Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Hủy Hôn, Ta Dọn Sạch Phủ Trạng Nguyên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Ngay cả hoàng đế gặp ta, cũng phải khách khí gọi một tiếng “Thẩm đương gia”.

 

Ngày ấy, ta sau khi tuần tra các cửa hàng ở phương Nam xong, trở về kinh thành phục mệnh.

 

Đoàn xe kéo dài hùng hậu, nối liền mấy dặm.

 

Dân chúng kinh thành đứng kín hai bên đường, ai nấy đều muốn tận mắt nhìn phong thái của Thẩm gia chủ.

 

Khi xe ngựa đến cổng thành, đột nhiên dừng lại.

 

“Sao vậy?”

 

Triệu quản sự đứng ngoài cửa xe bẩm báo:

 

“Tiểu thư, phía trước có một tên ăn mày chặn đường xin ăn, đã bị thị vệ đuổi đi rồi.”

 

Ăn mày?

 

Ta không để tâm, đang định bảo mọi người tiếp tục lên đường thì bỗng nghe tên ăn mày kia gào lên một tiếng:

 
TruyenLau
“Thính Lan! Là ta đây! Ta là Bắc Thần!”

 

Giọng nói ấy khàn đặc, thô ráp như bị giấy ráp mài qua, nhưng ta vẫn nghe ra một tia quen thuộc.

 

Trong lòng ta khẽ động.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

“Dừng xe.”

 

Ta vén rèm xe lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bên vũng bùn ven đường, có một kẻ y phục rách rưới đang bò rạp dưới đất.

 

Hắn bị gãy một chân, trên mặt bị xăm chữ “Tù” – kim ấn của tội đồ, tóc tai rối bù như cỏ dại quấn lại một chỗ.

 

Toàn thân bốc mùi hôi thối, đang bị thị vệ đè xuống đất.

 

Đó là Cố Bắc Thần.

 

Nghe nói hắn ở mỏ đá bị đập gãy chân, nhờ đại xá thiên hạ mới được thả về.

 

Hắn khó nhọc ngẩng đầu, xuyên qua mái tóc rối nhìn ta.

 

Lúc này, ta gấm vóc lộng lẫy, ở trên cao nhìn xuống.

 

Còn hắn, thấp hèn như bùn đất.

 

“Thính Lan…”

 

Trong đôi mắt đục ngầu của hắn trào ra nước mắt, bò lên phía trước hai bước như một con ch.ó.

 

“Ta trở về rồi… ta thật sự biết sai rồi…”

 

“Ba năm ở mỏ đá, mỗi ngày ta đều nghĩ đến nàng. Ta nhớ cháo hạt sen nàng nấu cho ta, nhớ những ngày nàng ở bên ta đọc sách…”

 

“Bây giờ nàng giàu như vậy, chỉ cần rò rỉ một chút từ kẽ tay thôi cũng đủ cho ta sống tiếp.”

 

“Cầu xin nàng, nể tình nghĩa xưa, cho ta một miếng cơm ăn đi! Dù là để ta trông cổng cho nàng, hay cho ta nuôi con ch.ó tên A Hoàng cũng được!”

 

Xung quanh, dân chúng chỉ trỏ bàn tán.

 

Có người nhận ra hắn.

 

“Đây chẳng phải là trạng nguyên Cố Bắc Thần năm xưa sao?”

 

“Chậc, sao lại lăn lộn thành bộ dạng này?”

 

“Đáng đời! Năm đó vì leo cao bám quyền quý mà bỏ rơi thê t.ử tào khang, giờ gặp báo ứng rồi chứ gì!”

 

Cố Bắc Thần nghe những lời ấy, cúi đầu càng thấp hơn.

 

Nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm vào ta, đó là hy vọng duy nhất để hắn sống tiếp.

 

Ta nhìn hắn.

 

Kỳ lạ thay, trong lòng ta không có hận, cũng chẳng có khoái cảm báo thù.

 

Chỉ có một cảm giác lạnh nhạt, như nhìn thấy một con chuột c.h.ế.t ven đường.

 

“Triệu quản sự.”

 

Ta lên tiếng.

 

Mắt Cố Bắc Thần sáng lên, tưởng rằng ta sắp bố thí cho hắn.

 

“Tiểu thư có dặn dò gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chó của Thẩm gia, cũng không phải thứ rác rưởi nào cũng xứng cho ăn.”

 

“Vứt hắn đi xa chút, đừng làm bẩn địa giới của Thẩm gia.”

 

13

 

Cố Bắc Thần sững sờ.

 

Hắn há miệng, dường như chưa hiểu lời ta nói.

 

Cho đến khi thị vệ kéo hắn đi như kéo một con ch.ó c.h.ế.t, hắn mới hoàn hồn, phát ra tiếng gào thét t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan.

 

“Thẩm Thính Lan! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”

 

“Ta là trạng nguyên! Ta có tài hoa! Ta là Văn Khúc tinh trên trời!”

 

“Ngươi sẽ gặp báo ứng! Nhất định sẽ gặp báo ứng!”

 

Giọng nói càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất trong đám người ồn ào.

 

Ta buông rèm xe xuống, lại tựa người vào đệm mềm.

 

Trong tay cầm lên một cuốn sổ sách vừa được đưa tới.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tiểu thư, thật sự không để ý tới hắn nữa sao?”

 

Nha hoàn nhỏ giọng hỏi: 

 

“Nghe nói bây giờ hắn ngay cả ổ ăn mày cũng không chen vào được, tối nay e rằng sẽ c.h.ế.t cóng ngoài phố.”

 

Ta lật sang một trang sổ sách, giọng điềm nhiên.

 

“Mỗi người đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.”

 

“Món nợ ba năm này, hắn vẫn chưa trả xong. Chỉ là…”

 

Ta khẽ cười.

 

“Nợ của người c.h.ế.t, coi như nợ xấu mà xóa đi vậy.”

 

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, hướng về Thẩm phủ, nơi tượng trưng cho tài phú và quyền lực tối thượng.

 

Đêm đó, kinh thành đổ xuống một trận tuyết lớn.

 

Sáng sớm hôm sau, người quét đường phát hiện bên cạnh đôi sư t.ử đá trước cổng lớn Thẩm phủ một t.h.i t.h.ể đã c.h.ế.t cóng.

 

Thi thể co quắp thành một cục, trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t nửa cái màn thầu mốc meo.

 

Chữ “Tù” kim ấn trên mặt bị nước tuyết ngâm đến trắng bệch.

 

Khi ta nghe tin này, đang cùng Nhiếp chính vương đ.á.n.h cờ.

 

Tiêu Mặc Hành hạ một quân, nửa cười nửa không nhìn ta.

 

“Kẻ thù của nàng c.h.ế.t rồi, không vui sao?”

 

Ta nhìn thế cờ trên bàn, đặt xuống một quân trắng, nuốt trọn một mảng lớn quân đen của hắn.

 

“Vương gia nói đùa rồi.”

 

“Một con ch.ó c.h.ế.t cóng ven đường, có gì đáng để vui?”

 

“So với chuyện đó, ta càng quan tâm đến giá cước vận lương năm sau hơn.”

 

Tiêu Mặc Hành cười lớn. 

 

Y nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy vẻ thưởng thức.

 

“Thẩm Thính Lan, quả nhiên nàng sinh ra là để làm việc lớn.”

 

“Giao túi tiền của Đại Ngụy cho nàng, bản vương rất yên tâm.”

 

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết trắng mênh mang.

 

Mười năm trước, ta từng nghĩ tình yêu là trời, Cố Bắc Thần là đất.

 

Mười năm sau, ta mới hiểu ra.

 

Trời là do chính mình chống đỡ, đất là do chính mình giẫm lên.

 

Chỉ cần trong tay nắm quyền và tiền, trên đời này sẽ không có ải nào không qua được, cũng không có con ch.ó nào không g.i.ế.c được.

 

- Hoàn văn - 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu