Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

“Bởi vì ta có giá trị.”

 

Ta đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo.

 

“Trong mắt ngươi, ta là nữ t.ử thương hộ đầy mùi tiền.”

 

“Nhưng trong mắt Nhiếp chính vương, ta là một cái túi tiền có thể giúp y lấp đầy quốc khố.”

 

“Cố Bắc Thần, ngươi tự cho mình thanh cao, khinh thường tiền bạc.”

 

“Nhưng cuối cùng, ngươi vì tiền mà vay nặng lãi, vì tiền mà mua cống phẩm giả, cũng vì tiền, mới rơi vào kết cục ngày hôm nay.”

 

“Cái ngạo cốt của ngươi, không đáng một đồng.”

 

Ta xoay người bước ra ngoài.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngươi cứ ở lại đây mà chuộc tội cho tốt.”

 

“Ta đã dặn dò cai ngục rồi, nếu ngươi c.h.ế.t trong này, món nợ này sẽ không còn ai trả. Cho nên, bọn họ sẽ để ngươi sống.”

  Website TruyenLau.com

“Sống một cách còn đau khổ hơn c.h.ế.t.”

 
TruyenLau.com
Sau lưng truyền đến tiếng gào thét tuyệt vọng của Cố Bắc Thần:

 

“Thẩm Thính Lan! G.i.ế.c ta đi! Ngươi g.i.ế.c ta đi!”

 

Ta không quay đầu lại.

 

Bởi vì ta biết, đối với loại người như hắn, tước đoạt hy vọng của hắn, còn đau đớn hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.

 

11

 

Cố Bắc Thần bị phán lưu đày ba nghìn dặm, xăm chữ lên mặt sung quân.

 

Nhưng số tiền hắn nợ ta vẫn chưa trả xong, nên ta sai người đưa hắn tới mỏ đá khổ cực nhất nơi biên cương.

 

Đó là sản nghiệp của Thẩm gia.

 

Hắn sẽ ở đó khuân đá suốt cả đời, cho đến khi trả đủ mười nghìn lượng bạc kia.

 

Tính theo tiền công của hắn, đại khái phải mất hai trăm năm.

 

Xử lý xong Cố Bắc Thần, đến lượt Vĩnh Ninh quận chúa.

 

Dù nàng ta trong yến sinh thần đã tự tách mình ra sạch sẽ, nhưng vì chuyện này, thanh danh cũng thối nát quá nửa.

 

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

 

Ta muốn nàng ta biết, đắc tội với Thẩm gia sẽ có kết cục thế nào.

 

Khi trận tuyết đầu tiên của đầu đông rơi xuống, Thẩm gia ban ra “lệnh cắt nguồn cung”.

 

Toàn bộ các thương hiệu họ Thẩm trong kinh thành, đồng loạt từ chối bán bất kỳ mặt hàng nào cho phủ Vĩnh Ninh quận chúa.

 

Ban đầu, Vĩnh Ninh quận chúa không hề để tâm.

 

“Chẳng phải chỉ vài cửa hàng sao? Bổn quận chúa tiền nhiều lắm, đi mua chỗ khác là được!”

 

Nhưng rất nhanh, nàng ta phát hiện, sự việc không hề đơn giản như vậy.

 

Nàng ta muốn mua ngân sương than để dùng qua đông, chạy khắp các cửa hàng than trong toàn thành.

 

Các chưởng quầy vừa nghe là phủ quận chúa, đều lắc đầu nói không có hàng.

 

Bởi vì tám phần các hàng than trong kinh thành đều là của Thẩm gia, hai phần còn lại cũng không dám vì nàng ta mà đắc tội với Thẩm gia.

 

Nàng ta muốn may y phục mới, các tiệm Cẩm Tú Trang, Vân Y Các trong kinh thành đều từ chối nhận đơn của nàng ta.

 

Ngay cả tiệm bánh điểm tâm mà nàng ta yêu thích nhất ngày thường, cũng đóng cửa không tiếp nha hoàn của nàng ta.

 

Nửa tháng sau, phủ Vĩnh Ninh quận chúa cạn than.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quận chúa được nuông chiều từ nhỏ lạnh đến run rẩy trong phòng, chỉ có thể đốt loại hắc than hạ đẳng để sưởi ấm, bị khói hun đến nước mắt giàn giụa.

 

Cuối cùng, nàng ta cũng không chịu nổi nữa.

 

Hôm ấy, xe ngựa của ta đi ngang qua đại lộ Chu Tước.

 

Vĩnh Ninh quận chúa dẫn người chặn xe của ta lại.

 

Nàng ta mặc một chiếc áo đông cũ kỹ, sắc mặt lạnh đến tái xanh, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo ngày trước.

 

“Thẩm Thính Lan! Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

 

“Ta là quận chúa! Là hoàng thân quốc thích! Ngươi dám đối xử với ta như vậy, có tin ta bảo thúc phụ c.h.é.m đầu ngươi không?!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta vén rèm xe lên, trong tay ôm lò sưởi, trên người khoác chiếc áo hồ ly trắng giá ngàn vàng cũng khó cầu.

 

Ấm áp như xuân.

 

Tạo thành sự đối lập rõ rệt với nàng ta đang run rẩy trong gió lạnh.

 

“Quận chúa nói quá lời rồi.”

 

Ta nhàn nhạt cười:

 

“Thẩm gia chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, không muốn làm ăn với quận chúa, sao lại thành tội c.h.ế.t được?”

 

“Huống chi, Nhiếp chính vương trăm công nghìn việc, e là chẳng có thời gian quản mấy chuyện nhỏ nhặt như quận chúa mua không được than đâu.”

 

Vĩnh Ninh quận chúa c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.

 

Nàng ta quả thực đã từng đi cầu Nhiếp chính vương.

 

Nhưng Tiêu Mặc Hành chỉ nói một câu:

 

“Bản lĩnh không bằng người, thì đừng ra ngoài mất mặt.”

 

Nàng ta biết, mình đã bị gia tộc bỏ rơi.

 

“Thẩm Thính Lan… ta đưa tiền cho ngươi, gấp đôi… không, gấp ba! Ngươi bảo người đưa than tới được không?”

 

Cuối cùng, nàng ta cũng cúi thấp cái đầu cao quý của mình.

 

Ta nhìn nàng ta, lắc đầu.

 

“Quận chúa, ta không thiếu tiền.”

 

“Ta còn nhớ, khi ở yến tiệc Quỳnh Lâm, quận chúa từng nói ta là cóc ghẻ mơ ăn thịt thiên nga.”

 

“Bây giờ xem ra, không còn lớp gấm vóc này, không còn đám hạ nhân hầu hạ, con ‘thiên nga’ là quận chúa đây, so với ta – con ‘cóc ghẻ’ này – cũng chẳng cao quý hơn bao nhiêu.”

 

Ta buông rèm xe xuống.

 

“Triệu quản sự, đi thôi.”

 

“Truyền lời cho toàn bộ các chưởng quầy trong thành, ai dám lén bán cho phủ quận chúa dù chỉ một cây kim, sau này cũng đừng mong còn lăn lộn được ở kinh thành.”

 

Xe ngựa lăn qua lớp tuyết đọng, để lại một vệt bánh xe thật sâu.

 

Vĩnh Ninh quận chúa ngã quỵ ngồi trong tuyết, òa khóc t.h.ả.m thiết.

 

Đáng tiếc, nước mắt là thứ vô dụng nhất.

 

Đạo lý này, ta đã hiểu từ mười năm trước rồi.

 

12

 

Ba năm sau, biên cương Đại Ngụy đã được bình định, vận chuyển lương thảo thông suốt, quốc khố dồi dào.

 

Thẩm gia trở thành “Đệ nhất hoàng thương Đại Ngụy” đúng như danh xưng.

 

Ta không còn là Thẩm Thính Lan chỉ biết thêu thùa trong hậu trạch năm nào nữa, mà là gia chủ Thẩm gia nắm giữ mạch lương thực của thiên hạ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu