Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

“Quan?”

 

“Một kẻ đến cả quần cũng không mặc nổi, là quan cái gì? Ai sẽ để hắn vào mắt?”

 

“Ta muốn hắn biết, ở kinh thành này, rời xa tiền bạc, hắn còn không bằng một con ch.ó.”

 

Ngày hôm sau, chuyện đã lan khắp kinh thành.

 

Tân khoa Trạng nguyên Cố Bắc Thần, không chỉ là kẻ ăn bám nữ nhân, mà còn là một tên lưu manh thiếu nợ không trả.

 

Chuyện hắn bị lột áo ở yến tiệc Quỳnh Lâm bị người ta biên thành giai thoại, lan truyền rộng rãi trong các trà quán t.ửu lầu.

 

Nghe nói ngày hôm sau hắn đến Bộ Lại trình diện, Thị lang Bộ Lại lấy cớ thân thể không khỏe, bắt hắn đứng chờ ở phòng gác cổng suốt cả ngày.
TruyenLau.com
 

Đến trưa hắn đói không chịu nổi, muốn ra đầu phố mua một cái bánh bao.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Kết quả ông chủ tiệm bánh vừa thấy là hắn, liền ném bánh bao cho ch.ó ăn.

 

“Bánh bao cho ch.ó ăn còn nghe được hai tiếng sủa, cho kẻ bạc tình thì chỉ làm bẩn tay ta!”

 

Danh tiếng của Cố Bắc Thần ở kinh thành, hoàn toàn thối nát. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

5

 

Cố Bắc Thần cầm cự được ba ngày.

 

Trong ba ngày ấy, hắn ở trong tòa nhà trống rỗng đến cả cánh cửa cũng không còn, ngủ trên rơm khô, ăn bánh màn thầu lạnh với nước lã.

 

Vĩnh Ninh quận chúa không những không gặp hắn, còn sai người đưa tới một phong thư, yêu cầu hắn trả lại toàn bộ những thứ trước kia nàng ta đã tặng.

 

Cố Bắc Thần lâm vào đường cùng.

 

Đêm ngày thứ ba, hắn tới biệt viện Thẩm gia.

 

Lần này, hắn không còn vẻ ngạo mạn trước kia, cũng chẳng còn cái gọi là phong cốt văn nhân.

 

Hắn quỳ trước cổng, khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

“Thính Lan, ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi!”

 

“Ta không nên bị quỷ mê tâm trí, không nên nghe lời xúi giục của quận chúa kia. Trong lòng ta yêu chỉ có mình nàng thôi!”

 

“Nàng tha thứ cho ta đi! Chúng ta làm lành được không? Ta không hủy hôn nữa! Ngày mai chúng ta thành thân! Ta để nàng làm phu nhân Trạng nguyên!”

 

Mưa rơi rất lớn.

 

Hắn quỳ trong mưa, toàn thân ướt sũng, trông như một con ch.ó rớt xuống nước.

 

Ta ngồi trong noãn các, xuyên qua cửa sổ nhìn cảnh ấy.

 

Trong tay nghịch một miếng ngọc bội mới, nước ngọc còn tốt hơn miếng hắn từng ném vỡ kia gấp trăm lần.

 

Triệu quản sự đứng sau lưng ta:

 

“Tiểu thư, có c.ầ.n s.ai người đuổi hắn đi không?”

 

“Không cần.”

 

Ta thản nhiên nói: “Cứ để hắn quỳ.”

 

“Không quỳ đủ, hắn sao biết đau?”

 

Cố Bắc Thần quỳ trong mưa suốt một đêm.

 

Sáng hôm sau, hắn ngất xỉu.

 

Đại phu nói là vì đói rét bức bách, lại thêm uất khí công tâm.

 

Ta sai người khiêng hắn về, tiện thể trả luôn tiền khám bệnh cho hắn.

 

Không phải ta mềm lòng.

 

Mà là trò chơi vẫn chưa kết thúc, hắn c.h.ế.t sớm như vậy thì chẳng còn gì thú vị.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta cứu hắn, là để hắn tỉnh táo hơn mà nhìn rõ từng thứ mình đ.á.n.h mất.

 

Đúng lúc này, một tấm thiếp mạ vàng được đưa tới tay ta.

 

Là của phủ Nhiếp chính vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Thẩm cô nương, vương gia nhà ta mời ngài tới phủ một chuyến.”

 

Tên thị vệ đưa thiếp bên hông đeo thẻ vàng, thần sắc nghiêm nghị.

 

Nhiếp chính vương, Tiêu Mặc Hành.

 

Người nắm quyền thực sự của triều đình hiện nay, cũng là thúc phụ ruột của Vĩnh Ninh quận chúa.

 

Nghe đồn y tâm địa tàn nhẫn, quyền khuynh triều dã, ngay cả hoàng đế cũng phải nể y ba phần.

 

Y tìm ta làm gì?

 

Chẳng lẽ là muốn ra mặt cho Vĩnh Ninh quận chúa?

 

Trong lòng ta khẽ chấn động, nhưng trên mặt vẫn không lộ sắc.

 

“Triệu quản sự, chuẩn bị xe.”

 

Là phúc thì không phải họa, là họa thì trốn cũng không thoát.

 

Đã quyết khuấy động phong vân ở kinh thành này, sớm muộn gì ta cũng phải đối mặt với tôn đại Phật này.

 

Phủ Nhiếp chính vương còn nghiêm ngặt hơn ta tưởng.

 

Năm bước một trạm gác, mười bước một vọng canh.

 

Ta được dẫn vào thư phòng.

 

Tiêu Mặc Hành đang ngồi trước án phê duyệt công văn. 

 

Y mặc một thân mãng bào màu huyền, mày kiếm mắt sao, khí thế mạnh đến mức khiến người ta khó thở.

 

Ta tiến lên hành lễ: “Dân nữ Thẩm Thính Lan, tham kiến Vương gia.”

 

Tiêu Mặc Hành không ngẩng đầu, b.út son trong tay vẫn không ngừng.

 

“Nghe nói, ngươi đã dọn sạch cả tòa phủ của vị hôn phu cũ của ngươi rồi?”

 

Giọng nói trầm thấp, không phân biệt được là vui hay giận.

 

Ta cúi đầu, không kiêu ngạo không tự ti nói:

 

“Thiếu nợ thì trả tiền, dân nữ chỉ lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.”

 

“Đến cả cánh cửa cũng tháo đi?”

 

“Đó là gỗ hoa lê, đáng giá một ngàn lượng.”

 

Bút trong tay Tiêu Mặc Hành khựng lại một chút.

 

Cuối cùng y ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm ấy rơi trên người ta, mang theo vài phần dò xét.

 

“Thẩm Thính Lan, gan ngươi thật lớn.”

 

“Cố Bắc Thần dù sao cũng là mệnh quan triều đình, ngươi khiến hắn mất sạch thể diện, không sợ bản vương trị tội ngươi sao?”

 

Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

 

“Nếu vương gia muốn trị tội, dân nữ không có lời nào để nói.”

 

“Nhưng Cố Bắc Thần đức không xứng vị, lừa đời trộm danh. Dân nữ không chỉ vì tư oán, mà còn là vì triều đình chỉnh đốn lại quan lại.”

 

“Loại người này nếu ở địa vị cao, mới là tai họa của Đại Ngụy.”

 

Tiêu Mặc Hành nhìn ta rất lâu.

 

Đột nhiên, y bật cười.

 

Nụ cười rất nhạt, nhưng mang theo vài phần ý vị.

 

“Đúng là cái miệng sắc bén.”

 

Y từ trên án cầm lên bản danh sách đã được khôi phục lại, không biết y làm cách nào mà có được.

 

“Những người trong danh sách này, có một nửa là kẻ thù chính trị của bản vương.”

 

“Thẩm Thính Lan, ngươi dùng tiền nhét Cố Bắc Thần vào vòng tròn của những người này, mục đích ban đầu không phải chỉ để hắn làm quan, đúng không?”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu