“Cố Bắc Thần, đến bây giờ ngươi vẫn còn mơ mộng sao?”
“Thứ Vĩnh Ninh quận chúa coi trọng, là cái hào quang trạng nguyên của ngươi, là cái lớp vỏ thanh cao ấy. Bây giờ ngươi, đến cả một con ch.ó nhà có tang còn không bằng, nàng ta dựa vào đâu mà để ý tới ngươi?”
Cố Bắc Thần hoảng hốt:
“Không thể nào! Trong lòng quận chúa có ta! Nàng chỉ đang giận thôi! Chỉ cần… chỉ cần ta có thể đem cây san hô đỏ kia tặng nàng làm lễ mừng sinh thần, nàng nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý!”
San hô đỏ ư?
Ánh mắt ta khẽ động.
Cá đã c.ắ.n câu rồi.
Cây san hô đỏ đó là hàng buôn lậu, chỉ có chợ đen mới có.
Cố Bắc Thần lúc này nhắc tới, chứng tỏ hắn đã nảy sinh tà tâm.
TruyenLau
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Ba trăm lượng thì ta không có.”
TruyenLau
“Nhưng ta lại biết nơi có thể kiếm ra tiền, cũng có thể kiếm được cây san hô đỏ đó.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mắt Cố Bắc Thần sáng lên, như kẻ vớ được cọng rơm cứu mạng:
“Ở đâu?”
Ta chỉ về hướng tây thành.
“Tiền trang Vạn Lợi.”
“Chưởng quỹ ở đó gần đây vừa hay đang cầm một lô trân bảo thế chấp, trong đó có một cây huyết san hô cao hai thước.”
“Còn tiền thì… chỉ cần Cố đại nhân dám vay, bọn họ liền dám cho.”
Cố Bắc Thần sững người.
Tiền trang Vạn Lợi, đó là tiền trang ngầm lớn nhất kinh thành, nổi tiếng ăn thịt người không nhả xương.
Nhưng hắn không còn lựa chọn.
Hắn nhìn ta, trong mắt lóe lên một tia hung ác.
“Thẩm Thính Lan, coi như ngươi lợi hại.”
Hắn lồm cồm bò dậy, lảo đảo chạy về phía tây thành.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Triệu quản sự hạ giọng hỏi:
“Tiểu thư, chẳng phải Tiền trang Vạn Lợi là nơi chúng ta âm thầm nắm cổ phần sao?”
Ta gật đầu.
“Truyền lệnh xuống, mặc cho hắn vay bao nhiêu, đều cho vay.”
“Lãi suất tính năm phân.”
“Ngoài ra, chuẩn bị sẵn cây san hô đỏ ‘đặc biệt’ kia.”
7
Vĩnh Ninh quận chúa định ngày sinh thần yến vào ba ngày sau.
Ba ngày này, Cố Bắc Thần giống như kẻ điên, liều mạng xoay xở tiền bạc.
Đương nhiên hắn không lập tức đến Tiền trang Vạn Lợi vay tiền, lúc đầu hắn không dám.
Hắn bán đi mấy quyển sách ít ỏi còn sót lại của mình, rồi lại đến hiệu cầm đồ, đem khối ngọc bội nhặt được từ chỗ quận chúa mang đi cầm.
Nhưng khối ngọc bội ấy là vật trong cung, hiệu cầm đồ căn bản không dám nhận.
Cuối cùng, bị dồn đến đường cùng, hắn chỉ còn cách đi đến Tiền trang Vạn Lợi.
Ta ngồi trong mật thất của tiền trang, xuyên qua khe cửa nhìn cảnh tượng trong đại sảnh.
Cố Bắc Thần ngồi trên ghế, tay run dữ dội.
Chưởng quỹ đối diện hắn cười híp mắt, đẩy tới một tờ khế ước.
“Cố đại nhân, năm nghìn lượng bạc, kỳ hạn vay một tháng, tiền lãi hai nghìn lượng. Nếu không trả nổi, thì phải lấy mạng của ngài ra thế chấp. Ngài đã xem rõ chưa?”
Cố Bắc Thần nuốt nước bọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm nghìn lượng, đó chính là cái giá để mua cây huyết san hô kia.
Cũng là cơ hội duy nhất để hắn xoay chuyển vận mệnh.
Hắn c.ắ.n rách đầu ngón tay, ấn dấu tay đỏ tươi lên tờ khế ước chẳng khác gì bán thân ấy.
“Ta ký!”
“Chỉ cần quận chúa tha thứ cho ta, ta trở thành quận mã, thì chút bạc này đáng là gì!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Trong mắt hắn lóe lên sự điên cuồng đặc trưng của kẻ đ.á.n.h bạc.
Ngay khoảnh khắc cầm được ngân phiếu, hắn cười.
Nụ cười dữ tợn mà méo mó.
Hắn lập tức xoay người, từ tay chưởng quỹ mua đi cây huyết san hô được phủ vải đỏ.
Đến cả kiểm tra kỹ cũng không kịp.
Sau khi hắn rời đi, chưởng quỹ bước vào mật thất, cung kính đưa tờ khế ước cho ta.
“Đông gia, đã làm xong.”
Ta nhìn tờ khế ước ấy, khẽ gõ gõ dấu tay đỏ trên đó.
“Làm rất tốt.”
“Cây san hô kia, đã xử lý sạch sẽ chưa?”
Chưởng quỹ gật đầu:
“Theo đúng dặn dò của ngài, đó là ‘đồ bẩn’ tuồn ra từ lô cống phẩm bị tịch thu trước đó, dưới đáy vẫn còn dấu thép của Nội Vụ Phủ chưa mài sạch.”
Ta mỉm cười hài lòng.
Tàng trữ cống phẩm, mua bán vật ngự ban.
Ở Đại Ngụy, đó là trọng tội lưu đày ba nghìn dặm.
Huống chi, cây san hô này vốn là vật các nước phiên bang tiến cống cho Thái hậu, giữa đường lại ‘mất tích’.
Cố Bắc Thần cầm đồ của Thái hậu đi lấy lòng quận chúa.
Vở kịch này, càng lúc càng đặc sắc.
Ngày hôm sau, t.ửu lâu lớn nhất kinh thành, Túy Tiên Lâu.
Vĩnh Ninh quận chúa bao trọn cả một tầng lầu để mừng sinh thần.
Dù vì chuyện của Cố Bắc Thần mà thanh danh gần đây bị tổn hại, nhưng nàng ta dù sao cũng là hoàng thân quốc thích, người đến nịnh bợ vẫn nối đuôi không dứt.
Ta không nhận được thiệp mời.
Nhưng ta vẫn đến.
Ta đến để xem kịch.
Ta ngồi trên lầu hai của trà lâu đối diện, tầm nhìn vừa hay bao quát được đại sảnh của Túy Tiên Lâu.
Giờ ngọ ba khắc, Cố Bắc Thần đến.
Hắn cố ý sửa soạn lại bản thân, mặc một bộ trường sam màu xanh mới tinh, đó là thứ hắn dùng số tiền vay còn dư để mua.
Trong tay ôm một chiếc hộp gấm khổng lồ, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c xông vào.
Thị vệ ở cửa chặn hắn lại.
“Cố công t.ử, quận chúa đã dặn, không gặp người không phận sự.”
Cố Bắc Thần giơ cao hộp gấm, lớn tiếng gọi:
“Vĩnh Ninh! Ta có lễ vật muốn tặng nàng! Đây là bảo vật hiếm có trên đời ta dốc hết tâm lực mới tìm được! Đủ để chứng minh chân tâm của ta đối với nàng!”
Giọng hắn rất lớn, khiến người qua đường nhao nhao dừng lại xem.
Vĩnh Ninh quận chúa trên lầu nghe thấy.
Nàng ta bước ra lan can, từ trên cao nhìn xuống Cố Bắc Thần.
Trong ánh mắt vừa có chút khinh thường, lại vừa có chút hư vinh.
Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.