Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Gặp Ba Anh Ấy

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Tôi bị giật mình tỉnh dậy!

Sao lại có thể mơ thấy cái loại giấc mơ đó chứ.

Đáng sợ hơn, trưởng phòng gọi điện hỏi sao tôi vẫn chưa đến công ty.

Xong đời!

Tôi lăn lộn bò dậy, chạy thẳng tới công ty thì cuộc họp đã diễn ra được nửa tiếng.

Ánh mắt trưởng phòng nhìn tôi như muốn nuốt sống.

Đây lại là cuộc họp quan trọng.

Công việc của tôi thì nào là rót trà, in tài liệu, lấy hàng, gọi đồ ăn… và kiêm luôn “bao cát” để mọi người xả giận.

Tôi vội vàng bước vào phòng họp, rót trà cho từng lãnh đạo.

Rót đến chỗ người đàn ông ngồi cạnh sếp, anh ta hỏi:

“Có cà phê không?”

“Có ạ.”

Giọng nói này… y hệt trong mơ!

Tôi ngẩng đầu lên liền thấy — bố của Chu Hạo Nhiên.

Tôi hoảng đến mức tay run, cà phê đổ thẳng lên quần ông ta. Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Cô rót kiểu gì vậy!”

Người quát là sếp tôi.

Lúc này tôi mới hoàn hồn: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Xin lỗi!”

Hoảng loạn, tôi lập tức ngồi xuống dùng giấy lau cho ông ấy.

Ngẩng đầu lên liền thấy ông ta cúi mắt nhìn tôi:

“Con gái không nên ngồi xổm mà nhìn người khác như vậy.”

Ông ta ấn tay tôi lại, ra hiệu đừng lau nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cảm giác nhiệt độ từ những ngón tay truyền sang, tim tôi đập loạn nhịp.

“Tống Chi Chi! Mau ra ngoài.” Trưởng phòng hạ giọng.

Tôi bị kéo ra ngoài mắng cho một trận, mới biết ông ấy là nhà đầu tư mà sếp phải vất vả lắm mới kéo về được.

Cuộc họp quan trọng như thế mà tôi lại làm hỏng.

Đúng là trùng hợp c/h/ế/t người!

Sếp nổi giận, bảo họp xong thì tôi phải viết bản kiểm điểm và đích thân đến xin lỗi.

Tôi run run cầm bản kiểm điểm bước vào văn phòng.

Sếp đang trò chuyện vui vẻ với ông ta.

“Cô tiểu thư mà ông cụ nhà cậu giới thiệu gần thành rồi hả?”

Anh ta cười lắc đầu.

“Đừng lừa tôi, vết trên cổ cậu đầy cả ra, chẳng phải đã ngủ với người ta rồi à?”

“Ngủ rồi thì với tính cách nhà họ, cậu trốn nổi sao?”

“Không phải cô ấy.”

“Không phải?!”

“Vậy là ai? Chu Kế Diệp, cậu đúng là làm tôi bất ngờ. Nhà ai mà có cô gái hoang dã thế?”

Anh ta rít một hơi thuốc, không nói, rồi nhìn chằm chằm vào tôi vừa bước vào.

Nhìn tôi làm gì?

Thì ra anh ta tên là Chu Kế Diệp.

Anh ta dụi thuốc.

“Không bàn chuyện chính nữa, tôi đi đây.”

“Được, được, bàn việc chính.” Sếp liếc tôi, “Tống Chi Chi phải không, lại đây.”

“Cô có ý kiến gì với tôi thì nói thẳng, biết người trước mặt là ai không?

Người giàu nhất thành phố B, anh ta chỉ cần nhúc nhích một ngón tay là công ty này phá sản.

Vậy mà cô dám rót thẳng cà phê vào quần anh ta.”

“Xin lỗi.”

“Xin tôi làm gì, người ở ngay trước mặt cô kìa.”

Chu Kế Diệp liếc sếp tôi:

“Một đứa nhỏ thôi mà, anh quát nó làm gì?”

“Còn nhỏ gì nữa, giờ sinh viên thực tập đứa nào cũng biết gây chuyện. Cô ta chọc giận cậu thì để cậu xử lý, nhưng nể mặt tôi thì đừng quá tay.”

Tôi đành quay sang Chu Kế Diệp, bắt đầu đọc bản kiểm điểm:

“Chu tổng, xin lỗi anh. Hôm nay tôi không nên…”

Chu Kế Diệp ngồi trên sofa, ngắt lời:

“Bị bỏng tay không?”

“Không ạ.”

Tôi vội giấu tay ra sau lưng.

“Vậy thì tốt. Cô ra ngoài đi, không sao đâu.”

Sếp nghe vậy cũng ngạc nhiên, nhưng không nói thêm.

“Người ta bảo đi thì đi, còn đứng đó làm gì?”

“Dạ.”

Tôi đặt bản kiểm điểm ngay ngắn trước mặt Chu Kế Diệp, rồi chạy mất.

Vừa đóng cửa, trong văn phòng vang lên tiếng sếp:

“Chu Kế Diệp, là sao đây, cậu để mắt tới thực tập sinh nhà tôi rồi à?”

8

Tôi giật mình, vội vàng đóng sập cửa lại.

Tôi đem hết chuyện xui xẻo hôm nay kể cho Tiểu Hiểu.

Cô ấy nhắn lại:

“Ý cậu là bố của Chu Hạo Nhiên đang đi xem mắt à? Thế thì cậu an toàn rồi, ông ấy ly hôn rồi, cậu đâu phải tiểu tam.”

“Có thể là vậy.”

“Ban ngày nhìn chú ấy có đẹp trai không?”

Sao cô ấy lại quan tâm cái điểm này chứ…

“Đẹp.”

“Vậy cậu chắc không muốn làm mẹ kế của bạn trai cũ à, nghĩ thôi cũng sướng nhỉ.”

“Nguy hiểm, rất nguy hiểm.”

Cả ngày hôm đó, trong đầu tôi toàn là hình ảnh của Chu Kế Diệp.

Chủ yếu là vì đây là lần đầu tiên tôi thấy ông ấy mặc quần áo chỉn chu, đúng là có chút chấn động.

Khoác lên bộ vest, ông ấy như biến thành một người khác — nghiêm nghị, điềm đạm.

Yết hầu rõ ràng, ngón tay dài và đầy sức hút.

Dừng lại, tôi đang nghĩ cái gì thế này.

Người đàn ông từng trải, lăn lộn thương trường như ông ấy, chắc chắn tinh tường và khôn khéo lắm.

Nếu cái thẻ ngân hàng kia tôi còn chưa trả, e là ngày tôi vào tù cũng chẳng còn xa.

Hôm sau đi làm, tôi cố ý mang theo thẻ, định bụng trả lại ông ấy.

Nhưng suốt cả tuần sau, tôi không gặp được Chu Kế Diệp ở công ty.

Một lần mang đồ ăn cho sếp, tôi không nhịn được hỏi:

“Anh ấy đâu rồi ạ?”

Sếp nheo mắt:

“Cô hỏi anh ta làm gì, thích Chu tổng rồi hả?”

“Không có!” Tôi hết cách.

“Tôi hôm đó gây chuyện, sợ ảnh hưởng tới dự án hợp tác với anh ấy thôi.”

“Ha, tôi còn lạ gì mấy cô gái trẻ, thấy đàn anh đẹp trai là chẳng rời được mắt. Đợi đó.”

Tôi còn chưa hiểu “đợi đó” là gì thì sếp đã bấm máy gọi luôn cho Chu Kế Diệp trước mặt tôi.

“Đừng cúp máy, khi nào cậu tới bàn hợp tác vậy? Thực tập sinh bên tôi muốn gặp cậu.”

Tôi…

Một ông sếp sao lại có thể không nghiêm túc đến thế.

“Sếp!”

“Không cần cảm ơn tôi, ra ngoài đi.”

Thật sự cảm ơn quá nha.

Về lại chỗ làm, tôi bồn chồn không yên.

Quả nhiên, Chu Kế Diệp đến vào buổi chiều gần giờ tan sở.

Và dĩ nhiên, vì ông ấy, tôi phải tăng ca.

Không rõ hai người bàn chuyện thế nào, chỉ biết khi kết thúc, sếp dẫn ông ấy tới thẳng bàn tôi:

“Mọi người vất vả rồi, tối nay Chu tổng mời khách.”

“Tất cả đều phải đi nhé.”

Sếp đã nói thế, ai dám từ chối.

Quán ăn là một izakaya kiểu Nhật.

Mọi người lần lượt tới chúc rượu.

Mỗi lần tôi lén nhìn Chu Kế Diệp, ông ấy đều đang uống, mà càng uống sắc mặt càng trắng.

Ông ấy uống được vậy sao?

Tôi thì không dám uống nhiều, nên tranh thủ ra ngoài đi vệ sinh, tiện thể lướt Douyin.

Tính thời gian thấy chắc cũng sắp xong, tôi quay lại.

Vừa rẽ vào góc, liền đâm sầm vào một người.

“Chú… Chu tổng.”

“Ừ, hôm nay tìm tôi có việc gì?”

Tìm ông ấy?

Tôi chợt nhớ ra, vội lục túi lấy thẻ ngân hàng.

“Cái này trả lại cho anh.”

Ông ấy không nhận, chỉ nhìn tôi chằm chằm.

“Còn đau không?”

“Tôi nghe Chu Hạo Nhiên nói cô về liền đi bệnh viện.”

Tôi…

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Chu Hạo Nhiên đúng là cái miệng nhiều chuyện.

Thấy sếp và mấy lãnh đạo đang đi tới, bị họ nhìn thấy thì tiêu mất.

Tôi lập tức phản ứng, kéo Chu Kế Diệp vào phòng riêng bên cạnh.

Ông ấy còn định nói gì đó.

Tôi giơ tay, che miệng ông ấy.

“Đừng nói gì cả.”

9

Nghe tiếng bước chân đi xa, tôi mới buông anh ra.

“Không đau, tôi đến bệnh viện là vì bệnh khác.”

“Không đau sao? Nhưng em khóc rất lâu.”

Tôi!!

Anh định dồn tôi vào chỗ c/h/ế/t à?

“Có thể đừng nói nữa được không? Cái này tôi không cần.”

Tôi nhét thẻ ngân hàng vào tay anh, định đi ngay.

Nhưng vì phòng bao chưa bật đèn, tôi bị vấp cái gì đó, ngã thẳng vào lòng anh.

Phản xạ của anh là vòng tay ôm lấy eo tôi.

Khoảng cách quá gần, tôi nghe rõ nhịp tim của anh.

Còn cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt mình.

Nhịp thở của tôi lập tức loạn cả lên.

“Chú…”

“Cẩn thận.”

Tôi ngẩng đầu thì chạm môi vào anh.

Nói chính xác là vô tình chạm phải, chứ không phải cố ý hôn.

Tôi lập tức bật ra.

Bàn tay anh vẫn đặt trên eo tôi.

“Chú, chú say rồi.”

“Ừ, quả thật say không nhẹ.”

Anh rút tay lại.

Đôi mắt đen thẳm cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi lúng túng đến mức vội vàng chạy khỏi phòng.

Sau lưng còn vang lên tiếng gọi của sếp tôi.

“Tống Chi Chi! Tống Chi Chi!”

Tôi càng chạy nhanh hơn.

Quay lại chỗ ngồi, mọi người gần như xong hết rồi.

Trưởng phòng bảo tôi đi sắp xếp xe.

Chu Kế Diệp ra cùng sếp.

“Cau mày làm gì, có vấn đề thì cứ hỏi!”

“Bây giờ mấy cô gái trẻ thích gì?”

“Thích tiền chứ gì.”

“Nó không cần.”

“Không cần là vì cho ít quá. Ai thế? Tôi thấy cậu cũng hiếm khi mở lòng đấy.”

Sếp lập tức cười tươi, liếc ngay sang ghế phụ nơi tôi đang ngồi.

“Tống Chi Chi, cô nói xem, bây giờ các cô gái trẻ thích gì?”

Tôi…

Thật ra hai người bàn chuyện riêng tư thế này thì cứ coi tôi như không khí cũng được mà.

Chu Kế Diệp như vừa mới để ý thấy tôi, trầm ngâm nhìn tôi.

“Thích… Tôi nói thật được không, sếp?”

“Nói đi, nói hay sẽ thưởng.”

“Thích… không phải đi làm.”

Mặt sếp lập tức xụ xuống.

“Không hay sao, sếp bảo tôi nói thật mà.”

Chu Kế Diệp bên cạnh không nhịn được cười.

“Tôi lại thấy, nói thế hay đấy.”

“Hay hay hay, Tống Chi Chi, hay lắm. Đợi tôi về nghĩ xem thưởng gì cho cô.”

Sếp nói mà cứ như muốn chôn sống tôi vậy.

Xe là của công ty, đưa sếp về trước, rồi đưa Chu Kế Diệp, cuối cùng mới đến tôi.

Sếp xuống xe rồi, Chu Kế Diệp kiên quyết muốn đưa tôi về trước.

Trong xe chỉ còn tôi và anh, bầu không khí hơi gượng gạo.

Tôi chỉ dám lén nhìn anh qua gương chiếu hậu khi anh nhắm mắt nghỉ ở ghế sau.

Kể cả khi ngủ, trông anh vẫn dịu dàng và lịch thiệp.

Có lẽ vì làm thêm mệt quá, tôi nhắm mắt một lát thì ngủ quên mất.

Trong mơ, tôi vừa khóc, anh vừa dỗ:

“Ngoan, đừng khóc nữa, kẹp vào tay tôi rồi.”

Tôi giật mình tỉnh dậy.

Liếc gương chiếu hậu, tôi phát hiện Chu Kế Diệp đang nhìn chằm chằm mình.

Ngón tay dài của anh đặt trên màn hình điện thoại.

“Tay tôi sao thế?” – anh hỏi.

“Không… không có gì!”

Tôi hoảng hốt rụt ánh mắt về ngay.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu