phải chuyển cho anh nhiều ngày mới hết.”

“Tại sao lại tránh mặt tôi?”

Tôi: “???”

Sao tự dưng lại hỏi vậy?

“Không có mà, chẳng phải đang trao đổi bình thường sao?”

Thực ra tôi có tránh, nhưng không định thừa nhận.

Anh ta đã tỏ ra chán ghét tôi như vậy, tôi tự hiểu, chỉ là không muốn có thêm liên quan gì.

“Trao đổi bình thường?”

Anh ta khẽ cười.

Tôi nhất thời nghẹn lời.

“Có lúc, em và sếp hỏi cùng một câu. Câu trả lời của em cho sếp và cho tôi… có giống nhau không?”

“Không giống.”

Ánh mắt anh ta nhìn tôi chằm chằm, như muốn nhìn thấu.

“Biết rồi, Chu tổng.”

“Tôi thực ra không thích em gọi tôi như vậy.”

“Vậy… tôi nên gọi là gì?”

Anh ta liếc tôi một cái, không trả lời.

Chỉ nhìn tôi chằm chằm suốt một phút, rồi mới thu lại ánh mắt.

“Thôi, miễn là cô bé vui là được.”

18

Cuối cùng, tài xế dừng xe trước cổng bệnh viện.

Đây chính là nơi anh muốn đến sao?

“Anh đến bệnh viện à?”

“Ừ.”

“Đến làm gì?”

“Chắc tôi phải vào khoa cấp cứu một chuyến. Em về trước đi, chú ý an toàn, về nhà nhớ nhắn cho tôi.”

Anh lại có thể nói chuyện đi cấp cứu một cách nhẹ tênh như vậy.

Suốt cả quãng đường, tôi hoàn toàn không hề biết anh đã khó chịu đến mức phải vào cấp cứu.

Anh lúc nào cũng thế, luôn tỏ ra mọi thứ đều nhẹ nhàng, mọi việc đều trong tầm kiểm soát.

Cho người ta cảm giác dù trời có sập, anh cũng sẽ cười mà an ủi bạn: “Đừng lo, tôi có cách.”

Làm việc cùng anh thật sự rất có cảm giác an toàn.

Bất chợt nghĩ tới điều gì đó, tôi hỏi:

“Anh bảo tôi ra ngoài mua thuốc là sợ tôi bị người khác ép uống rượu à?”

Anh khựng lại một chút, rồi cười nói:

“Là tôi thật sự không uống nổi nữa.”

Không uống nổi nữa… mà vẫn chắn rượu giúp tôi.

“Tôi chưa muốn về, tôi ở lại đây với anh.”

Anh liếc tôi một cái.

“Không về, em không sợ bạn cùng phòng lo à?”

“Bạn cùng phòng? Không đâu, hôm nay cô ấy đi sinh nhật với bạn trai rồi.”

“Bạn trai?”

“Ừ.”

Anh nhìn tôi mấy giây, dường như tâm trạng tốt hơn đôi chút.

Tôi theo anh xuống xe.

“Chu tổng, đưa tôi chứng minh thư, tôi đi đăng ký khám cho anh, anh ngồi đây nghỉ chút.”

Anh đứng yên tại chỗ, nhìn tôi một lúc lâu.

Tôi vào khoa cấp cứu đăng ký, tìm bác sĩ, mọi thứ cũng tạm ổn.

Khoa cấp cứu người ra kẻ vào, bệnh nhân vừa được đẩy ra đã có người mới đẩy vào.

Cuối cùng cũng trống một giường, tôi vội vàng tìm bác sĩ.

Xui xẻo là bác sĩ cấp cứu hôm nay lại chính là người lần trước khám cho tôi.

“Là cô à? Tái khám thì đi khoa phụ sản, đừng có đến cấp cứu.”

Tôi: “!!”

“Không phải tôi, là anh ấy.”

Tôi sốt ruột chỉ về phía Chu Kế Diệp.

Anh ấy cũng đang nhìn tôi… không nghe thấy chứ?

Xin anh đấy!

Bác sĩ liếc một cái, ánh mắt sáng lên:

“Chu Kế Diệp? Trời, sao anh lại vào cấp cứu? Bị sao vậy?”

“Uống nhiều quá.”

Hóa ra hai người là quen biết cũ.

Bác sĩ nhanh chóng truyền dịch và cho anh uống thuốc gây nôn.

Tôi chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào nôn mà còn tránh mặt người khác, nôn rất… tao nhã.

Nôn xong, anh lại yên lặng nằm đó truyền dịch, như thể chẳng có chuyện gì.

Nhưng thực tế, bác sĩ nói nồng độ cồn trong m/á/u anh đã cao đến mức sắp n/g/ộ đ/ộ/c.

“Anh đừng dọa cô ấy.”

Bác sĩ liếc nhìn tôi đầy ẩn ý.

“Bạn gái à?”

Chu Kế Diệp không giải thích.

Anh ơi… biết anh lạnh lùng, nhưng lúc này đừng lạnh lùng nữa được không?

“Không phải, tôi là nhân viên của anh ấy.” Tôi vội đính chính.

Bác sĩ như bừng tỉnh.

“À…”

“Tôi không nói quá đâu, anh đối xử với cơ thể mình thật sự quá tệ. Nếu đến muộn chút nữa thì tiêu rồi.”

“Được rồi, cô ra ngoài đi, đừng ở đây làm phiền.”

Bác sĩ bị anh mắng ra ngoài.

Anh mở mắt nhìn tôi:

“Đừng sợ, anh ấy dọa đấy, tôi không sao.”

“Anh ngủ đi, tôi không về đâu.”

Anh nhìn tôi thật lâu, như không còn sức tranh cãi nữa.

“Trẻ con.”

Thấy sắc mặt anh càng lúc càng trắng bệch, tôi lo lắng sợ anh ngủ rồi… đi luôn.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi gọi điện cho Chu Hạo Nhiên.

“Tối muộn thế này gọi tôi làm gì?”

“Anh đến bệnh viện một chuyến.”

“Sao lại ở bệnh viện? Lúc yếu đuối nhất vẫn nhớ đến tôi à?”

“Bố anh sắp toi rồi.”

Đồ ngu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu